watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:28 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6760 Lượt

cách nghiêm túc: “Vậy vượt quá 4000 tệ thì sao?”

Cô gái hướng dẫn mua hàng đờ đẫn một lúc, mới nói: “Hai đôi gối có hình hôn nhau.”

Lúc mua thức ăn Giai Kỳ mới biết Nguyễn Chính Đông kén chọn đồ ăn đến mức nào, cái này không ăn, cái kia không thích, dựa vào chiếc xe để đồ đứng trước khu đồ đông lạnh dài dằng dặc, cái dáng vẻ đó quả giống với hoàng đế thời xưa, đứng trước 3000 mĩ nhân mà vẫn còn chọn đi chọn lại, Giai Kỳ mặc kệ anh: “Dù gì cũng chỉ có hai chúng ta, nấu hai món là được rồi, thịt bò có ăn không? Thịt bò xào ớt được không?”

Không đợi anh trả lời, cô khom lưng xuống chọn thịt bò, bên tai có một cọng tóc mai lỏng ra, trượt xuống dưới, nhìn nghiêng lông mi của cô rất dài, cong cong giống như chiếc quạt nhỏ, độ cong của chiếc cằm đẹp đến không thể tưởng, khóe môi hơi nhếch lên, vẻ mặt chuyên tâm mà nghiêm túc, lại giống như người phụ nữ chủ gia đinh đi mua đồ ăn sau khi đi làm về, Nguyễn Chính đông dựa vào cánh tay đang đẩy chiếc xe đồi, nhất thời thất thần.

“Còn ăn gì nữa không? Cô chọn xong thịt bò, quay đầu lại hỏi anh.

Anh không nói, một tay kéo tay của cô, một tay đẩy chiếc xe đồ, đi vội vàng, Giai Kỳ không hiểu vì sao: “Này này, làm gì thế?”

“Mua rau cải.”

Giá để rau quả trong siêu thị thật ra lúc nào cũng rất bắt mắt, lá rau xanh mướt ngay ngắn, dưa và trái cây sắp xếp rực rỡ, chiếc đèn vàng bên trên đỉnh giá hàng bật sáng, màu sắc rực rỡ giống như là những tấm hình quảng cáo, mỗi tấm đều rất bắt mắt, dưới ánh đèn ngay cả rau cải cũng giống như những bó hoa phỉ thúy xanh biếc, anh chọn rau cải, chọn một bó to nhất mỡ màng nhất vứt vào trong xe, Giai Kỳ lại lấy từng cái ra: “Mấy cái này đều già rồi.” Trách mắng anh hết sức, “Phải chọn loại non một chút, dùng móng tay bấm vào cọng rau, không bấm xuống được chính là rau già.”

Thực ra cả đời này anh cũng chưa chắc là còn có cơ hội hay hứng thú đi mua thức ăn lần nữa , cô khom vai xuống lấy hai bó rau cải để vào bên trong xe đồ,trên lá rau vừa mới được phun nước, còn có máy giọt đọng trên lòng bàn tay anh, lành lạnh. Rau cải xanh mơn mởn được dùng túi bóng màu đỏ bó xung quanh, xanh đỏ đan xen lẫn nhau, vô cùng đẹp mắt, đẹp đến nỗi trong không giống thật.

Giai Kỳ kiên quyết đi mua bánh gato, bánh do cửa hàng bánh mỳ của siêu thị làm, hết sức tươi ngon, có rất đông người đang xếp hàng, mùi thơm ngọt khét của bánh mỳ bánh gato bay trong không khí, cô quay đầu lại nói với anh: “Thêm kem không?”

Nụ cười của cô rất ấm áp, giống như là mùi thơm ngọt lịm của bánh gato trong không khí.

Cô lại quay đầu lại hỏi anh: “Hoa quả phía bên trên, nhiều xoài hơn một chút hay là thanh long?”

Anh không trả lời, co nghịch ngợm đưa tay ra vẫy vẫy trước mặt anh: “Đại thiếu gia, tỉnh lại đi, tôi muốn ăn nhiều xoài hơn một chút, có được không?”

Anh dùng nụ cười che giấu sự ưu tư lúc nãy nói: “Vậy không bằng đi mua xoài.”

“Ăn riêng thì không còn ý nghĩa gì nữa,” Giai Kỳ lại quay đầu lại nhìn nhìn chiếc bánh kem hoa quả đang dần hình thành, khuôn mặt thèm nhỏ dãi: “Tôi thích ăn bánh kem bên trên có một ít xoài.”

Tính cách trẻ con đó, anh không kìm được mỉm cười lần nữa.

Đặt túi lớn túi nhỏ vào thùng xe, Nguyễn Chính Đông nói: “Thật không thể ngờ rằng một căn bếp lại cần dùng nhiều đồ như thế.” Giai Kỳ lại than thở một kiểu khác: “Tôi cũng không ngờ rằng là đắt đến thế.”

Anh mua mất hơn 8000 tệ tiền dụng cụ bếp, kết quả là tặng 4 đôi gối có hình hôn nhau, Giai Kỳ ôm một đôi: “Ồ, mềm quá.”

“Thích thì cầm lấy,” Anh nói, “Dù gì tôi lấy về cũng chẳng để làm gì.”

“Vậy tôi lấy hai đôi, hai đôi còn lại anh giữ lấy.”

Anh thích cách phân chia như thế, mỗi người một nửa.

Xe đi rất chậm, lướt đi trong màn đêm đầu mùa đông, hai bên con đường dài là ánh đèn rực rỡ, giống như hai chuỗi minh châu, uốn lượn rạng rỡ kéo dài về nơi xa. Màn đêm mềm mại như nước, bên trong xe không khí quá ấm, đôi má Giai Kỳ đỏ bừng lên, nói với anh: “Lúc học đại học không có việc gì, khi hoàng hôn liền một mình ngồi lên xe bus 300 đi một vòng thành phố, ngồi trên xe không nghĩ gì, chỉ đờ đẫn, nhìn trời tối dần từng chút từng chút một.”

Anh nói: “Lập dị.”

Cô nghĩ một lúc, gật đầu thừa nhận: “Có lúc tôi rất lập dị.”

Anh im lặng, bởi vì thật ra vẫn còn một nửa câu chưa nói, sự lập dị của cô từ trước đến nay rất đáng yêu.

Lúc cô nấu cơm cũng rất đáng yêu, tỏ ra vẻ giống như là người chỉ huy, chỉ huy anh lấy đồ, còn phải rửa rau, anh đứng giữa của phòng bếp không chịu đi vào, kháng nghị: “Quân tử cách xa phòng bếp.” Cô đang cúi đầu thái cà chua, không thèm ngẩng đầu : “Vậy lát nữa anh đừng ăn.”

Anh không nỡ không ăn, đành tuân lệnh.

Đợi đến lúc món ăn cuối cùng hoàn thành, mới phát hiện ra quên mua một thứ đồ quan trọng——tạp dề.

Giai Kỳ kêu à à: “dầu mở xong chảo, bộ quần áo này của tôi coi như xong rồi.”

Ạnh nói: “Cô đợi đó.” Quay người đi vào phòng ngủ, lấy ra một chiếc áo phong mới của mình, nói: “Buộc cái này vào.”

Cô nhìn nhãn hiệu chiếc áo, than thở: “Xa xỉ!”

Một tay cô cấm chiếc đĩa, tay kia đang cầm đũa đảo

thịt bò, anh không suy nghĩ gì giúp cô buộc vào, dùng ống tay dài dài của chiếc áo phông thắt một nứt sau eo cô, eo của cô rất nhỏ, rất mềm, Nguyễn Chính Đông nghĩ đến một từ, “khiên yêu nhất ác*

Anh hết sức khống chế bản thân, không đưa tay ra ôm.

Trong chiếc nồi cơm điện một luồng khói trắng bốc lên, thịt bò xào ớt cũng đã xong, cô gắp một đũa thử, anh kháng nghị: “Không được ăn vụng!” Cô lườm anh một cái, đành gắp một đũa cho anh, quả thật rất ngon, rất thơm, rất mềm, thịt bò có cảm giác mềm trơn. Anh chưa bao giờ ăn loại thịt bò mềm trơn như thế, chỉ cảm thấy rất ngon miệng.

Làm hai món ăn một món canh, thịt bò xào ớt, rau cải xào, còn có canh cà chua trứng.

Anh hâm nóng bình rượu Thiệu Hưng, nói là do bạn tặng. Giai Kỳ biết phân biệt hàng, dùng mũi ngửi là biết, ôi chao một tiếng: “Bình rượu của anh đúng là rượu 30 năm thật sự, người bạn của anh quả thật không đơn giản. Loại rượu này ngay cả tiệc của quốc gia cũng không có, bởi vì số lượng có hạn, chuyên cung cấp cho mấy vị lãnh đạo.

Anh vô cùng bất ngờ: “Làm sao cô biết được?”

“Quê tôi ở Đông Phố Thiệu Hưng, Cha tôi năm đó làm việc ở xưởng rượu.” Cô hít một hơi thật sâu, cảm than : “Thơm quá.”

Hai người uống hết nửa bình, không ngờ rằng Nguyễn Chính Đông lại uống tốt như vậy, Suýt nữa thì không phải là đối thủ.Cuối cùng ăn rất nhiều thức ăn, ngay cả Giai Kỳ cũng ăn đến hai bát cơm, ăn quá no, Giai Kỳ dựa lưng vào ghế than thở: “Mua một đống đồ, chỉ làm có mấy món ăn, thật là quá xa xi.”

Anh cũng cảm thấy xa xi, khoảng khắc này, quả thật xa xỉ. Trong men say nhè nhẹ, thật sự quá xa xỉ.

Đốt nến ước nguyện, Giai Kỳ tắt hết đèn, trong căn phòng chỉ có ánh nến lay động trên chiếc bánh, nụ cười của cô ngọt ngào như là đang quảng cáo: “Ước một điều ước đi.”

Anh cảm thấy hơi chóng mặt, loại rượu Thiệu Hưng 30 năm đó, đang ngấm dần, trong cảm giác choáng váng nhè nhẹ anh phù một tiếng thổi tắt nến trên chiếc bánh.

Trong chốc lát tất cả tối om.

Mắt thích ứng dần với bóng tối, dần dần có thế nhận ra được các đường nét của cô, chính là ở chỗ ghế sô pha, cửa sổ bên ngòai là màn đêm lạnh giá, hoặc có lẽ là ánh trăng, màu xám nhàn nhạt, mơ hồ làm cho người ta có thể nhìn thấy bóng của cô ấy. Lông mày và mắt không phân rõ, nhưng đó là cô, rõ ràng là cô.

Giai Kỳ quay mặt lại cười với anh: “Ước điều gì thế?” Nhưng lại lập tức nói: “Đừng nói ra, nói ra sẽ không linh đâu.”

Anh không nói gì, không hiểu vì sao cô lại cảm thấy hơi lo lắng, nói: “Tôi đi bật đèn.”

Cô đi qua người anh, có một mùi hương nhè nhẹ, không biết là mùi loại nước hoa gì, anh không phân biệt được. Chỉ hít một hơi thật sâu, cảm thấy có một sự sầu não không lý do.

Đèn đã sáng, cô nói: “Sinh nhật vui vẻ!” Lấy ra một chiếc hộp nhỏ, có lẽ là lúc nãy mua ở siêu thị, lúc anh đứng đợi thanh toán ở siêu thị cô đi đâu một lúc, anh cho rằng lúc đó cô vào phòng vệ sinh, hóa ra là đi mua quà.

“Là gì thế?”

Cô cười tinh nghịch: “Anh mở ra xem.”

Một đôi cúc tay áo bạch kim, kiểu dáng rất đơn giản, cô đau lòng khôn xiết: “Mất hơn 2000 tệ của tôi đó, không được chê là không tốt đâu đấy.”

Anh thử cài lên cho cô xem, khen cô: “Con mắt cũng không tồi.”

Cô thành thật nói với anh: “Thật ra tôi chạy xuống tầng 7 quầy chuyên bán thứ đồ này, nói với người ta tôi muốn loại đắt nhất, người ta liền đưa tôi cái này.”

Vẻ mặt của Nguyễn Chính Đông dở khóc dở cười, cô nói: “Ấy, còn nửa bình rượu nữa, rượu ngon như vậy, đừng lãng phí.”

Cô đi rang một đĩa lạc, cho thêm một ít muối, không ngờ lại vô cùng xốp giòn ngon miệng. Cô không dùng đũa, Nguyễn Chính Đông cũng dùng tay bốc lạc ăn, hai người cười khì khì, cảm thấy bây giờ mới giống con ma rượu

Trang: [<] 1, 19, 20, [21] ,22,23 ,44 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT