|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
Hạo.Ánh cô hiện lên tia kinh hỉ nhưng ngoài mặt vẫn đạm mạc trả lời :
- Chẳng phải anh đã đi rồi sao ?
Long Thiếu Hạo nhìn đôi môi tím tái vì lạnh của Hàn Tuyết cảm thấy vừa tức giận vừa đau lòng:
- Đồ ngốc.Sao lại đứng ngoài tuyết lâu như vậy .Muốn tự sát hả ?
Nói rồi không chờ cô trả lời Thiếu Hạo đãvòng tay ôm trọn lấy thân hình mảnh mai của cô để sưởi ấm.Hàn Tuyết bối rối giãy dụa nhưng chỉ khiến Anh siết chặt hơn mà thôi.Thiếu Hạo nhìn cô lắc đầu cười :
- Nhìn em anh liên tưởng đến một con vật nha.
Hàn Tuyết tò mò ngước đầu lên hỏi :
- Con gì ?
Thiếu Hạo tựa cằm vào hõm vai của Hàn Tuyết trả lời :
- Là nhím con đó.Khi có thứ gì tác động vào nó đều bất giác nhận định đó là kẻ thù rồi xù bộ lông sắc nhọn ra để chống đỡ.Em không cảm thấy như vậy rất mệt mỏi sao ?
Hàn Tuyết thích thú đứng im cảm nhận hơi ấm cùng mùi hương thơm mát trên người anh.Thật sự rất dễ chịu.Một lúc sau cô mới mở miệng trả lời :
- Nếu như em không cảnh giác thì có lẽ sẽ không thể sông nổi trong thế giới
đầy gian trá này.Con người là loài động vật bậc cao ích kỷ nhất , độc ác và đáng sợ nhất.Trên đời này không có ai đáng tin cả.
Thiếu Hạo nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt Hàn Tuyết hỏi :
- Thật sự em không tin người nào sao ? Hãy thử mở lòng ra được không , người em có thể tin trên đời này còn rất nhiều mà.
Hàn Tuyết nghe hiểu ý tứ của anh nhưng cô lại lảng sang chuyện khác :
- Qùa sinh nhật em đâu hả sư huynh ?
Thiếu Hạo bật cười thì thầm vào tai cô :
-Anh có thể được coi là một món quà không hả sư muội ?
Hàn Tuyết bĩu môi :
- Em không có dư cơm để nuôi anh.
Long Thiếu Hạo bật cười :
- Vậy thì anh sẽ nuôi em , suốt đời luôn.
Hai thân ảnh đứng trên sân thượng dựa sát vào nhau , mỗi người một câu nói huyên thuyên từ chuyện ngày xưa đến chuyện ngày nay trong thật vui vẻ.Tuy cũng là một sinh nhật màu trắng nhưng Hàn Tuyết lại cảm nhận nó rất khác.Có lẽ đây là sinh nhật hạnh phúc nhất của cô trong 18 năm qua vì có…Thiếu Hạo bên cạnh.
CHƯƠNG XIII : THẦN CHẾT ĐANG BÊN CẠNH
Qua sinh nhật , Hàn Tuyết trở về nhà bắt đầu bóc một đống quà của mọi người tặng.Thái Sinh tặng cho cô một bộ tiểu thuyết ngôn tình.Hàn Tuyết bật cười với món quà của cô.Ngữ Yên tặng một chú gấu bông to ơi là to.Cổ Ngự Hàn thì một bó hoa hồng với 999 đóa cùng một bộ mỹ phẩm trang điểm Aqua glow bronzing ….Riêng món quà làm cô bất ngờ nhất đó chính là hộp quà màu hồng xinh đẹp của Thiếu Hạo.Không phấn son đắt tiền , không quần áo lụa là nhưng làm Hàn Tuyết thật sự muốn té ghế.Phía trong là cuốn sổ tiết kiệm với hơn 10 con số của đồng Bảng Anh.Cô thật sự bị choáng.Cầm lấy tấm thiệp vô cùng đẹp ra , Hàn Tuyết khóc không ra nước mắt nhìn hàng chữ của anh viết :
- Anh đưa sổ tiết kiệm cho bà xã tương lai giữ.Nhớ kỹ không được làm mất nghe chưa.
Tuy vậy nhưng trong lòng Hàn Tuyết dâng lên một luồng ấm áp , ngọt ngào không thể tả.Cô cầm lấy cuốn sổ tiết kiệm kéo ngăn tủ ra cẩn thận để vào khóa lại.Đợi đến lúc thích hợp sẽ đem trả lại cho anh.
- Bạn nghe tin gì chưa ?
- Có.Rất nhiều học viên của Hoàng Gia nghỉ học rồi đó.Nghe nói do sợ hãi cái gì đó nên không dám đặt chân vào học viện nữa.Có nhiều người nặng quá còn phải vào viện tâm thần nữa còn phải vào bệnh viện tâm thần nữa.
Mấy ngày gần đây trong học viện Hoàng Gia luôn luôn ở trong trạng thái căng thẳng.Tin tức về hơn một 100 nữ sinh nghĩ học và hơn 30 người phải vào benh viện tâm thần khiến tất cả mọi người lâm vào tình trạng vô cung hoang mang.Lãnh Hàn Tuyết nhìn thấy vô cùng hài lòng.Qủa nhiên Thập đại hộ vệ ra tay tuyệt tàn nhẫn.Nhưng như vậy vẫn chưa đủ , Hàn Tuyết muốn họ phải rơi vào trạng thái khủng hoảng một cách trầm trọng nhất trước khi nếm mùi vị đau khổ.Phải luôn có cảm giác rằng thần chết đang bên cạnh mình.Thế là sang ngày kế tiếp , trên bảng tin của Học Viện Hoàng Gia đăng một thông tin khiến không ít học viên ngất ngay tại chỗ :
‘ Cơn ác mộng’ Vũ Cơ sẽ đến thăm học viện trong một ngày gần nhất.Đến lúc đó những ai đã từng bắt nạt học viên Lãnh Hàn Doanh hơn một năm về trước tự cầu nguyện cho bản thân đi.’
Khi tin tức được loan đi.Học viện Hoàng Gia trở nên sôi động , náo nhiệt hơn bao giờ hết.Cảnh sát , báo chí , truyền thông đều có mặt một cách vô cùng đầy đủ.Lãnh Hàn Tuyết đứng trên sân
thượng nhìn xuống đám đông hỗn loạn bên dưới không khỏi mỉm cười thích thú :
- Cứ tìm đi.Cả đời này các người cũng không tìm được bộ mặt thật của Vũ Cơ đâu.
- Náo loạn đến gà bay chó chạy mà vẫn còn tâm tình đứng trên này ngắm cảnh sao ?
Hàn Tuyết giật mình quay đầu lại nheo mắt hỏi :
- Bộ các anh không hài lòng sao ?
Phương Thế Gia gật đầu :
- Rất vui
Cổ Ngự Hàn bổ sung :
- Thú vị
Trương Hạo Dân nhận xét :
- Náo nhiệt thật.
Riêng Long Thiếu Hao lắc đầu :
- Vẫn còn tiện nghi cho họ lắm.Tốt hơn hết là giết vài người thị chúng mới có cảm giác kích thích nha.
Hàn Tuyết bật cười nhìn mọi người rồi lại nhìn xuống mấy con chuột nhắt phía dưới cảm thấy vô cùng không thú vị.Có lẽ cô phải nhanh chóng kết thúc trò chơi nhàm chán này rồi.
CHƯƠNG XIV : TRẢ THÙ
Không khí của học viện căng như một dây đàn.Nhiều người có liên quan đến vụ việc của Lãnh Hàn Doanh hơn một năm về trước tối nào cũng nằm mơ thấy ác mộng.Ai cũng đều biết Vũ Cơ tàn nhẫn , vô tình như thế nào.Cái chết thê thảm của phu nhân bộ trưởng Lãnh Trung Kiên mà báo chí lúc đó nghi ngờ do Vũ Cơ làm như đang hiện ra trước mắt của mọi người không khỏi cảm thấy lạnh sống lưng.Sau đó là hàng loạt những cuộc thảm sát khác.Ai cũng kinh sợ khi nghe đến danh Vũ cơ.Lãnh Hàn Tuyết đứng trong phòng thể dục của học viện nhìn ra ngoài đăm chiêu .Môi cô hiện ra một đường cong vô cùng xinh đẹp nhưng lại khiến người khác bất giác rùng mình.Không lâu sau Huyết Tinh đi vào mang theo 3 nam nhân tóc nhuộm 3 màu chói mắt : vàng , đỏ , xanh .Vẫn không quay đầu lại , Hàn Tuyết nhẹ giọng nói :
- Qùy xuống.
3 Tên nam nhân nghe thấy liền đưa ánh mắt quái dị nhìn Hàn Tuyết.Cô ta có bị điên không vậy ? Cư nhiên dám bảo 3 đại công tử đỉnh đỉnh như họ quỳ xuống.Đúng là chán sống mà.Tên có mái tóc nhuộm xanh hung hăng nhìn Hàn Tuyết quát mắng :
- Tiểu tiện nhân , có biết tụi tao là ai không hả ?
Lãnh Hàn Tuyết đưa tay ngoáy ngoáy lỗ tai than :
- Ồn chết đi được.Huyết Tinh , Làm cho bọn chúng quỳ xuống và câm miệng lại hết đi.
Huyết Tinh lập tức nhận lệnh.Không biết anh ta tiến hành ra sao nhưng chỉ sau mấy tiếng thét thảm thiết vang lên kết quả lại rất hoàn hảo nha.Cả 3 ngoan ngoãn quỳ xuống nhưng đôi mắt ai oán lại đang trừng trừng nhìn Hàn Tuyết.Cô từ từ quay lại .Ánh nắng buổi chiều hắt lên khuôn mặt băng thanh ngọc khiết đẹp tựa thiên tiên nhưng đáy mắt lại hiện rõ vẻ khát máu điên cuồng khiến 3 tên đang quỳ dưới đất cảm thấy như gặp phải ác quỷ đến đòi mạng.Hàn Tuyết cúi đầu thấp xuống để nhìn rõ vẻ hoảng loạn , sợ hãi kia rồi chậm rãi cất giọng hỏi :
- Các ngươi là học viên lớp K5P6.
Cả 3 tên như một cái máy gật đầu thật nhanh.Hàn Tuyết hài lòng mỉm cười :
- Có biết vì sao lại bị bắt đến đây không ?
Họ mờ mịt lắc đầu.Tại sao học viên mới Lãnh Hàn Tuyết bỗng dưng lại trở nên đáng sợ như vậy chứ ? Đó chính là câu hỏi hiện lên trong đầu của 3 tên đại công tử lúc này đây.Hàn Tuyết sắc mặt trầm xuống nhìn 3 tên nhẹ giọng phán quyết :
- Tội chết có thể miễn nhưng tội sống khó tha , phải không Sư huynh ?
Thiếu Hạo từ phía ngoài cửa bước vào bật cười nhìn Hàn Tuyết đầy yêu thương :
- Tùy em định đoạt.
3 tên đang quỳ dưới đất đến lúc này mới cảm thấy sợ thật sự.Ngay cả Long Thiếu Hạo cũng đến đây thì ngày hôm nay coi như xong đời.Hàn Tuyết nhận thấy nỗi sợ hãi kia nên cất giọng trấn an :
- Yên tâm đi.Thiếu Hạo tuyệt đối sẽ không có xen vào chuyện của chúng ta đâu.Chỉ có ta ở lại đây ‘tiếp’ các ngươi thôi.
3 tên lúc này bắt đầu lắp bắp :
- Cô…cô..
Hàn Tuyết bật cười :
- Từ từ ta nói cho mà nghe.Việc gì phải hấp tấp như vậy .
Cô hướng đến tên tóc vàng cất giọng ngọt ngào như mật hỏi :
- Xin hỏi đại thiếu gia Lâm Chấn Nghiên.Tập đoàn của ba anh đã bị phá sản chưa ?
Lâm Chấn Nghiên nghe Hàn Tuyết nhắc đến nỗi đau phá sản của ba mình thì quên cả sợ hãi hung hăng quát :
- Tại sao mày biết công ty của ba tao đang gặp khó khăn ?
Hàn Tuyết bật cười quỷ dị :
- Ngại quá.Không phải gặp khó khăn mà bị phá Sản rồi.Tôi nghĩ đại thiếu gia như anh chuẩn bị ra đường ăn xin đi thì hơn.Tôi tốt bụng sẽ giúp anh vài việc để làm ăn được khấm khá hơn.
Hàn Tuyết quyết định hạ màn với đám chuột nhắt này.Cô vào thẳng vấn đề :
- Các người có biết vì sao bị bắt đến đây không ?
Cả 3 tên ngậm câm không chịu trả lời khiến Hàn Tuyết mất hứng nhìn sang Thiếu Hạo than :
- Không thú vị chút nào hết.
Thiếu Hạo nháy mắt :
- Để anh giúp em làm cho nhanh gọn nhé.
Hàn Tuyết phẩy tay từ chối :
- Không cần đâu.Tí nữa mời em đi uống trà sữa trân châu là được rồi.
Thiếu Hạo gật đầu cười vui vẻ nhưng khuôn mặt Huyết Tinh lại phủ một tầng sương ảm đạm.Hàn Tuyết ngồi xuống
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




