|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
miệng vào tai Huyết Tinh thì thầm khiến mặt anh khẽ biến sắc.Hàn Tuyết vẫn giữ nụ cười bình tĩnh trên môi nhẹ nhắc nhở :
- Tiến hành đi
Huyết Tinh gật đầu bước ra ngoài.Hàn Tuyết ngồi trong phòng nhìn ra ngoài cửa sổ mỉm cười thì thầm ‘ Cám ơn các người đã ra tay thật đúng lúc.Muốn đâm lén sau lưng tôi sao ? Còn non lắm’.
Hàn Tuyết đứng lên lấy áo khoác rời khỏi nhà bắt buýt đến công ty Thiên Vương.Lần này cô vào cửa vô cùng thuận lợi.Tất cả nhân viên đều cúi đầu chào khi thấy Hàn Tuyết ,lại là trò của Thiếu Hạo đây mà.Vừa bước chân ra khỏi thang máy chuyên dụng thì gặp ngay Dục Kỷ.Anh ta mỉm cười :
- Phu nhân , không biết cơn gió nào đưa người có thân phận cao quý như cô hạ cố đến thăm vậy ?
Hàn Tuyết cười đến rực rỡ , sáng lạn trả lời :
- A, nghe Thiếu Hạo nói rằng trong công ty có một con chó hoang thích sủa bậy .Muốn đến xem như thế nào ? Không ngờ quả nhiên là sự thật.
Dục Kỷ mặt mũi đen kịt nhìn Hàn Tuyết như muốn ăn tươi nuốt sống .Hàn Tuyết cũng không yếu thế trừng mắt nhìn lại.Đôi oan gia cứ đứng nơi đó đấu mắt đến khi Thiếu Hạo xuất hiện :
- Hai người rảnh rỗi quá nhỉ?
Dục Kỷ tức giận quay người bỏ đi không quên rủa thầm Long Thiếu Hạo ‘Đồ trọng sắc khinh bạn’.
- Vào trong phòng nói chuyện.
Hàn Tuyết ngoan ngoãn theo anh vào phòng riêng của Thiếu Hạo .Vừa ngồi xuống ghế liền bị vẻ mặt tức giận của anh dọa đến yếu tim.Cô dè dặt hỏi :
- Anh sao vậy ?
Thiếu Hạo không trả lời đi mở tủ lạnh lấy nước cam ra đặt lên bàn sau đó vùi đầu vào đống hồ sơ trên bàn không thèm để ý đến Hàn Tuyết nữa.Cô nhìn thái độ kỳ lạ của anh sau đó nhíu mày đứng dậy nói :
- Nếu anh không muốn em đến đây thì xin lỗi đã làm phiền.
Hàn Tuyết vô cùng buồn bực quay người đi ra ngoài nhưng chưa đặt chân đến cánh cửa thì cả người lại rơi vào vòng tay ấm áp của ai kia.Cô giãy dụa tránh ra nhưng không được đành hét lên :
- Anh làm gì vậy ? Buông ra .
Thiếu Hạo đành phải dỗ dành :
- Ngoan , ngồi xuống ghế chúng ta hảo hảo nói chuyện nha.
Hàn tuyết trong lòng âm thầm cười nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ lạnh nhạt.Thiếu Hạo ôm Hàn Tuyết bước nhanh đến chiếc ghế chủ tịch ngồi xuống rồi đặt cô lên đùi của mình.Anh ôn nhu vuốt tóc cô hỏi :
- Giận sao ?
Hàn Tuyết bĩu môi chỉ vào đống giấy tờ trên bàn nói :
- Làm việc của anh kìa.Em không dám làm phiền.
Thiếu Hạo chăm chú nhìn Hàn Tuyết ,cố gắng thu hết vẻ mặt hờn dỗi , phụng phịu cực kỳ đáng yêu của cô.Tuy Hàn Tuyết thường ngày lạnh lùng nhưng thật ra cô vẫn là một thiếu nữ vừa mới bước vào tuổi 18.Cũng có những biểu hiện hết sức ngây thơ và trong sáng khiến Thiếu Hạo cảm thấy xao xuyến.Hàn Tuyết chính là người mà anh chọn đi cùng mình suốt quãng đời còn lại.Nếu không phải là cô thì anh sẽ không bao giờ lấy vợ.
- Đừng giận nữa được không ? Anh mời tiểu sư muội ăn cơm nhé.
Hàn Tuyết nhớ ra điều gì đó liền nhảy phóc xuống đất để tay lên vai Thiếu Hạo ra dáng lưu manh chấp vấn :
- Anh tại sao dám đưa sổ tiết kiệm cho em.Không sợ em cầm bỏ trốn sao ?
Thiếu Hạo bật cười vươn tay bắt cô trở lại lòng mình rồi nói một câu chẳng hề ăn nhập vấn đề gì cả :
- Ôm em thật thoải mái nha.
Hàn Tuyết đỏ mặt vặn vẹo thân thể :
- Anh , đại sắc lang , trả lời em đi.
Thiếu Hạo quát nhẹ :
- Ngồi im nào .Anh không phải là thánh nhân , nếu tiếp tục động đậy nữa thì anh không đảm bảo được sự trong sáng trong mối quan hệ của chúng ta đâu nha.
Hàn Tuyết cũng cảm nhận được rõ ràng thân dưới của Thiếu Hạo có phản ứng nên vội ngồi im nhưng miệng vẫn kháng nghị không ngừng :
- Này , bỏ em xuống đi.
Thiếu Hạo vùi mặt xuống hõm vai Hàn Tuyết tham lam hít lấy hương thơn tinh khiết tỏa ra từ người cô khiến thân thể Hàn Tuyết run lên nhè nhẹ.Anh thì thầm :
- Hàn Tuyết , em có yêu anh không ?
Hàn Tuyết mở lớn 2 mắt nhìn anh không nói nên lời.Cô không ngờ anh lại hỏi vấn đề này nên cô căn bản không biết nên trả lời ra sao .Yêu anh ư?Có yêu hay không Hàn Tuyết không xác định được nhưng cô biết một điều rằng nếu mất anh cô sẽ rất đau , đau đến mức không thở được.Liệu như vậy có được gọi là yêu hay không ? Thấy nửa ngày mà Hàn Tuyết không trả lời khiến Thiếu Hạo cảm giác bất an ,anh ngẩng đầu dậy xoay người cô lại đối mặt với chính mình hỏi lại :
- Em có yêu anh không ?
Hàn Tuyết lắp bắp :
- Em..em…
Thiếu Hạo nhận ra vẻ khó xử của Hàn Tuyết nên lại ôm cô vào lòng vỗ về:
- Không sao cả.Yêu anh cũng được , không yêu cũng được.Chỉ cần anh yêu em Là đủ rồi.Anh sẽ chờ mà.
Hàn Tuyết rúc sâu hơn vào ngực Thiếu hạo để cảm nhận hơi ấm của anh.Một giọt nước mắt vô thức lăn dài trên đôi má trắng mịn.Làm sao đây ?Cô muốn nói với anh rằng cô cũng rất yêu anh nhưng ….Hàn Tuyết lúc này chỉ cảm thấy thật đau lòng.Cô cứ ôm lấy Thiếu Hạo không nỡ buông ra vì chỉ có anh mới thật sự mang lại cho cô sự ấm áp và an toàn.Thiếu Hạo cũng siết chặt thân hình mảnh mai của người yêu như muốn xóa tan nỗi bất an nơi cô.Không biết tương lai sẽ như thế nào nhưng anh âm thầm thề với lòng mình rằng sẽ không bao giờ buông tay Hàn Tuyết ra.Vĩnh viễn không bao giờ có chuyện đó.
CHƯƠNG XVI : TỈNH LẠI
Hôm nay Hàn Tuyết thức dậy từ rất sớm.Cô nhìn ra bầu trời đêm bên ngoài cảm thấy lòng mình cô đơn đến lạ.Bao nhiêu năm nay Hàn Tuyết luôn sống trong nỗi thù hận cùng giết chóc.Cô thấy cảnh đêm rất nhiều nhưng đều là trong lúc đi ám sát người ta.Hàn Tuyết chưa bao giờ hảo hảo nhìn ngắm vẻ đẹp bao la của vũ trụ như đêm nay.Trong màn đêm thanh vắng khiến Hàn Tuyết nhận ra được rất nhiều điều.Cuộc sống của cô đã trở nên quá mệt mỏi rồi.Hàn Tuyết muốn trút bỏ mọi thứ tìm một nơi yên tĩnh để sống hết quãng đời còn lại.Không tranh đấu , không giết chóc cũng không còn oán hận.Liệu cô có thể có cuộc sống bình thản như vậy được không ? Nghĩ đến đó Hàn Tuyết bỗng bật khóc.Cô bây giờ trở nên yếu đuối rất nhiều.Có lẽ nó mới là bản chất thật được giấu trong vỏ bọc lạnh lùng suốt 18 năm qua của cô.Quay trở về giường Hàn Tuyết mở điện thoại ra nhìn ngắm gương mặt hoàn mỹ của Thiếu Hạo.Đây là người con trai đầu tiên cũng là duy nhất trong lòng của Hàn Tuyết.Anh bước vào trái tim cô một cách lặng lẽ âm thầm nhưng cũng khắc sâu thật sâu.Hàn Tuyết đưa đôi tay trắng noãn của mình vuốt ve từng đường nét trên khuôn mặt tuấn dật của anh thì thầm :
- Em yêu anh nhiều lắm Thiếu Hạo à.
Sáng nay Hàn Tuyết gọi điện thoại cho Thiếu Hạo nhờ anh đưa cô đến bệnh viện nhưng thật ra cô lại có ý đồ khác.Long Thiếu Hạo cực kỳ vui vẻ khi nhận được điện thoại của Hàn Tuyết , anh nhanh chóng lái chiếc FERRARI màu đen đến đón cô.Vì lúc nào Thiếu Hạo đi chiếc 8C SPIDER cũng bị cô cằn nhằn rằng phung phí , xa xỉ.Thiếu Hạo trưng ra bộ mặt sáng hơn mặt trời nhìn ngắm tiểu mỹ nhân đứng trước mặt mình một cách say mê.Hôm nay Hàn Tuyết mặc chiếc váy mày tím nhạt nhẹ nhàng thanh khiết như một đóa phong lan khiến người khác phải điên đảo tâm hồn.Thiếu Hạo chờ ngồi lên xe liền cúi người hôn lên đôi môi căng mọng mê người kia kèm theo một câu sủng nịnh :
- Lão bà của anh hôm nay thật xinh đẹp.
Hàn Tuyết tuy đỏ mặt nhưng không hề phản kháng.Cô muốn có những phút giây thật ngọt ngào khi ở bên anh.Nếu như có một ngày nào đó Thiếu Hạo không còn ở bên cô nữa thì vẫn còn lại kí ức đẹp để hoài niệm.Câu nói của bác sĩ điều trị Hàn Doanh vang lên ‘ Cô ấy hoàn toàn có thể bình phục nhưng chính ý thức của bệnh nhân lại không muốn tỉnh dậy để đối mặt với cú shock của chính mình.Bây giờ cần đưa một người quan trọng nhất với cô ấy đến đây thì sẽ có chuyển biến tốt’. Thiếu Hạo nhìn vẻ thất thần của Hàn Tuyết không cam lòng siết chặt tay cô hỏi :
- Hôm nay sao em lại muốn đi cùng anh đến bệnh viện thăm chị ?
Hàn Tuyết nhìn Thiếu Hạo thật lâu rồi trả lời :
- Em muốn anh gặp mặt chị của em mà.Anh không muốn sao ?
Thiếu Hạo gật đầu vòng tay ôm lấy Hàn Tuyết gật đầu :
- Anh cũng muốn đến thăm Hàn Doanh nhưng không có địp.Lúc trước anh và cô ấy chỉ quen biết sơ sơ thôi.
- Vậy à?
Thiếu Hạo quay qua ngắt mũi cô yêu chiều nói :
- Quay lại chủ đề chính nào .Anh có một thông tin thú vị muốn nói cho em đây.
Hàn Tuyết hỏi :
- Chuyện gì ?
Long Thiếu Hạo lợi dụng thời cơ kề sát vào tai của giai nhân thì thầm sẵn tiện ăn một chút đậu hủ non mềm của hàn Tuyết.Hàn Tuyết bật cười nhắc nhở :
- Chuyên tâm lái xe đi kìa.
Thiếu Hạo cười gian trá :
- Tay lái xe của anh rất chuyên nghiệp nha.Bây giờ anh có thể vừa lái xe vừa ….
Hàn Tuyết xấu hổ nhắm mắt lại không thèm để ý đến Thiếu Hạo nữa .Anh mỉm cười đưa tay vuốt lên những đường nét tinh tế trên khuôn mặt của cô âm thầm cảm thấy ngọt ngào.Hàn Tuyết xuất hiện trong cuộc sống của anh giống như một dòng nước ngọt lành trên mảnh đất sa mạc vô cùng cằn cỗi.Thật sự rất tuyệt vời.
Đến trước cổng bệnh viện , Hàn Tuyết liền nói :
- Anh vào thăm chị ấy trước đi.Em đi gặp bác sĩ sau đó mua thêm một ít đồ.
Thiếu Hạo cầm tay hàn Tuyết hỏi :
- Bác sĩ chữa trị cho Hàn Doanh là ai ? Nam hay nữ ?
Hàn Tuyết bật cười trước thái độ của anh :
- Anh ăn dấm chua với cả bác sĩ hả ?
Thiếu Hạo
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




