watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:28 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6761 Lượt

thật sự. Ăn lạc rang, uống hết hai ly rượu, cũng đã hơi ngà say, thả lỏng hết sức. Giai Kỳ dứt khoát ngồi dưới sàn nhà cạnh chiếc bàn trà nhỏ, lật đống DVD của anh: “Này, bộ phim này rất hay, cho tôi mượn xem nhé.”

Nguyễn Chính Đông nói: “Được.” Đột nhiên đề nghị: “Chúng ta chơi oản tù tì đi.”

Giai Kỳ cười híp mắt: “Được, ai thắng thì sẽ kể truyện cười, thua sẽ phải uống rượu.”

Nguyễn Chính Đông không chịu: “Kể truyện cười chán chết, phải kể một chuyện thật, chuyện thật của bản thân mình, người thua sẽ đưa ra câu hỏi.”

Kết quả là lần đầu tiên cô thắng, Nguyễn Chính Đông uống hết một ly rượu, đặt câu hỏi cho cô: “Kể một chuyện vui nhất của cô.”

Gia Kỳ nghĩ một lúc, nói: “Vui nhất à, vui nhất là một lần đi chèo thuyền, cũng uống rất nhiều rất nhiều rượu bia, nhưng chỉ là bia thôi, thời tiết nóng kinh khủng, người phơi nắng đến mức săp bong cả da, cánh gà hôm đó rất ngon………..”Cô vùi đầu vào ghế sô pha. Trên ghế vẫn còn một đống gối, mặt gối nhung vừa mềm vừa thoải mái, dựa vào trên đó quả thật khiến người ta lười nhác, anh hỏi: “Sau đó thì sao?”

“Sau đó hết rồi.”

Anh cười: “Chuyện đó của cô không tính, kể ra chẳng có chút vui vẻ gì cả, không được tính.”

Cô nói: “Lúc đó cho rằng đó là sự việc vui vẻ nhất.”

Dường như dáng vẻ hơi thổn thức, thật ra đều đã qua rồi, vẫn luôn cho rằng, thời gian đẹp như vậy tốt như vậy, sẽ luôn lưu lại ở trong ký ức.

Lần thứ hai cô lại thắng, anh đưa ra câu hỏi cho cô: “Kể về người mà cô yêu quý nhất.”

Cô trừng mắt nhìn anh, anh cười lớn: “Đừng nhìn tôi như thế, ai bảo cô thắng chứ.”

Cô kể về cha cô cho anh nghe, vẫn là lúc cô còn nhỏ, một mình bị nhốt ở trong nhà, cha cô đi làm, kết quả là tự mình lầm lật ấm nước nóng, một nửa người bị bỏng hết, khóc lớn òa òa, khóc đến khàn cả cổ, bà Trần ở bên cạnh nghe thấy mới gọi người đến lật của sổ ra mở cửa, đưa cô đến bệnh viện.

Sau nay trong bệnh viện, lần đầu tiên cô thấy nước mắt của cha, một người đàn ông như thế, nước mắt cứ tuôn trào, chỉ gọi tên mụ của cô: “Bé yêu, đừng khóc nữa bé yêu.”

Thực ra ông còn khóc ghê hơn cô, lúc bác sỹ bôi thuốc lên, ông khóc giống như là một đứa trẻ làm sai điều gì, áy náy như thế, đau lòng như thế, không có sự giúp đỡ như thế.

“Cha cũng chỉ có tôi, cho nên tôi cố hết sức làm cho bản thân mình vui vẻ, bởi vì như vậy ông mới có thể vui vẻ. Nhưng cho đến tận lúc cuối cùng……..tôi vẫn không làm được…….”Cô cúi thấp dầu, trong tay là một cốc rượu bằng gốm, chiếc cốc kiểu cổ nhưng lại có màu sắc gốm đẹp nhất, “Cửu thu phong lộ việt dao khai, đoạt đắc thiên phong thúy sắc lai” Lúc nhỏ ông dạy cô học thơ của Lục Quân Mạnh, học thuộc sẽ được phần thưởng, thật ra đó chỉ là 2 tệ rưỡi đậu phụ khô, một tệ đậu phụ khô có thể ăn gần nửa ngày, càng nhai càng thơm. Những đứa trẻ trong khu rất ngưỡng mộ cô, bởi vì cha cô rất thương cô, có thể dùng cả nửa tháng lương để đi Hàng Châu mua cho cô một bộ váy mới đẹp nhất, lại còn nhờ đồng nghiệp mua sôcôla từ Thượng Hải về cho cô ăn. Cô đã từng là một cô công chúa nhỏ rất kiêu ngạo, cho dù là không có mẹ, nhưng cha cô đã cho cô một tình yêu thương hoàn chỉnh nhất. Cô cũng đã từng là niềm tự hào lơn nhất của cha, bất kẻ người hàng xóm nào nói đến cô, đều khen ngợi: “Cô con gái của ông Vưu ấy, vừa ngoan lại vừa nghe lời, thành tích lại tốt.”

Lúc cô thi đỗ trường đại học đó, cả con phố cảnh nhỏ chấn động, ngay cả người bên kia con sông nhỏ cũng biết, con gái của ông Vưu đỗ trường đại học tốt nhất. Công đoàn của xưởng rượu còn đặc biệt khen tặng cô 500 tệ. Mặc dù không phải là nhiều nhưng cha cô vô cùng vui vẻ, vì sự ưu tú của cô.

Nhưng tất cả những thứ đó, tất cả sự nỗ lực đó, thật ra đều không có tác dụng gì.

Anh trầm lặng một lúc, mới hỏi: “Bây giờ cha cô sao rồi?”

“Không còn nữa.” Sự thật đau đớn đó, đã cách nhiều năm như thế, cuối cũng có thể nói ra không trở ngại gì, nói một cách qua loa, dường như là cuối cùng cũng đã chấp nhận sự thật: “Xuất huyết não, hai lần trúng gió, ra đi rất nhanh, không đau đớn gì.”

Cuối cùng trong đôi mắt dâng lên một lớp sương mù mỏng, cô nhặt hai hạt lạc bỏ vào miệng, vừa giòn vừa xốp, giống như là không hề để ý : “Lại nào lại nào.”

Lần này là Nguyễn Chính Đông thắng, cô uống rượu chậm rãi, dưới ánh đèn, đôi mắt sáng đến mức giống như là làn ánh sáng đang chảy: “Anh phải kể về một người mà anh yêu nhất, không được nói dối.”

Anh nói: “Không có.”

Cô không chịu: “Nói dối nói dối, tại sao lại không có chứ? Trong tiểu thuyết đều viết, các công tử đào hoa trong đáy lòng luôn có một tình yêu bí mật, cho nên mới trở thành một công tử đào hoa. Mau nói đi, tôi cũng chỉ nghe thôi, nghe xong tôi đảm bảo sẽ lập tức quên hết sạch.”

Anh cười: “Thật sự là không có.” Vẻ mặt hơi hốt hoảng, nhai lạc rang, lại uống hết cốc rượu trước mặt, thật ra không phải là anh uống, bởi vì anh thắng. Giai Kỳ cảm thấy anh đã hơi ngà say, cho nên chỉ cười, anh cũng chỉ cười: “Nếu mà tôi bịa ra một câu chuyện để lừa cô, cô cũng không biết đúng không?”

Cô nhượng bộ một cách rất độ lượng: “Vậy anh kể về một người anh thích cũng được.”

Anh ngẩng đầu nghĩ một lúc lâu, mới nói: “Lúc tôi còn nhỏ, thật ra cũng không còn nhỏ nữa, 15,16 tuổi, thích một người, là một bạn nữ cùng lớp.”

Cô phủi tay: “Cái này được, tình yêu tuổi thanh xuân, thích lúc đó mới thật sự là thích, đơn thuần nhất.”

“Nhưng lúc đó rất ngạo mạn, chưa nói chuyện với cô ấy bao giờ, chỉ chú ý cô ấy từ xa, còn sợ cô ấy phát hiện ra.”

Giai Kỳ cười khì khì: “Tôi thật sự không nghĩ nổi, kiểu người như anh mà có thể yêu thầm người khác sao?”

Anh cũng cười: “Hơi ngốc phải không, sau này có lần tôi uống rượu cùng một người bạn thân nhất, hai người đều đã uống say, nói đến vấn đề đó, ngay cả anh ta cũng thấy bất ngờ, bởi vì ngay cả anh ta cũng không hề biết tôi thích cô gái đó.”

Cô cảm thấy buồn cười: “Lúc đó sao anh không nói với cô ấy?”

Anh mỉm cười, cúi thấp đầu xoay xoay chiếc cốc, nhìn những giọt rượu màu hổ phách trong chiếc cốc, mùi đặc như mật ong, phảng phất xộc lên mũi. 30 năm, năm tháng lâu như vậy, mới ủ thành loại rượu ngon như vậy, những tâm sự chồng chất đó nếu mà lên men, cũng dần dần sẽ ủ thành vị cay thơm chát đắng thế này, khi uống vào không cảm thấy gì, sau đó dần dần như từng sợi từ họng đến dạ dày, vừa buồn bã vừa dễ chịu, cảm giác nóng bỏng dần dần thấm vào trong, sẽ có một cảm giác choáng váng nhè nhẹ, có lẽ là vận mệnh đã định trước.

“Cô ấy không yêu tôi,” Anh nghe thấy tiếng nói của bản thân mình đang nói: “Cho nên, tôi vĩnh viễn cũng không cho cô ấy biết.” Hẹn Đẹp Như Mơ – Chương 11

Gửi lúc 10:57 ngày 14/01/2014

Hôm đó quả thật đã uống quá nhiều rượu, đến cuối cùng hai người đều không biết ngủ như thế nào nữa.Giai Kỳ tỉnh dậy ở trên ghế sô pha, trên người vẫn đắp tấm ga trải giường, không khí ấm trong căn phòng thổi lên, ngủ say đến mức ấm hết cả cơ thể. Nguyễn Chính Đông ngủ trên một cái sô pha khác, tối qua chắc chắn anh cũng đã uống nhiều, lại không về phòng ngủ, ngay cả tấm ga anh cũng không đắp, tựa vào ghế sô pha, một tay còn rũ xuống một bên, bộ quần áo lụa tơ tằm trên người đã bị nhăn giống như dưa muối, thoải mái gối trên một chiếc gối ôm, trong lòng còn ôm một chiếc gối khác, từ trước đến nay anh rất chú ý ăn mặc, cho dù là mặc quần áo ngủ cũng có thể có khí chất phóng khoáng, nằm ngủ như thế này nhìn rất buồn cười, dường như đổi thành một người khác

Giai Kỳ nhẹ nhàng tỉnh dậy, Nguyễn Chính Đông ngủ rất say, cuối cùng cô do dự một lúc, không gọi anh dậy.

Trong phòng bếp vẫn còn đầy bát đĩa hôm qua, cô mở lọ nước rửa bát ngâm hết bát đĩa vào đó, lại nấu một nồi cháo, trong lúc bận rộn, đột nhiên cảm thấy sự lờ mờ của ánh sáng và hình bóng, vừa quay đầu lại, hóa ra là Nguyễn Chính Đông.

Anh vẫn mặc bộ quần áo tơ tằm nhăn nhăn, ôm hai vai dựa nghiêng người vào cửa, Giai Kỳ cảm thấy rất nể phục, một người đàn ông có vẻ ngoài lộn xộn đến như vậy lại không hề xấu một chút nào, ngược lại làm cho người ta cảm thấy một khí phách ngang tàn. Thấy cô quay đầu lại, anh chỉ cười: “Cô nương ốc đồng à cô nương ốc đồng, tôi muốn giấu cô lại.”

Giai Kỳ thuận miệng đáp anh: “Cái đó không cần đâu,1500 tệ một tháng, đảm bảo công ty nội trợ giúp anh tìm một người làm công việc ốc đồng tận tụy nhất .”

Anh cười lớn, quay người đi tắm, đợi anh quay trở lại, Giai Kỳ đang bận rộn, anh xắn ống tay áo: “Tôi giúp cô rửa bát, nhưng cô phải phụ trách bữa sáng.”

Giai Kỳ vô cùng kinh ngạc: “Anh biết rửa bát?”

Dáng vẻ của anh giống như là không thể nhẫn nhịn được: “Tôi đã từng là bộ đội.”

Thật không thể nhìn ra, cô nhất thời hiếu kỳ: “Ạnh thật sự đã từng làm bộ đội sao.”

“Là

Trang: [<] 1, 20, 21, [22] ,23,24 ,44 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT