|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
một số ca sĩ , diễn viên của Hàn Quốc.Hôm nay chỉ vì một buổi sinh nhật của mình đã phải khiến mọi người vất vả bay sang đây khiến Hàn Tuyết rất cảm động.Cô hướng mọi người cúi đầu cảm ơn .Kim Hyun Joong nhìn thấy đống quà trên bàn không khỏi nhíu mày than vãn :
- Anh thật không dám đem món quà của mình tặng cho em rồi.Sợ nó quá tầm thường.
Nói xong anh làm bộ mặt ai oán quay sang các đồng nghiệp của mình chỉ trích :
- Mọi người toàn tặng những thứ quý giá như thế này thì món quà của tôi xem như vứt sọt rác rồi.
Tất cả thành viên trong phòng đều ngẩng người nhìn anh.Kim Hyun Joong thường ngày rất là nghiêm túc mà ngày hôm nay lại nói đùa như vậy.Anh khiến mọi người thật sự cảm thấy hơi bất ngờ.Kim Hyun Joong bỏ qua thái độ của mọi người kéo Hàn Tuyết ra ngoài .Lee Hana nhìn theo nghi hoặc phán đoán :
- Có phải anh ấy thích Vũ Cơ không nhỉ ?
Mọi người trong phòng lắc đầu nhún vai tỏ vẻ không biết gì hết.Điều gì khiến anh chàng nghiêm túc kia đổi tính có trời mới biết được.Kim Hyun Joong kéo Hàn Tuyết ra ngoài chỗ khuất rồi chìa cho cô một chùm chìa khóa :
- Qùa sinh nhật của em đây.
Hàn Tuyết nhìn chùm chìa khóa với vẻ mặt không hiểu cho lắm nên oppa Kim đành phải giải thích :
- Đây là chìa khóa ngôi biệt thự tại đảo Jeju.Phong cảnh vô cùng xinh đẹp.Bên cạnh là một vườn quýt sai trĩu quả.Em nhất định sẽ rất thích.Sau khi hoàn thành xong những việc muốn làm.Hãy đến đó và hưởng thụ một cuộc sống thật hạnh phúc nhé.
Hàn Tuyết xúc động ôm lấy Kim Hyun Joong thì thầm :
- Cảm ơn anh nhiều lắm.
Kim Hyun Joong bật cười xoa đầu cô :
- Tiểu nha đầu ngốc.Nếu muốn đền ơn anh thì giới thiệu một người cho anh đi.
Hàn Tuyết ngạc nhiên lập tức hỏi :
- Anh muốn làm quen với ai ? Nữ nhân sao ?
Kim Hyun Joong tựa tiếu phi tiếu gật đầu :
- Cô ấy là…
Chưa nói dứt câu một lực đạo vô cùng mạnh đã đẩy anh ra xa khỏi Hàn Tuyết.Kim Hyun Joong nhìn lại thì thấy một người với dáng vẻ vô cùng tuấn mỹ , tà mị đang phừng phừng lửa giận nhìn anh tựa như muốn ăn tươi nuốt sống Kim Hyun Joong vào bụng.Hàn Tuyết cũng bị bất ngờ nhưng một giây sau cô kêu khẽ :
- Long Thiếu Hạo ,anh làm gì vậy hả ?
Nói rồi cô lo lắng quay sang Kim Hyun Joong hỏi :
- Anh có sao không vậy ?
Kim Hyun Joong lắc đầu nhưng đáy mắt lại ẩn chứa nét cười nhìn Thiếu Hạo.Anh chắc chắn rằng tên đang nổi xung thiên lên kia chính là New Leader.Chẳng trách trên người lại toát ra khí thế bức người như vậy.Kim Hyun Joong cố ý ghé sát vào tai Hàn Tuyết thì thầm nhưng ánh mắt lại chăm chăm nhìn vào Thiếu Hạo như thách thức :
- Lão công tương lai quả không tệ chút nào.
Hàn Tuyết đỏ mặt ai oán nhìn Kim Hyun Joong :
- Không được nói bậy.
Kim Hyun Joong bật cười xoay người rời đi.Thiếu Hạo nãy giờ đã mất hết kiên nhẫn định đưa tay ra đánh anh ta liền bị Hàn Tuyết ngăn lại.Cô trừng mắt gắt :
- Sao lại vô lí đã thương người chứ?Anh ta là bằng hữu của em mà.
Long Thiếu Hạo hừ lạnh , giọng vô cùng gay gắt :
- Là bằng hữu sao lại ôm ôm ấp ấp như vậy chứ ?
Hàn Tuyết lắc đầu im lặng.Cô không cần phải giải thích cho người không hiểu lí lẽ như anh ta hiểu mối quan hệ của cô và Kim Hyun Joong.Thiếu Hạo nắm chặt đôi tay nhìn sự im lặng của Hàn Tuyết.Anh lúc này thật sự muốn giết người kinh khủng. Hàn Tuyết vào trong quá lâu khiến anh lo lắng nên đi tìm không ngờ lại thấy cảnh cô cùng nam nhân khác ôm ấp .Lúc đó một cỗ tức giận cùng ghen tuông như chiếm lấy Thiếu Hạo như muốn nghiền nát anh.Từ xưa đến nay , đây là lần đầu tiên Thiếu Hạo có ý chiếm hữu một người mạnh mẽ như vậy.Tại sao cô lại luôn luôn làm anh dễ dàng dao động?Nhắm mắt cố gắng trấn tĩnh lại , Thiếu Hạo nắm tay Hàn Tuyết hỏi :
- Anh ta là gì của em ?
Hàn Tuyết quay mặt làm ngơ bước đi khiến Thiếu Hạo hụt hẫng.Anh đã rất mong cô lên tiếng phủ nhận mối quan hệ với tên kia nhưng đổi lại chỉ là một thái độ hờ hững.Thiếu Hạo thở dài nhìn theo bóng lưng của Hàn Tuyết rồi xoay người đi ra ngoài.Nếu cô đã không phủ nhận thì có gặng hỏi cũng như vậy thôi.Sau khi Long Thiếu Hạo biến mất, Hàn Tuyết thở dài , đôi mắt lộ rõ vẻ đau thương.Tình cảm của anh dành cho cô sao Hàn Tuyết lại không hiểu.Cô cũng chấp nhận chính mình vô cùng mong đợi được ở bên cạnh anh nhưng …đời người có những thứ không nằm trong tầm với của bản thân.Có những chuyện không nên cưỡng cầu.Nén đau thương , Hàn Tuyết trở lại hàng ghế Vip để tiếp tục xem ca nhạc.Hàn Tuyết quay lại chỗ ngồi thì phát hiện Thái Sinh lặng lẽ đứng lên bước ra ngoài.Gương mặt cô ấy mang vẻ buồn man mác khiến người khác không khỏi cảm thấy thương tiếc.Hàn Tuyết không yên tâm nên cũng đứng lên đi theo Thái Sinh lên sân thượng của học viện.Hai cô gái nhìn xuống con đường vắng phía dưới .Mỗi người đều theo đuổi những ý nghĩ riêng của mình khiến không khí trầm lặng một cách quỷ dị.Tuyết bắt đầu rơi mạnh,vương trên mái tóc đen của Thái Sinh và Hàn Tuyết trông thật đẹp.Người lên tiếng phá vỡ sự yên lặng rợn người kia chính là Hàn Tuyết :
- Bạn thật sự chấp nhận từ bỏ Hàn Phong sao ?
Thái Sinh cười khổ lắc đầu :
- Từ trước đến nay anh ta chưa bao giờ thuộc về mình cả.Vậy thì sao gọi là từ bỏ.Đến lúc cả 2 nên chấm dứt quan hệ mập mờ mệt mỏi này rồi.
Hàn Tuyết vỗ vai an ủi người bạn thân của mình .Cô hiểu lòng tự trọng của Thái Sinh vô cùng cao.Cũng khó trách.Thôi thì xem như 2 người họ không có duyên , cứ để quá khứ trôi qua như vậy , đừng bao giờ tái diễn lại một mối tình tay tư đầy đau khổ như 3 năm về trước.Thái Sinh nhìn những bông tuyết trắng muốt mà lòng trở nên lạnh lẽo,giọng cô trở nên bình tĩnh khi nhắc lại chuyện xưa như thể đó là chuyện tình của người khác vậy :
- Thật buồn cười , đường đường là đại tiểu thư của Ceo_Leader mà phải chịu ủy khuất đi theo bên cạnh anh ta .Vứt bỏ tự tôn lẫn nhân phẩm.Rốt cuộc nhận được cái gì ? Là lời khinh miệt , chửi mắng của Uyển Nghi , cái tát không lưu tình của Hàn Phong.Cuối cùng mình cũng hiểu ra thứ gì đáng và không đáng để chúng ta hi sinh rồi.
Một giọt nước mắt lặng lẽ rơi dài trên khuôn mặt thanh tú trắng nõn của Thái Sinh.3 năm nay cô chịu bao nhiêu ủy khuất mà không thể giải tỏa cùng ai.Chỉ biết trốn tránh.Có lẽ sau khi nói ra hết có lẽ Thái Sinh sẽ mãi mãi chôn vùi hình ảnh vị thanh mai trúc mã đã mang đến bao nhiêu đau khổ cho cô.Hàn Tuyết chỉ biêt đứng bên cạnh lắc đầu chua xót nghe Thái Sinh kể lại chuyện cũ.3 năm nay cô cũng thấy sợ.Mỗi lần gọi điện thoại cho Thái Sinh, cô ấy đều cười nói vui vẻ như không có chuyện gì xảy ra nhưng Hàn Tuyết hiểu rõ nỗi đau trong lòng của Thái Sinh lớn như thế nào.Thà cô cứ khóc toáng lên , chửi mắng thật nhiều có lẽ sẽ khiến Hàn Tuyết yên tâm hơn chứ cứ lưu cái bộ dạng vui vẻ trống rỗng kia thật sự rất đáng sợ.Rút khăn giấy đưa cho Thái Sinh , Hàn Tuyết cất tiếng an ủi :
- Khóc đi.Khóc xong rồi thì hãy quên hết.Làm lại từ đầu nhé.Mọi người luôn ở bên cạnh bạn mà.Dạo này sư phụ không khỏe cho lắm .Bạn phải phấn chấn lên để cho người vui vẻ sống tiếp quãng đời còn lại.
Thái Sinh như tỉnh ra , cô nhớ rằng mình còn một người papa hết mực thương yêu , che chở cho mình.Vậy mà cô lại nỡ khiến cho ông lo lắng rất nhiều.Thật sự là đáng chết mà.Thái Sinh ôm chầm lấy Hàn Tuyết thì thầm :
- Mình hiểu rồi.Cám ơn tiểu Cơ nhiều lắm.Chúng ta mãi mãi là tỉ muội tốt.
Hàn Tuyết gật đầu.Thái Sinh quay người chạy xuống dưới.Hàn Tuyết nhìn theo nhẹ nở nụ cười hài lòng.Thái Sinh chắc chắn là chạy về bên sư phụ.Ông vẫn mong muốn uống một chén trà do con gái pha mặc dù nó rất khó nuốt.Lãnh Hàn tuyết quay người nhìn xuống thành phố sôi động , náo nhiệt bây giờ đang chìm trong màu trắng của băng tuyết tạo cho người ta có cảm giác thê lương , lạnh lẽo.Cô hít một hơi thật sâu cố ngăn cảm giác cô đơn.Ngày sinh nhật năm nào của Hàn Tuyết cũng vào ngày tuyết rơi mạnh nhất trong năm , khắp nơi đều trắng xóa một màu.Lúc mẹ qua đời cũng chính vào ngày mùa đông tuyết rơi lạnh lẽo .Tất nhiên ngày Hàn Tuyết thanh toán món nợ cùng lão cha và tình nhân của ông ta cũng rơi vào ngày giỗ tuyết trắng của mẹ.1 năm trước , chính nơi đây vào ngày cuối đông , Hàn Doanh bị bắt nạt đến nỗi phải chọn cách nhảy lầu tự tử .Cư nhiên tên của cô cũng rất hợp với hoàn cảnh của bản thân.Lãnh của lãnh đạm , Hàn = khí lạnh , Tuyết của băng tuyết .Hàn Tuyết bỗng dưng bật cười mình sao dạo này lại thường hay nghĩ những chuyện hết sức vớ vẩn .Bóng lưng cô đơn , mỏng manh đứng trong gió tuyết kia khiến Thiếu Hạo vô cùng đau lòng.Lúc nãy cãi nhau anh đã bỏ ra xe định quay về nhưng lại không nỡ.Dù sao anh cũng đã yêu cô hơn 8 năm qua chẳng lẽ lại bỏ cuộc nhanh như vậy.’Không , không thể’_trái tim của Thiếu Hạo lên tiếng phản đối việc anh bỏ lại cô vào ngày sinh nhật để trở về nhà.Bất cứ thứ gì thiếu Hạo cũng có thể bỏ nhưng lão bà tương lai thì mãi mãi anh cũng không buông tay.Khi thấy Hàn Tuyết trong vòng tay của kẻ khác Thiếu Hạo mới nhận ra mình yêu cô đến mức nào.Lúc này đây , cô đứng nơi đó một mình gặm nhắm nỗi đau khiến anh vô cùng không thoải mái.Bước nhanh lại cởi áo khoác ngoài choàng qua người Hàn Tuyết , Thiếu Hạo lên tiếng trách mắng :
- Sao lại đứng ngoài trời mưa tuyết như thế này ? Muốn đông cứng lại sao ?
Hàn Tuyết giật mình quay lại nhìn Thiếu
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




