watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:28 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6762 Lượt

âm thanh đài phát thanh huyên náo như thế, nhưng không có ai chú ý nghe. Xa xa đều là cây, những hàng cây đan xen, những cột nhà cổ kính thấp thoáng trong lùm cây xanh.

Cô áp mặt vào cửa kính, lạnh lẽo lãnh lẽo, còn có mùi thơm chất phụ gia của xà phòng, còn ngoài trời cứ tối dần tối dần.

Sau đó Mạnh Hòa Bình đến.

Trước đây cô cảm thấy anh cao, nhưng hôm này dường như anh vừa cao vừa xa, ngay cả ngước đầu nhìn anh cô cũng thấy mệt, còn giọng nói anh dường như lại càng xa cô hơn, cô không thể không mỉm cười lắng nghe anh nói, anh nói: “Nào, anh đưa em đến một nơi.”

Cô cứ đi theo anh, gió thổi mạnh hơn, thổi tung mái tóc dài của cô, cô cảm thấy lạnh, nhưng không nói gì.

Anh cũng không nói.

Từ một hàng cây đến một hàng cây, đi ra khỏi cửa Đông, lại đi vào cửa Tây trường anh. Cô cứ đi theo anh, cứ đi, đi ngang qua trường, anh nắm chặt lấy tay cô, giống như là sợ nếu nới lỏng tay cô sẽ biến mất.

Anh nắm chặt đến đau cả ngón tay cô, cuối cùng mới nói: “Đến rồi.”

Là một tòa lễ đường, có lúc khoa nghệ thuật biểu diễn tiết mục nào đó, hoặc là đoàn nghệ thuật đại học tập diễn đều tổ chức ở đây. Không hiểu Mạnh Hòa Bình lấy được chìa khóa ở đâu, đưa cô vào trong lễ đường tối đen như mực

Anh bật một

bóng đèn nhỏ ở hành lang, sau đó đặt cô ngồi vào vị trí hàng đầu tiên ở trung tâm, quay người đi vào trong cánh gà.

Chiếc đèn duy nhất ở hành lang cũng đã tắt, cô ngồi trong bóng tối tĩnh mịch, đột nhiên đèn chiếu trên sân khấu sáng lên, một khoảng sáng to lớn hình tròn, giống như là mặt trăng ngày dằm sáng trong, còn ở trung tâm vầng trăng bạc là một chiếc đàn piano màu đen.

Anh đi ra từ sau sân khấu, chầm chậm bước vào vòng tròn, ngồi xuống trước chiếc đàn piano, Giai Kỳ không hề biết rằng anh lại biết đánh đàn, càng không biết anh đánh đàn hay đến vậy.

Anh đàn bài “Hoa loa kèn đỏ nở rực rỡ”, Giai Kỳ không hề biết rằng bài hát đó lại có thể chuyển được thành bản nhạc piano, khúc dạo đầu chầm chậm nhẹ nhàng, giống như là cơn gió xuân thổi đến, trên cao nguyên đất badan trời cao mây bay nhẹ, còn mặt đất đầy cỏ xanh. Ở đoạn giữa cao trào giống như thủy triều vui vẻ, con sóng sau cao hơn con sóng trước, từng nốt nhạc uyển chuyển nhảy múa trên phím đàn, dường như từng bông hoa loa kèn đỏ nở trong thung lũng, hoa nở đẹp như áng mây hồng. Từng bông từng bông chen chúc, chảy đến tầm nhìn. Mỗi bông đều là một ánh mắt đỏ đến nóng bỏng, nhiều hoa như thế giống như là đại dương, bốc cháy khắp cánh đồng ngọn núi, từ trên trời xuống dưới đất, đỏ rực rỡ, mãnh liệt giống như lửa.

Cô không nghe ra bất cứ sự điều khiển hay là kỹ xảo nào, chỉ cảm thấy cả sân khấu giống như một chiếc lá loa kèn nhỏ, trôi trên dòng mưa hoa như những mũi tên, chỉ có cô, nhìn chăm chú tất cả như một giấc mộng ảo.

Khúc cuối cùng dường như lại bắt đầu mở rộng ra, tất cả giống như mây bay nước chảy, bắt đầu lại cảm giác mênh mông rộng rãi của trời cao mây bay nhẹ, chỉ có một bông loa kèn đỏ nhỏ bé yếu ớt, đung đưa trong cơn gió nơi thung lũng

Sau khi nốt nhạc cuối cùng rơi xuống rất lâu rất lâu sau, cô mới nhớ ra vỗ tay.

Tiếng vỗ tay bộp bộp cô đơn, dội lại trong lễ đường nhỏ trống rỗng. Anh đứng lên, mỉm cười cúi đầu về phía cô, giống như là phong cách của những nhà diễn tấu khi chào cảm ơn.

Lễ đường quá trống, cách xa như vậy, cô cười lớn hơn: “Không ngờ anh biết đánh đàn, sao em không biết gì hả?”

Anh đứng ở trung tâm sân khấu, cũng phải nói lớn cô mới có thể nghe thấy: “Ưu điểm của anh vẫn còn nhiều lắm đấy.”

Cô nói: “Em biết rồi em biết rồi.” Không kìm được liền cười.

Anh nói lớn hỏi cô: “Giai Kỳ, em cố đồng ý lấy anh không?”

Cả đời này Giai Kỳ mãi mãi không thể quên, mãi mãi cũng không thể quên cái lễ đường nhỏ đó, cô đứng ở dưới sân khấu tối đen như mực, bên tai dường như còn có giai điệu của tiếng đàn piano vang vọng, còn trước mặt cô là sân khấu trống trải, anh đứng ở trung tâm của nguồn ánh sáng, lông mày và ánh mắt rõ ràng, mỗi đường nét trên khuôn mặt đều rõ ràng đến thế. Dưới ánh đèn chiếu sáng như tuyết, tất cả đều rõ ràng mà giống như là không chân thực. Ngay cả anh, đều giống như một giấc mộng ảo không có thực, tất cả đều giống như giấc mơ, đẹp và không chân thực như một giấc mơ.

Anh hỏi cô: “Giai Kỳ, em có đồng ý lấy anh không?.

Giai Kỳ đã có chiếc nhẫn đầu tiên trong đời mình, chiếc nhẫn bạch kim nho nhỏ, không có một hoa văn nào, kiểu dáng đơn giản nhất mộc mạc nhất. Bởi vì không phải là hàng hiệu, mà ngày đó giá vàng còn tương đối thấp nên cũng không quá mấy trăm tệ, là Mạnh Hòa Bình dùng tiền trợ cấp của anh để mua. Hóa ra buổi chiều anh đi mua cái này, anh giúp cô đeo chiếc nhẫn lên tay, ngón tay cô rất mảnh khảnh, , ai biết được rằng cỡ mà cửa hàng giới thiệu cho Mạnh Hòa Bình vẫn hơi to hơn một chút, Mạnh Hòa Bình nói: “Hay là anh mang đến cửa hàng để đổi lấy cái khác, người ta nói có thể đổi được.” Nhưng Giai Kỳ lắc đầu:” Em muốn cái này, lấy sợi len quấn vào là được.”Mạnh Hòa Bình nói: “Như thế không đẹp.”

Giai Kỳ mỉm cười rạng rỡ: “Em không cần đẹp, em muốn cái này.”

Chiếc nhẫn đó cô lấy sợi len đỏ tỷ mỉ cẩn thận cuốn một nửa vòng, đúng là không đẹp lắm, giống như nhẫn vàng các bà cụ ngày xưa hay đeo. Trong thị trấn Đông Phố quê cô, Giai Kỳ thường nhìn thấy người ta ngồi trên ghế mây bên bờ sông sưởi nắng, híp đôi mắt lại nghe kịch Thiệu Hưng trong chiếc máy thu âm. Các bà cụ tóc bạc trắng khuôn mặt đầy nếp nhăn, trên ngón tay đeo một chiếc nhẫn vàng đã đen sỉn, lấy sợi len quấn quanh, ngay cả sợi len cũng đã thấm đẫm quá nhiều phong trần của năm tháng. Nhưng Giai Kỳ lại thích vô cùng, đó chính là sự tồn tại mãi mãi với thời gian đời này kiếp này, chiến tranh hoạn nạn xa cách đau thương hơn nữa, vẫn gìn giữ lại, trở thành ký ức của thời gian, dường như vĩnh hằng.

Giai Kỳ vẫn không hề biết chuyện Mạnh Hòa Bình cãi nhau với gia đình, chỉ biết rằng anh đổi một công ty thực tập khác, công việc rất vất vả, thường không có thời gian nghỉ ngơi.

Có một lần cô nhớ ra hỏi anh: “Gần đây tại sao không về Thẩm Dương?”

Mạnh Hòa Bình đang ăn phở bò, gần đây khuôn mặt anh cũng gầy đi, Giai Kỳ nhìn anh thấy xót xa, anh chỉ cúi đầu ăn phở: “Mệt, lười về.”

Anh thật sự rất mệt, bởi vì làm công việc kỹ thuật, khi tăng ca thường cũng làm liên tục. Hai tháng sau đổi một công ty khác, cũng không ký hợp đồng chính thức, nhưng lương cao hơn một chút, bởi vì đã tốt nghiệp nên không được ở ký túc xá, do đó thuê một căn phòng ở khu vực ngã tư gần công ty.

Hôm thứ 7 chuyển nhà Giai Kỳ giúp anh dọn dẹp, hai người lấy giấy gấp thành mũ đội lên đầu để tránh bụi. Giai Kỳ phụ trách dọn dẹp đồ đạc linh tinh, còn Mạnh Hòa Bình phụ trách vệ sinh tường nhà, đứng trên ghế cầm chiếc chổi lông gà quét đi nhưng bụi ở góc tường, Giai Kỳ nghe thấy tiếng Mạnh Hòa Bình vừa làm việc vừa huýt sáo, huýt bài “Tôi là ngươi quét vôi”, Giai Kỳ nhớ đến đã học bài hát đó hồi mẫu giáo, không kìm được nhếch khóe miệng lên cười trộm.

Hôm đó hai người đều mệt đến không chịu nổi, cuối cùng đến khi căn phòng đã được dọn dẹp xong, thật sự mệt mỏi hết sức, Giai Kỳ nằm liệt trên ghế sô pha, than thở: “Em thật sự không muốn đứng dậy nữa.” Chỉ là đói, đói đến mức bụng kêu ùng ục, buổi trưa hai người chỉ ăn có một ít bánh mỳ rồi làm tiếp, bây giờ đều đã đói đến mức ngực dán vào lưng rồi.

Mặc dù mệt nhưng nhìn thấy gạch sàn nhà sáng bóng như gương, căn bếp tuy nhỏ nhưng rất đầy đủ, Mạnh Hòa Bình vẫn hưng phấn nói : “Anh nấu mỳ cho em ăn nhé.”

Giai Kỳ kêu lên: “Đừng!”

Lần trước anh úp mỳ tôm, kết quả là nước không nóng, tất cả sợi mỳ đều cứng cứng, từ đó Giai Kỳ từ chối tất cả các loại đồ ăn mà anh chế biến. Cô ấn ấn cái đầu gối đau nhức, tự mình chạy vào bếp pha mỳ, dầu ăn muối tương dấm đều không đủ, mỳ nấu xong trắng tinh, cô đặt bát mỳ lên bàn, quay đầu lại nhìn, Mạnh Hòa Bình đã nằm ngủ xiêu vẹo trên ghế sô pha.

Dáng anh lúc ngủ rất đẹp, sống mũi thẳng, chỉ có lông mày hơi chau lại. Cô cẩn thận đưa ngón tay ra vuốt thẳng đỉnh lông mày đó. Ai biết được rằng anh ngẩng mặt hôn vào ngón tay cô, hóa ra anh đã tỉnh rồi, cô nhột đến mức cười lớn, anh ôm lấy cô, hôn thật sâu.

Mỳ rất khó ăn, nhưng anh ăn hết từng miếng lớn, còn khen cô: “Nấu mỳ trắng cũng ngon như vậy, tay nghề của bà xã anh thật giỏi.”

Giai Kỳ không hài lòng: “Ai là bà xã của anh hả?”

Anh cười chắc chắn: “Sau này nhất định là, hơn nữa là vĩnh viễn.”

Mặc dù hai người đều bận, thỉnh thoảng cô mới đến làm cho anh bữa cơm, thu dọn nhà cửa, nhưng khoảng thời gian ở bên nhau luôn luôn đầy trân trọng. Tháng 8 công ty của Mạnh Hòa Bình tổ chức hoạt động cho nhân viên, tới một khu du lịch ở ngoại ô làm đồ nướng chèo thuyền, không khí vui vẻ sôi nổi. Hướng dẫn viên đi theo đoàn là một anh chàng da ngăm đen, trẻ tuổi, cũng rất lắm mồm, hễ nhếch mép cười là lộ ra một hàm rắng trắng bóng, giống như là quảng cáo kem đánh răng của người da đen. Sau khi ra khỏi đường

Trang: [<] 1, 16, 17, [18] ,19,20 ,44 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT