watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:43 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12620 Lượt

phải hận cậu chứ.”

Thượng Tu Văn sa sầm mặt: “Anh càng ngày càng trẻ con đấy, anh Ba ạ. Tranh giành lợi ích, anh nghĩ giống như phim kiếm hiệp, nhất định phải diễn lên núi tầm sư học đạo sau đó xuống núi báo thù sao? Anh đến bây giờ vẫn chưa hiểu à? Cô ta đại điện cho Tỷ Tân, từ việc mua nguyên liệu thép cho đến mưu đồ sáp nhập xưởng luyện thép, có thể nói Húc Thăng luôn là mục tiêu của cô ta. Nhưng trước đây cổ phần của tôi ủy quyền dưới tên cậu, Húc Thăng có thể nói là tập trung quyền cổ phiếu cao độ, muốn mua không phải là chuyện dễ dàng, thứ cô ta cần làm là tìm cơ hội lật đổ Húc Thăng, hạ giá bán lại. Bây giờ Viễn Vọng can dự vào, quyền cổ phiếu phân tán rồi. Nhờ sự hợp tác hiếm có của anh, tự đưa đuôi cho cô ta nắm, khiến việc tiêu thụ cúa Húc Thăng bị đình trệ, sau đó còn muốn hai tay dâng 10% cổ phần cho cô ta.”

“Vậy… tiếp theo cô ta sẽ làm gì?”

“Cô ta lấy được cổ phần từ tay anh, bước tiếp theo chắc chắn sẽ là trắng trợn loan tin, ngay cả nhà họ Ngô cũng không còn lòng tin với Húc Thăng rồi, đang muốn bán đổ bán tháo cổ phiếu kiếm chút tiền sau đó thuyết phục vài cổ đông nhỏ mua cổ phần của họ. Nếu thuận lợi, thì Tỷ Tần cuối cùng sẽ nắm giữ 25% cổ phần của Húc Thăng, thay Viễn Vọng trở thành cổ đông lớn nhất của Húc Thăng, tiếp theo sẽ thuyết phục ủy ban Kinh tế thành phố J chuyển nhượng cổ phần của họ không phải là việc không có khả năng.”

Ngô Úy đờ người ra, hồi lâu sau mới ấp úng nói: “Vậy tôi phải làm gì bây giờ?”

“Anh phải tự đi tìm cậu, xem cậu xử trí thế nào với anh”

Ngô Úy nghĩ trước nghĩ sau: “Vợ tôi chắc chẳng dễ dàng tha cho tôi.”

“Chị Ba nói anh trước nay gì cũng không dám làm, nhưng chưa chắc gì cũng không dám nhận. Không thể không nói, chị ấy rất hiểu anh đấy chứ. Chuyện này ai cũng không thể giúp được anh, anh phải tự cứu mình thôi.” Thượng Tu Văn đẩy cốc rượu whisky chưa uống giọt nào sang một bên, “Tôi còn có việc, đi trước đây.”

Thượng Tu Văn như cất được gánh nặng trong lòng, đừng nói Tỷ Tân nhìn chòng chọc vào Húc Thăng như hổ đói, chắc chắn không chỉ nhòm ngó 10% cổ phần của Ngô Úy, hơn nữa anh tuyệt đối không muốn trong lúc quan hệ vợ chồng đang căng thẳng như thế này, lại phải cùng Hạ Tĩnh Nghi có mặt trong hội đồng quản trị như lời Cam Lộ dự đoán.

Ra khỏi khách sạn anh lập tức gọi điện cho Ngô Xương Trí, kể lại vắn tắt tình hình anh vừa gặp Ngô Úy, Ngô Xương Trí rõ ràng đã có dự liệu trước, chỉ thở dài: “Cha con với nhau mà thành ra thế này, thật buồn lắm thay.”

“Anh ấy chịu quay đầu, dù sao cũng là một việc tốt.”

“Tu Văn, bây giờ khó xử cho cháu rồi, vốn dĩ là người muốn rút lui, lại phải lún sâu vào bãi chiến trường phức tạp này.”

“Hà tất phải nói như vậy, cậu à, Húc Thăng không phải là bãi chiến trường, nếu không phải thấy tiềm năng của nó,Tỷ Tần làm sao có thể tốn công tốn sức như thế chứ.”

“Nói chung là cậu đã quá lơ đễnh, không nghe lời cháu khuyến cáo ra tay mua xưởng luyện thép trước, bây giờ bọ ngựa bắt ve, chim sẻ đứng đằng sau, mình cũng thành mục tiêu của người khác, tiến thoái lưỡng nan. Cậu chỉ có thể khống chế Ngô Úy, sau đó dỗ dành mấy cổ đông nhỏ, ngăn không cho Tỷ Tân chen chân vào.”

Thượng Tu Văn hiểu tâm tình của ông, đành an ủi ông mấy câu, suy cho cùng tình thế vẫn chưa chuyển biến xấu, trước mắt sau khi đã hóa giải nguy cơ, tiếp đến là điều chỉnh tiêu thụ, vẫn còn hy vọng cứu vãn cục diện.

Nói chuyện điện thoại xong, Thượng Tu Văn không muốn Cam Lộ đợi lâu, lập tức lái xe về nhà, thế nhưng điều khiến anh kinh ngạc là căn nhà trống vắng không một bóng người.

Anh vội vàng gọi điện cho Cam Lộ, đợi một hồi, Cam Lộ mới nghe máy.

“Lộ Lộ, em đang ở đâu?”

“Em,.. đang ở đâu?” Cam Lộ lặp lại như cái máy, “Ở nhà mà.”

Thượng Tu Văn sửng sốt, anh chưa từng nghe thấy Cam Lộ nói năng hàm hồ như vậy: “Lộ Lộ, em sao thế?”

“Không sao.” Cam Lộ cố gắng tập trung tinh thần, nhưng hoài công, chỉ cảm thấy trước mặt tất cả đều nhảy múa, Nhiếp Khiêm ngồi đối diện cũng hình như chao qua chao lại.

“Rốt cuộc là em ở đâu, Lộ Lộ, nói cho anh biết anh đến đón em ngay.”

Cam Lộ cười khùng khục: “Nhiếp Khiêm, Tu Văn hỏi chúng ta đang ở đâu kìa ?”

Nhiếp Khiêm dở khóc dở cười lắc đầu, đành cầm lấy điện thoại trong tay cô: “Chào anh Thượng, Lộ Lộ đang ở nhà cha cô ấy, cô ấy có uống một chút rượu, hình như…say rồi.”

Thượng Tu Văn lo lắng: “Cô ấy dị ứng với chất cồn, sao lại uống rượu?”

Nhiếp Khiêm hình như đang lựa lời, dừng một lát, chỉ cười nhẹ. “Đừng lo, cô ấy không uống bao nhiêu đâu, trước mắt vẫn chưa thấy dị ứng gì.”

“Xin đừng cho cô ấy uống nữa, tôi lập tức đến đón cô ấy ngay.” Thượng Tu Văn cúp điện thoại.

Lúc mới quen nhau, Thượng Tu Văn đúng là không cho Cam Lộ dị ứng với chất cồn là thật, đó chỉ là cái cớ mà những cô gái không thích uống rượu thường lấy ra để từ chối thôi. Thế nhưng sau khi thân mật hơn, anh phát hiện Cam Lộ quả thật không đụng đến một giọt rượu nào trong mọi trường hợp, dù trước mặt là rượu trái cây nồng độ cực thấp hương thơm ngào ngạt hay là ly cocktail đầy màu sắc mà những cô gái bình thường khó lòng từ chối.

Nhưng bây giờ Cam Lộ không chỉ uống rượu đến chếnh choáng, mà còn uống cùng Nhiếp Khiêm.

Anh là người nhạy bén, lúc không hẹn mà gặp Nhiếp Khiêm ở cổng trường trung học thuộc Đại học Sư phạm, quan sát thấy Cam Lộ giới thiệu người bạn học cũ này, thái độ của hai người có gì đó không được tự nhiên. Sau đó anh gặp Nhiếp Khiêm thêm mấy lần nữa ở những nơi khác nhau thì càng chắc chắn về điều này.

Nhưng anh nhiều nhất cũng chỉ nghĩ một cách thú vị rằng người này chắc hẳn là “chuyện cũ” mà Tiền Giai Tây từng khuyên Cam Lộ quên đi, nhưng không hề để bụng chuyện này. Theo anh thấy, Cam Lộ dĩ nhiên có quyền có quá khứ, sự ăn ý giữa hai người đã bao gồm cả việc không cần chuyện lớn chuyện bé gì cũng phải nói cho nhau nghe.

Thế nhưng sau cái hôm gặp Nhiếp Khiên ở bệnh viện, Thượng Tu Văn không thể xem như không có gì được nữa.

Vào thời điểm quan hệ giữa anh và Cam Lộ đang đứng trước bờ vực thẳm, anh lại không ở bên cạnh vợ. Lúc Cam Lộ gặp khó khăn, lại lập tức chọn Nhiếp Khiêm để nhờ giúp đỡ có thểthấy sự tin tưởng của cô đối với anh ta. Bây giờ Cam Lộ không chỉ cứng đờ người ra như một sự kháng cự khi anh ôm cô ở bãi đậu xe mà còn không muốn về nhà, lại đi

uống rượu cùng với Nhiếp Khiêm.

Thượng Tu Văn tìm chỗ đậu xe xong, đi như chạy lên lầu nhấn chuông cửa, người mở cửa cho anh là Nhiếp Khiêm. Anh bước vào, thì thấy Cam Lộ đang ngả người trên một góc sô pha, ánh mắt dừng lại trên gương mặt anh, biểu lộ một chút kinh ngạc, một chút khó xử, dường như đột nhiên xuất hiện trong tầm mắt cô là một vị khách vãng lai xa lạ, Thượng Tu Văn bị ánh mắt đó làm cho đau đớn.

Nhiếp Khiêm cầm áo vest ngoài của mình lên: “Lộ Lộ, anh đi trước đây, hôm khác anh sẽ đến bệnh viện thăm chú, có chuyện gì cứ gọi cho anh, tạm biệt.” Anh lịch sự gật đầu chào Thượng Tu Văn, đĩnh đạc ra về.

Thượng Tu Văn ngồi xuống bên cạnh Cam Lộ, nhìn chai rượu trắng và chiếc cốc thủy tinh còn một ít rượu, rồi lại nhìn Cam Lộ, gương mặt xanh xao do mất máu của cô ửng đỏ, thần thái lờ đờ; ánh mắt mơ hồ như khói phủ, đờ đẫn vô hồn nhìn phía trước mặt.

“Có khó chịu không Lộ Lộ?”

Cam Lộ không đến nỗi uống say đến mất hết lý trí, chỉ phản ứng chậm chạp hơn một chút mà thôi, cô “ồ” lên một tiếng trước, hồi sau lắc đầu: “Xin lỗi, em uống hơi nhiều một chút.”

“Chúng ta về nhà thôi.”

“Về nhà?” Cô lặp lại, “Ồ, được.” Cô vịn tay vào sô pha định đứng dậy, Thượng Tu Văn đỡ cô, giúp cô lấy giỏ xách, hai người đang định đi ra ngoài thì bỗng dưng Cam Lộ đứng khựng lại, quay người cầm lấy chai rượu, lắc qua lắc lại suýt chút nữa bị chai

rượu đập vào người, Thượng Tu Văn tay mắt lanh lẹ, giữ chai rượu lại.

“Nếu muốn uống rượu thì ở nhà cũng có, không cần phải uống loại rượu mạnh thế này. Vả lại sức khỏe em đang không tốt lắm, có thích hợp để uống rượu không?”

Cam Lộ thì thào: “Em… chỉ định vứt nó đi,” Dừng một lát, cô nói như thể muốn giải thích, “Để ở nhà… không tốt, cha về lại uống nữa.”

Thượng Tu Văn không nói gì, đón lấy chai rượu, dìu cô ra ngoài, xuống dưới lầu anh mở cửa xe, ra hiệu cho cô ngồi lên xe, sau đó đi ra xa khoảng chục mét, vứt chai rượu vào thùng rác, nhưng quay đầu lại nhìn, thấy Cam Lộ vẫn đứng ở chỗ cũ, ngẩng cổ thẩn thờ nhìn gì đó.

“Sao thế?”

“Không có gì.” Cô lên xe, Thượng Tu Văn giúp cô đóng cửa xe lại từ góc độ của cô lúc nãy nhìn lên, chỉ thấy một cây ngô đồng Pháp to xù xì, nghiêng về phía lầu nhà cha cô, dưới ánh đèn vàng vọt, nhánh cây vươn ra, để lại những bóng sáng loang lổ trên mặt đất, chẳng có gì là kỳ lạ cả.

Thượng Tu Văn phát hiện, Cam Lộ uống rượu tuy là việc rất đột ngột, tửu lượng cũng chẳng tới đâu, nhưng tửu phẩm thì hoàn toàn không vấn đề gì.

Cam Lộ lên xe, có lẽ do rượu nên cảm thấy rất nóng bức, cô hạ cửa kính xe xuống, làn gió còn hơi lạnh xộc vào xe. Thượng Tu Văn liếc nhìn cô một cái, ấn vào nút

Trang: [<] 1, 84, 85, [86] ,87,88 ,93 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT