|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
cao tốc không lâu liền rẽ vào đường dành riêng cho khu du lịch, kết quả là đi không đúng thời điểm, đúng lúc con đường đó đang sửa chữa, mặt đường toàn là những hố to hố nhỏ, chiếc xe khách lớn lắc lư, liền có người hét lên: “Con đường nay giống như là người mặt rỗ vậy, lỗ to lỗ bé, sắp làm dạ dày tôi lộn tùng phèo lên rồi.”
Kết quả là anh chàng hướng dẫn viên cười hì hì nói ra một câu: “Các quý ông quý bà, con đường mà chúng ta đang đi chính là con đường má lúm đông tiền mê người nổi tiếng.” Kết quả là chưa nói dứt câu bánh xe nghiến qua một hòn đá lớn, một âm thanh vang lên, thân chiếc xe lại lắc mạnh một cái, liền có người nói:”Đó là cái gì.”
Hướng dẫn viên mặt không biến sắc nói: “Đó chính là chiếc răng khểnh đáng yêu.”
Sau đó tất cả mọi người trong xe cười ầm ĩ, Giai Kỳ cũng cười, Mạnh Hòa Bình quay mặt lại,cách tấm kính xe, ánh mặt trời mua hạ chiếu nghiêng nghiêng xuống khuôn mặt anh, đôi lông mi dài dài của anh bị ánh mặt trời mạ từng lớp từng lớp ánh vàng như nhung tơ. Anh nhân cơ hội hôn trộm cô, kết quả là chiếc xe lại đi vào một hòn đá, anh vừa đúng lúc đập vào mũi cô. Cô không kìm được cười, anh vừa cười vừa nói vào bên tai cô: “Chiếc răng khểnh đáng yêu.”
Hơi thở ngứa ngứa của anh thổi vào bên tai cô, thổi nhẹ phần tóc sau gáy cô.
Hôm đó thời tiết rất đẹp, Giai Kỳ vẫn luôn tưởng rằng, cả đời này đều sẽ giống như hôm đó, ánh mặt trời rực rỡ chiếu từ trên cao, bầu trời trong xanh mênh mông, còn Mạnh Hòa Bình thì ở bên cạnh cô, mãi mãi nắm chặt tay cô.
Lúc làm đồ nướng mọi người đã thân thiết hơn, cô bị mọi người gọi là “người thân của Mạnh Hòa Bình”, cô gọi người khác cũng là người thân của ai đó, một đám người thân đang nướng ngô và thịt bò ở trên bờ sông, còn có rất nhiều sườn lợn và cánh gà, nằm ngoài dự đoán của cô đó là, Mạnh Hòa Bình nướng cánh gà ngon vô cùng, cô vốn cho rằng anh là một người không hề có thiên bẩm về nấu nướng. Hôm đó Giai Kỳ ăn rất nhiều rất nhiều cánh gà, uống rất nhiều rất nhiều bia, kết quả làm chấn động tất cả đồng nghiệp ở công ty của Mạnh Hòa Bình. Ngay cả ông Lưu trưởng phòng thị trường đã trải qua nhiều “thử thách rượu bia” cũng bị cô làm cho chấn động, lập tức đặt cho cô một cái biệt danh “Người nhà của rượu bia.”
Nhiều năm sau, thỉnh thoẳng cô cũng gặp vị trưởng phòng họ Lưu đó trong các bữa cơm công việc. Ông ta vẫn có thể nhận ra cô ngay lập tức: “Ôi chao, cô chính là “người nhà của bia rượu” đây mà. Rượu này hôm nay tôi không uống, không thể uống. Có cao thủ tuyệt thế ở đây, quả thật không thể uống.”
Giai Kỳ mỉm cười, đối phương là người từng trải, trong bữa cơm lấy rượu làm vui, ngoài câu nói đó ra không nhắc thêm đến chuyện khác nữa, càng không nói đến Mạnh Hòa Bình.
Sau ngày hôm đó Giai Kỳ mới cảm thấy, thật ra bản thân mình rất nhớ nhung, nhơ nhung ngày mà cô bị gọi là “người thân”
Bởi vì lúc đó mọi thứ đều tốt đẹp, bởi vì có Mạnh Hòa Bình.
Thực ra Mạnh Hòa Bình rất yêu thương cô, lúc nào cũng gọi cô là nha đầu ngốc, lúc nào anh cũng nghĩ trước mọi sự việc cho cô, ngay cả đến Từ Thời Phong cũng không thể hiểu được: “Mạnh Hòa Bình là người tốt, Giai Kỳ, tại sao em lại từ bỏ?”
Giai Kỳ mỉm cười, nhưng thần sắc lại ngẩn ngơ, nhìn cây phía bên ngoài của sổ, ngày xưa xanh mướt nay có còn không, cây còn như vậy, con người vì lẽ gì mà chịu nổi chứ.
Từ Thời Phong cảm thấy lo lắng, hỏi dồn: “Giai Kỳ, em và Mạnh Hòa Bình có phải là có hiểu lầm gì không?”
Không có hiểu lầm, lúc tết anh đưa cô về nhà, đem theo túi lớn túi nhỏ, ga tàu ngày tết đông đến nỗi giống như đầu những con cá mòi, chen chúc mười mấy tiếng đồng hồ mới đến nơi, Mạnh Hòa Bình cũng không hề có vẻ mệt mỏi, chăm sóc cô cùng hành lý đi ra khỏi bến, tất cả đề gọn gàng ngăn nắp.
Từ trước đến nay anh làm việc gì cũng cẩn thận, chỉ cần có anh ở đó, Giai Kỳ luôn cảm thấy có thể dựa dẫm, có thể yên tâm.
Mạnh Hòa Bình tặng hai cây thuốc lá cho Vưu Minh Viễn làm quà ra mắt, lúc Giai Kỳ nhìn anh lấy ra cảm thấy rất buồn cười: “Đây là loại thuốc lá gì vậy? Tại sao lại không có nhãn mác gì hết? Lấy giấy trắng dán vào à?”
Mạnh Hòa Bình cười: “Anh nói đến thăm chú, một người bạn giúp anh nhờ người ở xưởng thuốc lấy ra đấy, nghe nói là thuốc ngon.”
Vưu Minh Viễn nhìn cây thuốc, lại nhìn Mạnh Hòa Bình, không nói gì liền nhận lấy.
Bữa cơm đoàn viên cả ba người cùng xuống bếp làm, vốn dĩ Vưu Minh Viễn không cho bọn họ xuống bếp nhưng Giai Kỳ cứ đòi giúp đỡ cha, Hòa Bình cũng vừa cười vừa mặc chiếc tạp dề vào, cả ba người liền cùng nhau vào bếp, Vưu Minh Viễn vẫn là đầu bếp chính, Giai Kỳ và Hòa Bình làm trợ thủ. Giai Kỳ cắt nhỏ hành rất nhanh, cái thớt gỗ cứ đập thùng thùng liên tục, Hòa Bình cười cô: “Dáng vẻ của em trông thật là đáng sợ.” Giai Kỳ không thèm ngẩng đầu” Cũng không đáng sợ bằng dáng vẻ lúc anh đánh đàn piano.”
Vưu Minh Viễn dang bận rộn tráng bánh mật thuận miệng liền hỏi một câu: “Hòa Bình biết đàn piano sao?”
Giai Kỳ nói: “Đàn rất hay ấy, ít nhất thì con cũng không nghe ra điểm không hay.”
Hòa Bình nói: “Lúc nhỏ ghét nhất luyện đàn, bởi vì lúc đó luyện kỹ năng cơ bản, khô khan vô vị nhất. Mẹ anh thỉnh thoảng cứ như thế, luôn cảm thấy bà làm thế là vì muốn tốt cho anh.”
Giai Kỳ hỏi: “Cô không phải là ca sỹ sao, tại sao lại bắt ép anh luyện đàn?”
Hòa Bình nói: “Anh không thể học mẹ hát bài “Tháng 2 đến” được, bà nói con trai tốt nhất nên học piano, có thể bồi dưỡng khí chất.”
Vưu Minh Viễn đang cầm chiếc muôi đột nhiên dừng lại, bánh mật trong nồi kêu lèo xèo, khói dầu mỡ bốc lên, Giai Kỳ hỏi: “Cha, sao vậy?”
Vưu Minh Viễn nói: “Không sao.” Đặt bánh vào đĩa, lại xào một món khác, bận rộn đến quay cuồng.
Buổi liên hoan tết vẫn giống như là món thập cẩm, bật tivi lên chỉ là để cho thêm náo nhiệt. Mạnh Hòa Bình rất có khẩu vị, ăn rất nhiều món thịt hầm rau phơi khô, Giai Kỳ dạy anh cách ăn món cọng rau rền ướp, đặt vào giữa một miếng thịt đông ăn sẽ rất ngon, hít mạnh, ăn rất ngon cơm. Mạnh Hòa Bình học theo cô, ực một cái nuốt gọn món cọng rau và thịt, cảm thấy vô cùng thú vị. Ba người uống hết hai vò rượu ngon nhất, Vưu Minh Viễn không hiểu tại sao không hề nói nhiều, Giai Kỳ nghĩ, có lẽ do cha đã uống nhiều rượu, ông hễ uống rượu là lại trầm tĩnh.
Lúc 12 giờ tiếng pháo xa xa gần gần đã vang lên, cái gọi là ” Sớm đốt pháo sớm phát tài” có thể coi như là một truyền thống. Nhà Giai Kỳ cũng đốt pháo, cầm một cây trúc dài buộc lên trên, đưa ra bên ngoài cửa sổ đốt, Mạnh Hòa Bình tự cho mình dũng cảm đi đốt pháo, Giai Kỳ bịt tai thò đầu ra, thời tiết rất lạnh, màn đêm đen như mực. Gió thổi trên mặt cô hơi đau. Còn của sổ nhà bên kia sông cũng đang đốt pháo, trong bóng tối nhìn thấy từng đốm từng đốm ánh lửa màu vàng, lấp la lấp lánh chiếu sáng trong màn đêm yên tĩnh, bốn bề đều là tiếng pháo nổ, đùng đùng đoàng đoàng vang lên đinh tai nhức óc.
Mạnh Hòa Bình cảm thấy mới mẻ, tất cả đều giống như quay lại thời thơ ấu, đến tết có âm thanh có màu sắc có ánh sáng có ánh đèn như vậy, đã nhiều năm anh không ăn tết như thế. Một tay anh giữ cây tre, một tay đút vào tai, Nói với cô cũng đang bịt tai như anh, mấy máy vòm miệng, cô nhìn một lúc mới nhìn ra anh nói ba từ đó. Mìm cười cũng mấp máy vòm miệng nói ba từ, pháo vẫn đang nổ ầm ĩ, anh không chịu, nói cao giọng: “Chao ôi, một câu chúc mừng năm mới liền đuổi anh đi sao?”
Giọng nói của cô lạc trong tiếng pháo xa xa gần gần: ” Ăn tết nên nói chúc năm mới, hơn nữa cũng là ba chữ mà?”
“Không giống nhau.”
Giai Kỳ vẫn giả vờ ngốc: “Cái gì không giống nhau, là giống nhau.”
Sáng sớm ngày mông một phải ăn quýt để lấy lộc, những quả quýt to đỏ chua chua mát mát, lúc Giai Kỳ ăn bóc nhỏ vỏ quýt ra vứt vào đống lửa, hương thơm thanh mát tỏa ra cả căn phòng. Buổi chiều bọn họ phải kịp lên tàu hỏa. Sau khi tốt nghiệp không có kỳ nghỉ đông, chỉ có mấy ngày ngắn ngủi ở nhà, Giai Kỳ và cha từ nhỏ đã sống nương tựa vào nhau, cũng cảm thấy vô cũng buồn bã, nói nhỏ: “Cha, đừng làm nữa.” Vưu Minh Viễn than một tiếng, lấy ra một điếu thuốc, buồn rầu hít một hơi.
Mạnh Hòa Bình cho rằng ông không yên tâm về anh, do đó gọi một tiếng “chú à”, nói: “Xin chú yên tâm, Giai Kỳ có cháu chăm sóc rồi.”Vẻ mặt anh rất thành khẩn: “Bây giờ chúng cháu đều đã tốt nghiệp, chỉ cần làm việc cho tốt, một thời gian ngắn sau sẽ có thể mua nhà rồi kết hôn. Chú à, cháu sẽ đối xử tốt với Giai Kỳ, thương yêu cô ấy, không để cho cô ấy chịu thiệt thòi, làm cho cô ấy sống vui vẻ đời này kiếp này.”
Vưu Minh Viễn vẫn không nói gì.
Giai Kỳ nhẹ nhàng gọi ông, Vưu Minh Viễn dập tắt điếu thuốc, xoa xoa má cô thương yêu: “Nha đầu ngốc.”
Đôi bàn tay của cha dày ấm áp, lòng bàn tay có vết chai mỏng, đầu ngón tay vẫn còn mùi thơm của thuốc lá . Giai Kỳ cảm thấy buồn bởi vì khiến cha lo lắng cho cô.
Mạnh Hòa Bình không chịu về nhà, Giai Kỳ khuyên anh biết bao nhiêu lần,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




