watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:48 - 23/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5306 Lượt

vừa bị Nhã Lâm đánh

2 cô nàng to mắt, Nhã Lâm:

- Hả ?

——-

Về đến nhà, Minh Duy chìa tay đưa ẹ 1 đóng túi đồ. Bà mẹ cầm lấy để xuống ghế và nhìn Minh Duy với anh mắt khó hiểu:

- Con có mua ” nó” kô ? – bà mẹ Mỉm cười

Minh Duy vừa nghe đến. lòng lại bực bội, kô nói gì mà chỉ gật đầu:

- Mẹ cứ tưởng,…

Minh Duy to mắt nhìn mẹ:

- Sẽ kô có lần thứ 2 con đi mua giúp mẹ những thứ đó đâu !

- Con cứ nghĩ bình thường là đc rồi, nhỡ mai mốt có bạn gái rồi sao ? – bà mẹ nhìn MDuy đầy ẩn ý, điều này làm thằng nhóc càng rùng mình…

Thứ 7, hôm nay là ngày Thái Anh và Jenny làm lễ ở Nhà Thờ…

Đã 5h chiều…

BNhi đang ngồi trên bờ cát trắng hứong về biển…Từng con sóng đập vào bờ đá vang dội những âm thanh có lúc hấp tấp, có lúc dịu nhẹ như ru ngủ rồi lại có lúc dồn dập dồn dập như muốn đập tan bờ đá…

Nhã Lâm ra tới, 2 tay cầm 2 li cafe sữa… Ngồi xuống cùng BNhi:

- Mình kô nghĩ cậu lại có hứng đi ngấm biển… – Đưa ly cafe cho BNhi

- Ừ ! Mình cũng kô biết nữa, chắc vì nơi mình ở kô xa biển cho lắm nên nổi hứng… – BNhi trả lời, nhưng mắt vẫn hứong về đại dương mênh mong…

Rồi chợt Nhã Lâm cầm trên tay vỏ óc to bằng nắm tay, rồi để lên tai nghe và nhắm mắt lại tận hưởng âm thanh sóng biển… BNhi nhìn Nhã Lâm rồi mỉm cưòi…

Hai cô nàng nói chuyện với nhau khá vui vẻ…

Chợt từ đâu một trái banh ập đến xém trúng BNhi, nó quay phắt sang xem ai lại ném bóng trúng nó…

Lại trợn mắt, đơ ngừoi khi thấy thằng Duy đang đứng đó…

Nó lấy tay đập đập lên đầu ( nhẹ), mong rằng đây là mơ…

Nhã Lâm thấy BNhi như vậy, liền quay sang và kô khỏi bất ngờ.

Thằng nhóc tiến tới nhặt trái bóng…

- Làm gì mà bất ngờ vậy ? Bộ tửong có mình chị là biết ra đây chơi thôi à ? – Minh Duy cầm trái bóng lên và mỉm cừoi với nó ( có ý đồ )

- Thật có duyên, lại gặp cậu ở đây ! – Nhã Lâm mỉm cười

Minh Duy vẫn mỉm cừoi nhưng kô nói gì với Nhã Lâm… Rồi thằng nhóc cầm trái bóng ném lên cao và đập bóng. Còn ngừoi đỡ bên kia là Anh Thy:

- Chẳng phải tuần sau thi rồi sao ? Sao họ lại ở đây nhĩ ? – BNhi

Nhã Lâm nhìn Nhi và nhún vai mỉm cưòi:

- Ơ! Anh Thy, cậu thấy San San đâu kô ? – Minh Duy nói với Anh Thy, như muốn có ý gì đó muốn

cho BNhi nghe đc.

- Hả ? ( S..S..a..n.?? ) – BNhi khó hiểu ( vốn dĩ đâu biết San San là đứa nào đâu) -

- Chắc anh ấy lại đi đâu đó rồi ! – Anh Thy

Xa xa BNhi nghe tiếng có ai đó cầu cứu, tiếng kêu ngày một nhỏ dần, dừong như chỉ có BNhi nghe thấy… Nó chạy thật nhanh, thật nhanh đến nơi có ngưòi, đúng thật như thế….

Nhã Lâm chạy theo, Anh Thy và MDuy đứng thẫn thờ…

BNhi vội lao xuống biển( cách đó khoảng 10 mấy mét ) , San San đang thoi thóp, rồi tiếng cầu cứu lịm dần…

BNhi bơi thật nhanh đến, San San đang chìm xuống… Tuy 5h30 nhưng trời vẫn còn rất sáng…

Nó lặng xuống….

Ánh mặt trời chiếu xuống làng nứoc biển xanh biết,trong lúc nửa tỉnh nửa mê, San San chợt thấy gương mặt của một thiên thần hiện lên : ” Ôi ! Có phải Ngừoi sẽ đưa tôi lên thiên đàng chăng ? “

Nhưng kô, dứoi biển sao lại….Chắc là một nàng tiên cá rồi…cô ấy bơi rất giỏi…

BNhi dùng hết sức lực ôm lấy San San và cố bơi vào bờ, chết tiệt….thằng này sao mà nặng quá vậy…

Đến bờ, BNhi quăng phịch thằng nhóc xuống và thở hổn hểnh…:” Kô ổn rồi ! ” Nhưng…làm sao nó có thể làm hô hấp nhân tạo cho thằng nhóc…? Nhưng cứu ngừoi là trên hết 0 . Thái Anh khẽ lắc đầu…

Nó đc cha cầm tay đi lên phía trước….

Đứng cạnh Thái Anh, nó kô biết phải nói gì…Môi kô bật ra lời… 2 dòng lệ hiện rõ trên đôi má hồng hồng…

Mọi ngừoi đứng xung quanh kô lấy gì mà khó hiểu ( chắc Jenny quá hạnh phúc ? )

Nhưng Thái Anh vội ôm lấy Jenny, hôn nhẹ lên đôi má khiến Jenny khựng lại và muốn đẩy Thái Anh ra.

Nhưng rồi Thái Anh khẽ nói với Jenny bên tai:

- Đừng khóc nữa! Yên tâm đi…Tôi sẽ rời khỏi đây….NGAY BÂY GIỜ… – Rồi mỉm cừoi một nụ cừoi ” bí hiểm ” và rồi quay lưng chạy ra khỏi nhà thờ trứoc hàng chục đôi mắt đang hướng về phía trứơc

Suốt cả buổi, Anh Thy chẳng hề quan tâm đến sự có mặt của BNhi, dường như Anh Thy đã cảm thấy điều gì kô tốt ở BNhi ??

Anh Thy tiến đến chỗ BNhi, ân cần:

- Chị kô sao chứ ??

BNhi kô nói gì, ngước mặt lên cười nhẹ với Anh Thy…

Và Rồi Anh Thy quay sang Nhã Lâm :

- Chị là bạn của chị Nhi hả ? – Anh Thy vui vẻ và chìa tay ra ( bắt tay)

Nhã Lâm bắt tay Anh Thy và mỉm cười lại:

- Ừ ! Chào em, chị tên Âu Nhã Lâm

- Mình đưa San San về trước đây ! Cậu ta bị cảm rồi… – Minh Duy nói rồi cùng San San đi ra. Trong San San chẳng nói gì, gương mặt đờ đẩng ( chậc…chắc uống nước nhiều quá hóa ” ngơ” rồi nhĩ ^^!)

——-

Một tuần thi mệt nhọc cũng trôi qua nhanh chóng…

- Thế, Ngôi nhà đó của họ rồi sao ? – Nhã Lâm và BNhi đang cùng ăn tối

- Ừm – BNhi đang ngòm ngoàm – Nhưng chưa hẳn…

BNhi cố nuốt đóng cơm trong họng và thản nhiên cầm ly nước lên uống… Khiến Nhã Lâm khó hiểu:

- Nhưng…- Gương mặt BNhi buồn hẳn – Họ nói với bố mẹ mình rằng trog thời gian ngắn phải có tiền chuộc ngôi nhà…

- Trời ạ…! Sao ác vậy chứ… – Nhã Lâm nhăn nhó

- Bố mẹ mình kô có khả năng kiếm đc số tiền lớn đến vậy, anh mình thì trong thời gian ngắn kô thể tìm đc nhiều vậy đâu…

- Sao mình cứ cảm thấy cậu kô đc vui ! Cậu có chuyện buồn hả ?? – Nhã Lâm. Nhưng BNhi kô trả lời câu hỏi đó…

Trước đó mấy ngày:

- Chị Nhi ơi ! Em nghe bố em nói anh Thái Anh trốn khỏi nhà thờ vào lúc làm lễ ! – Anh Thy nói trong điện thoại

- Sao cơ ? – BNhi bất ngờ

- Em nghĩ chắc do anh ấy kô muốn bị ràn buộc ! Anh ấy nói anh ấy muốn học ngành luật nhưng trong gia đình kô ai tán thành cả, chỉ trừ mẹ anh ấy…

- Vậy anh ấy sao rồi ? Em có nghe tin tức gì về anh ấy kô ? – BNhi lo lắng

- Từ đó đến nay, em cũng kô rõ… Chắc có
Chương 14

Nhưng gương mặt ông ta lạnh như băng, kô có chút gì động lòng:

- Cháu nghĩ đơn giản hơn ta tưởng rồi đó….- Nói rồi bỏ đi..

Để BNhi lại với tâm trạng đau khổ, ngôi nhà đó…là mồ hoi nước mắt của bố mẹ nó, anh chị nó dành giụm cất nên…Rồi vut một cái là biến mất…Dễ dàng như thế sao ?

Mẹ của Duy phần nào hiểu ra sự việc, bà kô tỏ ra bực tức hay cáu gắt ngược lại thì rất cảm thông với BNhi:

- Cháu chính là con gái của gia đình đã nợ gia dình ta sao ? – Vuốt má BNhi, lau đi những dòng nước mắt trên đôi má thon nhỏ của nó..

Nó vẫn khóc, nước mắt rơi xuống ướt hết cả bản hợp đồng.

Phía trên cao, 2 tầng lầu… Minh Duy đã nghe hết mọi chuyện, chẳng hiểu sao bực tức của nó đối với BNhi lại tan biến hết, kô còn 1 chút nào. Bây giờ trong lòng của Minh Duy cảm giác một điều gì đó khó hiểu trong thâm tâm mình, chợt cảm thấy đau nhói ở lòng ngực…Chưa bao giờ nó nhìn thấy một đứa con gái rơi lệ cả, vì từ trước giờ, những cô gái đi cùgn nó ( bạn gái), luôn tuôi cười với nó…dù khóc cũng kô đc, vì nó ghét con gái khóc. Vì mẹ của Duy đã xem nhiều phim: có những cảnh khóc sướt mướt đó khiến nó phát chán.

10h tối Minh Duy vẫn kô ngủ đc, chẳng hiểu sao thằng nhóc kô thể chợp mắt đc. Mỗi lần nhắm mắt lại, tiếng khóc của BNhi vẫn trong tâm trí nó, từng tiếng nấc một, rõ mồn một. Dù rằng đôi mắt đang cố chống cự lại nó, đôi mi nặng trĩu hàng tấn, nhưng Duy kô tài nào yên lòng mà ngủ.

Minh Duy bật dạy đi xuống nhà, một là lấy nước uông, hai là dò xem ” ai đó” đã ngủ chưa. Nó bước khẽ khẽ ra khỏi phòng, mà nhón từng bước đến cánh cửa đối diện…và ghé tai vào. Kô có động tịnh, chắc hẳn cô ta đã ngủ rồi, Minh Duy lại chẳng biết nói sao với cô nàng này, khóc cả buổi rồi bây giờ ngủ ngon như chưa có chuyện gì.

Nhưng rồi tự cóc đầu mình :” Mình đang làm cái gì vậy nhĩ ?? “. Và rồi lại tiếp tự biện minh cho hành động vừa rồi của mình, đơn giản là chỉ sợ cô ta khóc nhiều quá dẫn đến thiếu nước rồi lại phải lo tiền viện phí cho cô ta nữa.

Minh Duy đi xuống tầng dưới, nhưng dưới lầu đèn vẫn còn sáng :” Là mẹ ?? ” Minh Duy tò mò, kô biết mẹ tự dưng lại nổi hứng thức khuya như vậy, chẳng nhẻ vì BNhi ? Nhưng mẹ thường bảo ngủ trễ quá sẽ nóng trong người mà??

Minh Duy nghĩ rồi chạy tọt xuống, TV còn mở, và người ngồi trên ghế là…bố của nó.

Minh Duy đi đến, khẽ gọi:

- Bố chưa ngủ sao ?

- Sao con trai lại kô ngủ mà xuống đây ? – Ông bố nhìn nó mỉm cười

Minh Duy đi đến tủ lạnh phía nhà bếp, vừa lấy chai nước trong tủ vừa trả lời:

- Con thấy khát nước nên xuống lấy nước uống… – Minh Duy

Xong, ngửa cổ ực chai nước ( coi chừng sặc ), rồi lại bỏ vào tủ. Đi đến chỗ bố, và ngồi kế:

- Con… muốn hỏi.. – Minh Duy lại nhớ đến chuyện của BNhi

- Sao con trai ? – Nhìn Duy chầm chầm.

- Sao lúc nảy, ” cô ta ” lại khóc như vậy ?

Ông bố khó hiểu nhìn nó, nhưng chợt nhớ:

- Cô gia sư của con ấy à ? – Ông ta cười lạnh ,

Trang: [<] 1, 17, 18, [19] ,20,21 ,25 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT