watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:43 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12624 Lượt

buông. Ngay lúc đó, điện thoại anh vang lên, Cam Lộ như trút được gánh nặng, cảm kích cuộc điện thoại đã giải vây cho cô, nếu không cô không biết cái ôm này còn đi đến đâu.

Thượng Tu Văn đành buông cô ra, lấy điện thoại ra nghe, nói ngắn gọn sau mấy tiếng “ừm”, “Được, anh Ba; em sẽ đến ngay.” Anh bỏ điện thoại xuống, nói với Cam Lộ, “Ngô Úy đồng ý gặp anh, anh phải đến đó ngay bây giờ.”

“Có cần em đưa anh đến đó không, hay là anh tự lái xe đi, em đi taxi về cũng được.”

“Không cần đâu, anh có lái xe đến mà.” Thượng Tu văn chỉ chiếc Lexus màu đen đang đậu cách đó không xa, “Lộ Lộ, em về trước nhé. Anh nói chuyện với anh ta xong sẽ về ngay, chúng ta cần nói chuyện, anh có rất nhiều chuyện muốn nói với em.”

Cam Lộ ngồi trong xe, nhìn Thượng Tu Văn sải bước đi, lên chiếc Lexus đó, nhanh chóng khởi động xe rồi mất hút trong màn đêm.

Cô ngồi thẫn thờ trong xe một lát mới lái xe về. Ra khỏi bệnh viện, lại không muốn về nhà, cô hoàn toàn không chờ đợi buổi “nói chuyện” với Thượng Tu Văn khi anh về nhà. Từ sau buổi họp báo ở thành phố J, mỗi lần nói chuyện với Thượng Tu Văn cô đều cảm thấy sức cùng lực kiệt, đau đớn khôn xiết. Bây giờ cô muốn chạy trốn đi đâu đó thật xa, nhưng cũng biết rất rõ ràng rằng cô chẳng có nơi nào để trốn.

Sống trong nhà của bạn Thượng Tu Văn, cô không thế nhốt anh ở ngoài; cha cô vẫn còn nằm viện đợi phẫu thuật, cô không thế dứt khoát vứt bỏ mọi thứ ra đi cho xong.

Cô lái xe lòng vòng, có lúc cô cầm điện thoại lên, định như lúc trước gọi điện cho Tiền Giai Tây tán gẫu, giải tỏa căng thẳng, nhưng lại lập tức xua đi ý nghĩ này.

Cô đã có quá nhiều chuyện không kể cho Tiền Giai Tây nghe, đâu có quyền gọi bạn ra nghe mình kể khổ, huống hồ gì nỗi khổ đổ hiện giờ cô thậm chí còn không muốn nghĩ đến, sao có thể thản nhiên kể cho người khác nghe.

Cam Lộ lái xe lòng vòng không mục đích hơn 1 tiếng đồng hồ, cuối cùng đừng lại ở nhà cha cô. Dì Vương đang ở bệnh viện cùng cha, ngủ nghỉ luôn ở đó, buổi tối không về nhà. Lái xe lâu như vậy khiến cô mệt nhoài, cô bây giờ rất cần ở một mình nên quyết định ở lại đây.

Cô vào nhà bật đèn lên, căn phòng trước mặt đã được dì Vương dọn dẹp sạch sẽ, đâu ra đấy. Cô ngã người xuống sô pha, thẫn thờ nhìn phía trước.

Trong trường cô né tránh sự quan tâm của đồng nghiệp, lúc ở chỗ cha thì cô tránh né nói sự thật Cô chạy trốn cái ôm của chồng né tránh nói chuyện với anh, cô còn muốn né tránh gì nữa? Cứ né tránh như vậy không biết có thể né tránh đến chừng nào ?

Cô không thể cho mình một đáp án.

Không biết ngồi như thế bao lâu, cô cảm thấy khát, vào nhà bếp rót một cốc nước, uống ừng ực, rồi đột nhiên nhớ đến một sự việc. Hồi Tết, cô về nhà cha làm cơm tất niên, nghe ông nói muốn “uống một chút rượu” nhưng rồi lập tức phủ nhận ngay sau đó, lòng cô không yên tâm, nên lúc dọn dẹp bát đĩa trong nhà bếp, quả thật có âm thầm kiểm tra tất cả hộc tủ nhưng không thấy rượu đâu, lúc đó cô thở phào nhẹ nhõm. Nhưng ở bệnh viện vừa nghe dì Vương nói, ông Cam rõ ràng chưa hề từ bỏ rượu, chẳng trách mấy hôm đó đến buổi tối ông cứ giục cô về nhà, không muốn con gái ngủ lại qua đêm.

Cô lại lật nhà bếp lên một lần nữa, nhưng mới mở được hai hộc tủ thì một chai rượu trắng to còn một nửa đã đập vào mắt. Cô lấy ra, định giống như lúc 17 tuổi, giận dữ đập nát, nhưng cô lại hoàn toàn không lấy được dũng khí, chỉ ôm chặt lấy chai rượu, trong lòng tràn ngập cảm giác thất bại.

Một lúc sau, cô mớ chai rượu ra, rót nửa cốc nhỏ, mùi rượu nồng nặc lan tỏa khắp gian bếp nhỏ, cô cầm cốc lên, uống một ngụm, mùi vị cay nồng như ngọn lửa đốt cháy cổ họng cô, khiến cô ho sặc sụa.

Chuông cửa đột ngột vang lên, cô kinh ngạc suýt chút nữa đánh rơi cốc rượu xuống đất, định thần lại, cô vội vàng đặt cốc xuống bước ra phòng khách, nhìn vào lỗ mắt cáo ở cửa ra vào, đứng trước cửa lại là Nhiếp Khiêm.

Cô mở cửa, Nhiếp Khiêm nhìn thấy cô cũng vô cùng kinh ngạc: “Anh đi ngang qua dưới nhà, thấy đèn sáng, tưởng dì Vương về, định lên hỏi xem tình hình cha em thế nào rồi ?”

“Cha vẫn tốt, ngày mai phẫu thuật.”

Cam Lộ vừa lên tiếng, Nhiếp Khiêm đã ngửi thấy mùi rượu, lại càng thêm kinh ngạc: “Em đang uống rượu à? Em không phải không uống được rượu sao?”

“Đúng vậy, lần đầu tiên uống rượu bị bắt quả tang rồi.” Cam Lộ cười gượng, “Vào nhà ngồi đi.”

Nhiếp Khiêm vào ngồi, chiếc ghế sô pha nhỏ thấp so với thân hình cao lớn của anh rõ ràng khiến anh không được thoái mái cho lắm, anh liên tục đối tư thế, nhưng chẳng tìm thấy một tư thế thích hợp, đành duỗi thẳng chân ra, chẳng cần giữ kẽ nữa.

“Sao một mình ngồi uống rượu vậy? Lo lắng cho cuộc phẫu thuật ngày mai của cha em à?”

Cam Lộ lắc đầu: “Không phải, đang rất muộn phiền, định thử xem rượu có thật là có khả năng giải sầu hay không, có ma lực thế nào mà cha em hơn nửa đời người cứ chìm vào nó không dứt ra được.”

“Đến đây, một mình uống rượu giải không nổi sầu đâu, anh cùng uống với em.”

Cam Lộ do dự một lát, cũng thật sự không chịu nổi cảnh một mình ngồi suy nghĩ lung tung, mượn rượu tiêu sầu. Cô vào bếp lấy bình rượu lúc nãy và hai chiếc cốc ra, Nhiếp Khiêm đón lấy bình rượu giải thích: “Uống thứ này em không chịu nổi đâu, đây là rượu trắng rất rẻ tiền, nồng độ không thấp đâu, còn rượu nào khác không?”

“Cha em chắc chắn tiếc tiền không mua rượu tốt đâu.”

“Không thôi để anh ra ngoài mua rượu vang nhẹ một chút cho em nhé.”

“Thôi khỏi, không cần mất công thế đâu, uống cái này được rồi.”

Nhiếp Khiêm rót cho mỗi người nửa cốc, hai người cùng nâng ly, nhấp môi một ngụm nhỏ, anh nhìn bộ dạng Cam Lộ nhíu mày nín thở, không khỏi bật cười: “Uống không quen đúng không? Thế thì trước đây nói dị ứng với chất cồn lầ nói dối rồi.”

Cam Lộ có chút ngượng ngùng, liền sau đó gượng cười: “Anh không phải là không biết, cha em nổi tiếng là con sâu rượu ở khu vực này, từ nhỏ em đã chứng kiến ông ấy say sưa bét nhè, nếu em không muốn thành con sâu rượu, chỉ còn cách coi rượu là ma quỷ tránh xa ra một chút.”

“Em trước nay luôn tự kiềm chế mình rất thành công, anh gần như có thể quả quyết cứ cho là em đã nếm được mùi vị của rượu cũng không có khả năng biến thành một con sâu rượu. Cha em chỉ mượn rượu đế trốn chạy thực tế mà thôi, không thể trách rượu được.”

“Được rồi, đừng phê bình ông ấy nữa”

Nhiếp Khiêm thở dài: “Mẹ em lúc trước nói không sai, em quá bảo vệ cha mình rồi.”

“Cha luôn không biết trân trọng chính mình, em bỏ ông ấy nữa thì cuộc đời ông ấy thật quá thảm thương.”

“Cho nên em chỉ thương xót với kẻ yếu, còn những người khác nhìn có vẻ mạnh mẽ, biết tự lo cho mình, là em để mặc họ ra đi.”

“Anh nói gì thế ?”

“Em chẳng biết chút gì về tài sản của chồng mình đã có thể minh chứng rất rõ cho điều này rồi.”

Cam Lộ lại nghe anh nhắc đến điều cô không muốn nghe, bất giác nổi giận: “Ý anh là em bị bưng bít như vậy là đáng đời đúng không?”

“Không phải như vậy. Anh ấy không có quyền giấu em, đã dám giấu em thì phải chấp nhận hậu quả, anh thừa nhận, anh không chút đồng tình với anh ấy.”

Cam Lộ cầm cốc lên uống một ngụm nữa, để cho cảm giác nóng rát thiêu đốt nỗi chua xót trong lòng, ủ rũ nói: “Anh ấy đâu cần người khác phải thông cảm, nếu anh rảnh rỗi thì thông cảm cho em là được rồi.”

“Em cũng không cần phải thông cảm, ai thông cảm em, em chắc chắn sẽ nói cám ơn, sau đó tránh ra thật xa.”

Cam Lộ phải thừa nhận rằng đa số tình huống đều là như thế: “Anh hiểu em đấy.”

“Bởi vì anh luôn quan tâm đến em.”

Giọng nói Nhiếp Khiêm ôn tồn, dường như đang thuật lại một câu chuyện vô cùng bình thường, Cam Lộ kinh ngạc, nhưng nghĩ kỹ, ít ra từ khi gặp lại nhau, Nhiếp Khiêm quả thật rất quan tâm đến cô, vờ như không biết thản nhiên chấp nhận sự quan tâm của người khác không phải là tác phong hành sự của cô từ nào đến giờ.

Cam Lộ gượng cười: “Em cũng rất muốn quan tâm đến anh, nhưng sự nghiệp của anh thành công, cuộc sống mỹ mãn, em không biết phải quan tâm từ đâu.”

Nhiếp Khiêm hình như bị trêu đùa thấy rất vui vẻ: “Chỉ là cái cớ thôi, hơn nữa lại là cái cớ chẳng có chút thành ý nào. Em chỉ là tự cho anh là kẻ biết tự lo cho mình, không phải là loại người cần được quan tâm”

Hai người chạm cốc, uống một ngụm lớn, Nhiếp Khiêm tiếp thêm rượu: “Em trước nay chưa từng quan tâm đến anh, đúng không?”

Cam Lộ lòng sầu dạ rối cũng bật cười “Anh có chỗ cần được người khác quan tâm ư ?”

“Tất nhiên là có, trước đây anh cho rằng để điều này lộ ra ngoài là yếu đuối, sau này mới phát hiện, tỏ ra yếu đuối trước mặt một người thích hợp là rất cần thiết.”

Cam Lộ không có lời nào để nói cô không tiện cho rằng mình là người thích hợp đó, cũng thật sự không thể tưởng tượng ra Nhiếp Khiêm tỏ ra yếu đuối sẽ như thế nào, đành nâng cốc uống rượu.

“Uống từ từ thôi, rượu này nặng lắm.” Nhiếp Khiêm nhắc nhở cô, “Thật ra nói uống rượu gíảí sầu hoàn toàn là sự suy diễn vớ vẩn của thơ ca. Tiếp khách làm ăn cũng khống thể không uống rượu, anh có một lần uống đến nỗi phải

Trang: [<] 1, 82, 83, [84] ,85,86 ,93 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT