watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:28 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6759 Lượt

anh luôn lặng im. Trước khi đến tết Giai Kỳ khuyên anh cho dù thế nào cũng về nhà xem sao, dù gì cũng là tết, Mạnh Hòa Bình nói: “Anh đưa em về Thiệu Hưng.” Giai Kỳ nói: “Anh về Thẩm Dương trước, tết xong em sẽ quay về.” Mạnh Hòa Bình không chịu, Giai Kỳ dường như đã nói đến mức rách cả miệng, cuối cùng thật sự không thể làm thay đổi anh đành nói: “Anh đưa em về Thiệu Hưng cũng được, nhưng trước khi đi Thiệu Hưng anh phải về Thẩm Dương thăm cô chú, sao lại giận dỗi cha mẹ như thế?” Mạnh Hòa Bình vẫn lặng im, Giai Kỳ gần như nhõng nhẽo quấy rầy, cuối cùng giận dỗi: “Anh mà không về Thẩm Dương thì đừng có về Thiệu Hưng với em.” Mạnh Hòa Bình than một tiếng: “Sau khi từ Thiệu Hưng về anh sẽ về Thẩm Dương, được không?”

Dáng vẻ anh quả thật rất mệt mỏi, Giai Kỳ không thể thuyết phục anh về Thẩm Dương trước, cũng không còn cách nào khác. May mà vừa từ Thiệu Hưng trở về, cô liền ép Mạnh Hòa Bình trực tiếp chuyển tàu đi Thẩm Dương tại bến tàu.

Chỉ là Giai Kỳ không ngờ rằng lại có thể gặp mẹ của Mạnh Hòa Bình, chiếc xe dừng ở dưới ký túc xá của công ty cô.

Vừa xuống tàu hỏa cô vẫn còn cầm túi lơn túi nhỏ, bụi bặm mệt mỏi, nhìn thấy mẹ của Mạnh Hòa Bình bước từ trên xe xuống, đờ đẫn một lúc, vẫn lịch sự chào một câu: “Chào cô.”

“Hòa Bình đâu?”

“Anh ấy về nhà rồi.”

Mẹ Mạnh Hòa Bình lãnh đạm ồ một tiếng: “Nó nửa năm rồi không về nhà, ngay cả bữa cơm tất niên cũng không về, hôm nay lại về.”

Gai Kỳ không nói, mẹ của Mạnh Hòa Bình nói: “Cô lên xe đi, tôi có đôi lời muốn nói với cô.”

Giai Kỳ nói “Cô có chuyện gì cứ nói đi.”

Mẹ Mạnh Hòa Bình lạnh nhạt hỏi: “Cô có biết mẹ cô bây giờ ở đâu không?”

Trong lòng Giai Kỳ giật giật, chiếc túi trong tay nặng quá, nắm thật chặt trong ngón tay, mẹ Mạnh Hòa Bình hơi vênh mặt lên, giọng điệu kinh thường: “Lên xe, tôi có lời muốn nói với cô.”

Giai Kỳ lấy hết dũng khí, nhìn thẳng vào mắt bà: “Cô à, cảm ơn ý tốt của cô.Mặc dù cháu rất muốn gặp mẹ của cháu, nhưng cháu nghĩ bây giờ không phải là lúc thích hợp, cháu không muốn làm phiền cuộc sống của bà ấy, cũng xin cô đừng đi làm phiền cuộc sống bà ấy. Bởi vì chuyện của cháu và Mạnh Hòa Bình bà ấy chắc chắn không biết gì, tất cả mọi chuyện không liên quan đến bà ấy. Cháu và Mạnh Hòa Bình không làm sai điều gì cả, nếu cô không thích cháu, có thể là vì cháu chưa đủ tốt, không phù hợp với yêu cầu trong mắt cô. Nhưng cháu và Mạnh Hòa Bình thương yêu nhau thật sự, cháu sẽ cố gắng để làm cô thích cháu, không vì điều gì khác, chỉ vì cô là mẹ của anh ấy, cô thương yêu Hòa Bình hết mức, cháu cũng yêu anh ấy như vậy. Cháu hy vọng cô cho cháu và Mạnh Hòa Bình một cơ hội, cho chúng cháu được hạnh phúc.”

Một lúc lâu sau, mẹ của Mạnh Hòa Bình mới mỉm cười: “Nói còn hay hơn hát, cả đời này cô đừng có mà hy vọng. Hạnh phúc ư? Cô cho rằng cô có thể mang lại hạnh phúc cho Hòa Bình sao?”

Giai Kỳ không chịu cúi mình: “Anh ấy yêu cháu, cháu cũng yêu anh ấy, chúng cháu ở bên nhau chính là hạnh phúc.”

Mẹ của Mạnh Hòa Bình vẫn là cái điệu cười nói vào trọng tâm: “Nếu cô ích kỷ muốn hạnh phúc, cô hãy tiếp tục giữ lấy Mạnh Hòa Bình. Tôi nói cho cô biết, Hòa Bình vỗn dĩ thi được học bổng, chỉ vì cô nó vứt bỏ cơ hội ra nước ngoài học tiến sĩ. Cha nó rất tức giận vì hành động của nó, tại sao nửa năm nó không về nhà rồi đổi đến ba lần công việc? Chỉ vì cô. Cô yêu nó, yêu nó thì đừng làm liên lụy đến nó. Cô mở miệng là nói yêu nó, cô có thể cho Hòa Bình cái gì? Cô có biết mẹ cô là người như thế nào không? Bà ta sinh cô ra rồi chạy theo một tên lưu manh, sau này lại ly hôn một lần nữa. Cô không muốn gặp bà ta, có phải là cô đã biết bộ dạng của bà ta bây giờ rồi không? Bà ta cả ngày ở cùng một lũ nghiện ngập, vì thuốc phiện mà việc gì cũng có thể làm? Trại cai nghiện, đồn công an bà ta là khách quen rồi, vào vào ra ra, một người quen ở văn phòng cảnh sát Quảng Đông nhắc đến bà ta với tôi, dùng một từ để miêu tả, “loại không biết hổ thẹn”. Tôi thật không ngờ rằng

ngồn gốc gia đình cô, dừng cho rằng hơn 20 năm không gặp, cùng là một loại cả, chỉ muốn lợi cho bản thân mình ích kỷ.

Giai Kỳ toàn thân run rẩy, cũng không biết là do tức giận hay là lo lắng, cô không hề biết, không hề biết những năm đó mẹ của cô lại sống khốn khổ đến thế, cô luôn nghĩ rằng bà đang hạnh phúc, cô không hề giận năm đó bà đã bỏ cô mà đi, nếu bà hạnh phúc, nhưng mẹ Mạnh Hòa Bình nói từng chữ sắc như dao, khoét vào trong tim cô.

Giọng nói của cô cũng run rẩy nhưng trong ánh mắt lại có một thứ ánh sáng kỳ lại: “Cô à, nếu cô muốn dùng cách thức này để sỉ nhục cháu, thì cô sai rồi. Cháu không hề cảm thấy bị sỉ nhục, cái thế giới này quả thực có rất nhiều người không được hạnh phúc, rất nhiều người sống rất khổ sở, nhưng điều đó không phải hoàn toàn do nguyên do từ bản thân họ, Có thể là họ đã làm sai, nhưng cô à, chẳng lẽ cô chưa bao giờ làm sai bất cứ việc gì sao? Cháu không hề biết Hòa Bình vì cháu mà hy sinh, anh ấy cũng chưa từng nói với cháu chuyện học bổng, nhưng bất luận anh ấy quyết định như thế nào, đều có lý do riêng của bản thân. Cháu yêu anh ấy, tin tưởng anh ấy, cho dù anh ấy làm gì, cháu đều ủng hộ. Hẹn Đẹp Như Mơ – Chương 10

Gửi lúc 10:56 ngày 14/01/2014

Có một lần trong quán bar Châu Tịnh An đã uống khá nhiều, nâng chiếc cốc thủy tinh JACK DANIELS lóng lánh trong suốt lên than thở với cô: “Lúc còn trẻ, không có gì, nhưng có dũng khí.”Mỗi lần nhớ lại quá khứ xa xôi, Giai Kỳ luôn cảm thấy câu nói đó của Châu Tịnh An, vừa bi thương vừa kiên cường.

Không hề trải qua nhiều năm, nhưng có nhiều chuyện dường như đã là kiếp trước, ngay cả Giai Kỳ cũng cảm thấy, cố chấp như vậy, kiên trì như vậy, dường như đều là chuyện của kiếp trước. Có một lần Nguyễn Chính Đông nói: “Có lúc cô thật sự có một sự cô độc đến dũng cảm.”

Không bằng nói cô ngốc.

Từ cái buổi sáng lúng túng đó, hai người bọn họ không gặp nhau trong một khoảng thời gian dài, tung tích của Nguyễn Chính Đông từ trước đến giờ đều rất thần bí, cũng là chuyện bình thường. 12 giờ trưa cô gọi điện cho anh, anh rõ ràng vẫn chứa ngủ dậy, trong giọng nói vẫn còn ngái ngủ, sau khi nghe ra là giọng cô thấy hơi bất ngờ: “Là cô?”

Giai Kỳ nói: “Thật ra cũng không có chuyện gì, chỉ là muốn cảm ơn anh——cảm ơn anh đã tìm thấy chìa khóa giúp tôi, còn cho người đưa đến.” Anh ồ một tiếng: “Hóa ra là vì việc này.” Giai Kỳ cảm thấy hơi áy náy : “Tôi đúng là người hay quên trước quên sau, chìa khóa tìm thấy ở trong xe của anh hả?” Anh không trả lời chỉ cười: “Vậy cô định cảm ơn tôi thế nào đây?”

Giai Kỳ cảm thấy đau đầu, lại bị anh ta lợi dụng rồi.

Buổi tối Nguyễn Chính Đông đến đón cô, vì là cuối tuần, tan ca cũng sớm hơn, Giai Kỳ cười mỉm mở cửa xe liền hỏi anh ta: “Đi đâu hả?”

Nguyễn Chính Đông liếc cô một cái: “Tinh thần vui vẻ nhỉ, yêu rồi à?”

“Làm gì có,” Giai Kỳ cười nói: “Ký được hợp đồng với một khách hàng lớn, sếp rất vui, tiền thưởng của quý này cho rất thoải mái.”

Nguyễn Chính Đông phản đối: “Cô đúng là yêu tiền.”

Giai Kỳ xì một tiếng, nói: “Nếu tôi mà có nhiều tiền như anh, tôi cũng không yêu tiền đâu, tôi sẽ đổi thành yêu người.”

Nguyễn Chính Đông mỉm cười: “Đợi khi cô giống tôi, chỉ sợ rằng đến người cũng không thể yêu được.”

Giai Kỳ ồ một tiếng, dò xét anh: “Anh thế này là sao hả, bị đả kích gì à? Còn ai có thể đả kích anh được chứ?”

Nguyễn Chính Đông không để ý đến cô, hoàng hôn vào cuối tuần, tắc đường đến mức lộn xộn, họ bị kẹt trong dòng xe cuồn cuộn, đúng là đi từng bước một. Giai Kỳ cảm thấy kỳ lạ: “Chúng ta đi đâu vậy?”

“Siêu thị.”

Cô càng cảm thấy kỳ lạ hơn: “Đi siêu thị làm gì?”

Anh đáp: “Đi mua thức ăn, về nhà cô làm cho tôi ăn.”

Cô trừng mắt nhìn anh: “Tại sao chứ?”

Anh tuyên bố một cách đầy lý lẽ: “Hôm nay là sinh nhật tôi.”

Giai Kỳ không tin, anh dùng một bàn tay, lấy ra chứng minh thư kẹp nó trong hai ngón tay, cô cầm lấy xem, quả đúng là hôm nay. Giai Kỳ bực tức: “Bếp nhà anh, giống như là căn phòng mẫu ở trên tạp chí trang chí nhà cửa không một chút bụi bặm, làm sao có thể nấu ăn được chứ?”

“Thiếu thứ gì mua về là được.”

Đúng là giọng điệu của đại thiếu gia phóng khoáng có tiền.

Kết quả là bọn họ mua hẳn một bộ dao Solingen, một hệ thống nồi xong muôi chậu, đĩa và bát các loại khác nhau, còn có thớt to thớt bé cùng với các loại khăn lau chuyên dùng khác nhau, cô gái hướng dẫn mua hàng cười híp mắt: “Hai người là đôi vợ chồng trẻ chuẩn bị kết hôn đúng không. Chúng tôi đang có hoạt động, một lần mua đồ dùng trong bếp vượt quá 2000 tệ, tặng một đôi gối có hình hôn nhau.”.

Giai Kỳ cảm thấy xa xỉ, bởi vì một bộ dao thôi đã hơn 2000 tệ rồi, huống hồ lại còn nhiều bát đĩa thế này, tất cả đều rất tinh xảo, làm chi người ta không nở bỏ xuống. Nguyễn Chính Đông hỏi người hướng dẫn mua hàng một

Trang: [<] 1, 18, 19, [20] ,21,22 ,44 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT