|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
đầy vẻ ngập ngừng, “Lại gì nữa thế?”
“Vừa nãy mẹ đến nhà hàng lấy canh thì gặp Tu Văn và phó tổng giám đốc của Tỷ Tân Hạ Tĩnh Nghi đang ăn cơm ở đó, là cô gái mà lần trước đến dự sinh nhật chú Tần của con đó.”
Cam Lộ ồ một tiếng, biết Lục Huệ Ninh tuyệt đối không phải là người nhìn thấy mà vờ như không thấy, quả nhiên bà nói tiếp: “Mẹ đi tới hỏi nó, con thế nào rồi. Nó nói nó bàn công việc xong sẽ về với con liền, sau đó đưa địa chỉ ở đây cho mẹ.”
Cam Lộ không nói gì, cúi đầu húp canh.
“Nó có quan hệ gì với cô gái ấy?”
“Anh ấy nói với mẹ là bàn công việc thì chắc là quan hệ công việc rồi.”
Lục Huệ Ninh hừ một tiếng: “Không đúng, cô gái đó với thái độ của chồng con thì không phải đơn giản là bàn công việc đâu.”
Miệng Cam Lộ khẽ nhếch lên thành một nụ cười nghĩ, Hạ Tĩnh Nghi đúng là chẳng quan tâm người khác nghĩ gì, chắc cũng chẳng bận tâm việc bị mẹ cô bắt gặp: “Ý mẹ là họ có gian tình sao? Đã là gian tình, dĩ nhiên việc đầu tiên là phải giấu vợ, nên đừng hỏi con, con không biết gì đâu.”
Lục Huệ Ninh nhướng mày, nhưng lập tức kìm lại được, dịu giọng nói: “Được thôi, lần này dù là chuyện gì đi nữa thì mẹ thật đã nợ con rồi. Con gàn dở sao cũng được.”
Cam Lộ lại có phần áy náy: “Mẹ, chuyện hôm qua… thật không liên quan đến mẹ, me đừng nghĩ lung tung nữa.”
“Coi như con còn có lương tâm.” Lục Huệ Ninh mắt đỏ hoe, quay mặt sang hướng khác che giấu: “Con nghĩ mẹ rảnh rỗi gọi điện chọc tức con sao? Hôm qua mẹ nghe chú Tần con kể chuyện Húc Thăng còn cái công ty Tỷ Tần gì đó, phức tạp quá. Con trước giờ làm cô giáo kinh nghiệm đơn giản, mẹ sợ con bị lừa”
“Người ta lừa con, chắc là có mưu đồ gì với con. Con chỉ là một giáo viên trung học, có gì để người ta lợi dụng chứ?” Cam Lộ lười nhác nói.
“Hay là có mưu đồ gì với chồng con?”
“Nếu bị người ta cướp mất. thì số phận đã định đoạt không phải của con, vậy thì lấy đi là được rồi.”
Câu trả lời ngắn gọn dứt khoát khiến Lục Huệ Ninh sững sờ: “Con và Tu Văn xảy ra chuyện gì rồi sao? Tại sao lại nói những lời đau lòng như thế? Cái gì gọi là số phận định đoạt?”
“Về ngữ nghĩa thì là một số việc mà mình không có cách nào thay đổi.”
“Nói xàm, mẹ ghét nhất những người luôn đổ thừa cho số phận. Con nhìn mẹ xem, từ quê lên, đi đến hôm nay, ai cho mẹ chứ. Nếu mẹ không tự giành lấy. bây giờ chắc đang ở quê với một bầy con chờ ngày lên chức bà nội rồi. Nếu không thì suốt ngày cãi nhau với cha con chuyện cơm áo gạo tiền.”
Cam Lộ ngẩng đầu lên, nhìn bà cười mà như không cười. “Đúng vậy, làm vợ một người đàn ông không thành công, cả ngày lo chuyện cơm áo gạo tiền, nuôi dạy con cái. chăm lo nhà cửa, dĩ nhiên không phải là số mệnh của mẹ.”
Lục Huệ Ninh lườm cô: “Biết là thế nào con cũng xỏ xiên mẹ mà. Về điểm này mẹ chẳng có gì để nói, con cứ căm ghét mẹ đi, mẹ đúng là không phải là người mẹ tốt”
“Thôi không phải ai cũng thích hợp để làm mẹ hiền, mẹ cũng tuyệt lắm rồi. Con chưa từng hy vọng có một người mẹ vừa tất tả ngược xuôi lo cho gia đình vừa đầy bụng oán hận chồng vô đụng”
Lục Huệ Ninh không nghe những lời có vẻ như an ủi của Cam Lộ, bà chưa bao giờ hối hận về những việc mình đã làm, nhưng không khỏi cảm thấy tiếc nuối khi đối diện với con gái, lúc này bà cảm thấy như có gì nghẹn ở cổ họng, một lát sau mới nói: “Mẹ không phải muốn lấy mình ra làm gương gì, chỉ muốn nói với con, đừng đổ thừa cho số phận những việc mình có thể thay đổi được.”
“Con biết mẹ muốn tốt cho con, nhưng lần này mẹ đừng bận tâm đến con vội.” Cam Lộ gượng cười, “Để con nhốt mình trong nhà vài ngày lấy lại hơi sức đã, con thật sự rất mệt.”
Lục Huệ Ninh đi rồi, Cam Lộ về phòng tiếp tục ngủ, cô ngạc nhiên thấy mình vừa nằm xuống thì cơn buồn ngủ đã ập tới. Đến khi màn đêm buông xuống, Thượng Tu Văn ngồi bên giường nhẹ nhàng gọi cô, cô mới tỉnh dậy.
“Trời tối rồi à” Cô dụi mắt, mơ màng hỏi.
“Ừ, đã 6 giờ rưỡi rồi, dậy ăn cơm đi.”
“Em sắp thành heo rồi, cả ngày hết ăn rồi ngủ, ngủ dậy lại ăn.” Cô làu bàu bước xuống giường.
“Dạo này em gầy gò quá, phải nuôi thành heo mới được.”
Hai người nói toàn những lời trêu đùa, nhưng ngữ điệu thì khô khốc, chẳng có chút gì gọi là vui vẻ, ngược lại còn cảm thấy thật không tự nhiên.
Ăn cơm xong, Cam Lộ đang định về phòng thì Thượng Tu Văn gọi cô lại: “Lộ Lộ, chúng ta nói chuyện một chút.”
Cam Lộ im lặng, biết mình không thế tránh né mãi được, bèn gật đầu: “Được thôi.”
Hai người ngồi xuống ghế sô pha ở phòng khách, giữ khoảng cách. Mặt Thượng Tu Văn lộ vẻ mệt mỏi: “Lúc trưa anh đang bàn chút chuyện với Hạ Tĩnh Nghi ở nhà hàng thì gặp mẹ.”
“Mẹ đưa canh đến cho em có nói rồi.” Cam Lộ lạnh nhạt nói.
“Cô ấy đại diện cho Tỷ Tần, ra giá mua cổ phiếu Húc Thăng của Ngô Úy, nghe nói Ngô Úy đã bước đầu đồng ý, đang thương lượng giá cả. Ngô Úy đang ở đây, nhưng tránh gặp mọi người. Anh gọi điện cho anh ta, anh ta chối đây đẩy, không dám lộ diện. Cậu tức đến điên lên nhưng hoàn toàn không thể khống chế hay ngăn chặn anh ta, rất có khả năng vụ mua bán này sẽ thành sự thực. Hạ Tĩnh Nghi gọi điện cho anh, hẹn anh ra gặp, anh đành phải đi gặp cô ấy, tìm hiểu ý đồ tiếp theo của cô ấy.”
“Không biết em có thể suy đoán chính xác suy nghĩ thấu đáo của cô ta hay không: Cô ta muốn đẩy nhanh việc sáp nhập xưởng luyện thép bằng một con đường khác, cô ấy muốn đánh vào một số người, cô ta mưu đồ khống chế Húc Thăng, cô ta muốn cùng anh họp hội đồng quán trị.”
Cam Lộ nói liền một mạch, cười mà như không cười nhìn đối phương. Cái ngữ điệu gần như chế giễu ấy dĩ nhiên càng khiến người ta bất ngờ hơn là trực tiếp nói “Em chẳng có hứng thú với mấy chuyện này”, Thượng Tu Văn gật đầu: “Ngoài điểm cuối cùng ra, những cái khác không sai.”
“Em thì lại nghĩ điểm cuối cùng là đáng tin cậy nhất, nhưng đó là chuyện của cô ta. Anh muốn nói là chuyện này đúng không?”
“Ngày mai anh phải đi thành phố J, nhưng anh không yên tâm em.”
Cam Lộ lắc đầu: “Em không sao. Em có đồng nghiệp thậm chí vừa làm phẫu thuật xong ngày hôm sau đã đi làm rồi, em sẽ nghỉ đủ ngày phép mà bác sĩ yêu cầu, đừng lo lắng cho em.”
“Tình hình bây giờ ai cũng không thể buông tay giữa chừng. Anhvừa có trách nhiệm với Húc Thăng vừa phải có trách nhiệm đối với việc đầu tư cúa Viễn Vọng, lần này, anh không biết phải ở lại đó bao lâu, chỉ cóthế hễ có thời gian là về với em.”
“Anh mới nhậm chức, tiếp quản một Húc Thăng đang bị động, phức tạp như vậy, chắc có lẽ phải ở lại đó một thời gian, không cần phải gấp gáp về đây.”
Thượng Tu Văn khẽ gượng cười: “Lộ Lộ, em rất sốt ruột mong anh đi sao?”
“Không, anh đi đến đó hay không đến đó, em đều không can thiệp. Hay anh muốn ở lại, em đi cũng được.”
“Con đã không còn, em cảm thấy chúng ta không còn lý do gì để tiếp tục đúng không?” Thượng Tu Văn cuối cùng cũng nhắc đến đứa con, giọng nói chùng xuống, ẩn giấu sự tức giận, “Hay là em cảm thấy may mắn vì cuối cùng đã được giải thoát.”
“Tu Văn…” Cam Lộ mặt trắng bệch, giọng đanh lại, tay nắm chặt áo ngủ của mình, dừng một lúc, bờ vai cô cố gồng mình để giữ cho thăng bằng rũ xuống, giọng nói đầy đau khổ, “Xin anh… đừng suy đoán về em như thế.”
Trong phòng im phăng phắc, rất lâu sau, Thượng Tu Văn mới lên tiếng: “Xin lỗi, anh không nên nói những lời như vậy.”
Ánh mắt Cam Lộ nhanh chóng lộ vẻ chế giễu, cố gắng mở to nhìn đối phương: “Chuyện đứa con, em rất xin lỗi, Tu Văn.”
“Người nên nói xin lỗi là anh, nếu anh có mặt ở đây đã không xảy ra chuyện này.”
“Không, em tuy là đã đồng ý với anh giữ lại đứa bé, thử làm một người mẹ hợp cách nhưng em phải thừa nhận, từ ngày đầu tiên biết sự có mặt của con, em đã không ngừng nghĩ… lần này mang thai không phải lúc. Anh xem, em không xứng để làm mẹ nên mới mất con.”
“Anh không có ý đó, em đừng nghĩ như thế, Lộ Lộ.”
“Em nghĩ dĩ nhiên không chỉ có vậy. Con không còn nữa, em… rất đau đớn, đau hơn anh tưởng nhiều, cảm giác đó giống như mất đi một phần cơ thể mình vậy, hơn nữa em còn biết rất rõ, sự mất mát này không cách nào lấy lại được nữa. Em chỉ có thể nói với mình: đây là sự trừng phạt mà em phải nhận.”
“Nếu nói như vậy, dĩ nhiên càng là sự trừng phạt dành cho anh.”
“Anh không giống em, anh luôn thương yêu con. Con không còn nữa, em chẳng thể giải thoát như anh nói. Em chỉ có thể nghĩ, chắc chắn con biết em không muốn có nó nên nó quyết đinh ra đi. Nói đi nói lại, đó là nghiệp chướng của em.” Cam Lộ thản nhiên nói, dường như không phải là sự ăn năn mong người khác tha thứ mà là một người biết tội của mình mà không hề có bất kỳ ý định biện hộ nào, cam tâm nhận tội, thái độ này khiến Thượng Tu Văn đau nhói.
“Quên chuyện này đi Lộ Lộ. Chúng ta đều còn trẻ, sau này còn có cơ hội…”
“Xin anh, đừng nói với em lời đó.” Cam Lộ nhẹ nhàng nhưng kiên quyết cắt ngang anh.
Thượng Tu Văn thấy lòng nhói buốt: “Ý em là, muốn rời bỏ anh sao?”
Cam Lộ cuối cùng quay đầu lại, ánh mắt cô lướt qua
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




