|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
buổi trưa ăn gì, buổi tối ăn gì, lúc nãy làm gì, bây giờ làm gì, sắp làm gì… Sau khi báo cáo xong, không còn gì để nói nữa nhưng lại không nỡ cúp máy, nỗi nhớ nhung trào dâng, chỉ có thể dùng từ tượng thanh để bày tỏ tình ý.
– Hải Châu, em nhớ anh, ưm…ừm… – Từ “ưm” này không cần mở miệng, chỉ dùng mũi, đọc tiếng thứ hai, tiếng thứ hai truyền tới tiếng thứ ba rồi truyền lại tiếng thứ nhất, hình thành sự nối liền, giống như một sợi dây, như đứt mà lại không dứt.
– Tiểu Tình, anh cũng nhớ em, để anh hôn em một cái, chụt… chụt… – Giống như đứa trẻ chưa biết nói, không ngừng mở miệng rồi lại mím lại, mím lại rồi lại bắt đầu phì nước bọt.
Tình cờ loa Nokia của Tiểu Tình khá to, Diệp Thuần cũng thường chơi game trong phòng Tiểu Tình vào thời điểm ấy, không thể không nghe những câu sến ấy.
Nghe lâu rồi, quả thực phải phát khiếp. Khoảng thời gian ấy, status của Diệp Thuần là: “Vế trước: ưm ừm ưm ừm…, Vế sau: chụt chụt chụt chụt…, hoành phi: Tình yêu không lời”. Mỗi lần nhìn thấy Diệp Thuần online là Tang Tiểu Tình lại cười bò lăn bò càng. Đó có thể là một trong không nhiều điểm sáng trong những chuỗi ngày u ám.
Khoảng thời gian ấy, thực ra Tiểu Tình rất khổ sở. Bạn trai ở nơi khác, mặc dù ngày nào cũng nói chuyện điện thoại nhưng cũng không thể sánh được với gặp mặt. Xa nhau lâu rồi, Tiểu Tình nhắm mắt, thậm chí không tưởng tượng được dáng vẻ của anh. Chỉ có thể tưởng tượng đôi mắt thon dài của anh, tưởng tượng ra đôi môi với những đường nét rõ ràng, tưởng tượng ra nốt ruồi trên má phải của anh… Ghép những kí ức vụn vặt ấy lại có thể miễn cưỡng hình dung ra được một cái bóng mơ hồ.
Chuyện sếp ngày đêm giày vò không nói, sau khi biết chuyện Hải Châu đi Côn Minh, niềm tin của mẹ Tiểu Tình với con rể tương lai bắt đầu lung lay. Sao có thể nói đi là đi ngay được? Đi rồi còn có thể quay về không? Ngộ nhỡ không quay về, chẳng phải là khổ Tiều Tình sao? Mỗi người một nơi, sớm muộn cũng xảy ra chuyện. Ngoại tình, thay đổi, ly hôn… Chỉ cần nghĩ thôi cũng thấy sợ, không được, không được, hôn sự này phải xem xét lại. Trong lòng nghĩ như vậy, không thể không nói ra, ngày nào bà cũng gọi điện làm phiền con gái: “Tiểu Tình, rốt cuộc Hải Châu có thể quay về được không?”
Tiểu Tình thấy mình sắp sụp đổ.
3
Triệu Vân rất giỏi tận dụng các mối quan hệ. Nghe nói bố chồng tương lai của Tiểu Tình là người đứng đầu công ty điện lực, cô ta tỏ ra vô cùng phấn khích: Công ty điện lực? Tốt quá! Không ngờ cô bé này có nguồn “tài nguyên” quý giá như vậy.
Đúng vậy, tài nguyên! Quan hệ xã hội giống như than đá dưới lòng đất, chỉ cần phát hiện ra, đào lên là có thể phát tài.
Triệu Vân gọi Tang Tiểu Tình đến phòng làm việc, phấn khích muốn cùng cô bàn bạc làm thế nào để đào bới tài nguyên, tận dụng tài nguyên, không ngờ khuôn mặt Tang Tiểu Tình không chút biểu cảm:
– Xin lỗi trưởng phòng Triệu, chuyện này tôi không làm được.
Triệu Vân tỏ vẻ thấy hiểu, mỉm cười và nói:
– Tôi biết, cô muốn tránh hiềm nghi, không sao, chỉ cần bạn trai cô giới thiệu giúp là được, tôi sẽ đích thân xử lí.
Lãnh đạo muốn đích thân xử lí, Tiểu Tình nói “không” thì không nể mặt lắm.
Cô nhận nhiệm vụ, buồn bực gọi điện cho Hải Châu:
– Trưởng phòng của bọn em muốn gặp bố anh. Anh có thể nói với bố anh một tiếng được không? Xem lúc nào ông ấy tiện, tốt nhất là ngày mai. Tóm lại càng nhanh càng tốt, tránh để cô ta suốt ngày làm phiền em.
– Chuyện gì?
– Có lẽ muốn mời quảng cáo. Trời ạ, anh đừng quan tâm chuyện gì nữa, giúp em hẹn một tiếng đi, bàn được hay không là chuyện của Triệu Vân.
– Thôi được.
Tối hôm đấy, Hải Châu gọi điện nói với bố chuyện này. Mẹ Hải Châu thính tai, chỉ nghe thấy vài chữ, không kìm được lẩm nhẩm:
– Xem xem con bé đó, chẳng ra làm sao cả, giới thiệu người này đến người kia đến. Ông đừng gặp, cứ nói là không có thời gian.
Bố Hải Châu nghĩ một lúc, tiện tay gọi điện cho thư kí:
– Tiểu Hồ, ngày mai trưởng phòng quảng cáo của một tòa soạn đến. Cô tiếp một lúc, cô ta họ Triệu, trưởng phòng Triệu.
Ngày hôm sao, Triệu Vân đến công ty điện lực. Thư kí Tiểu Hồ tuân theo chỉ thị của sếp, tiếp đón cô ta nhiệt tình chu đáo. Triệu Vân cũng được coi là người có kinh nghiệm, không bị nụ cười khách sáo của Tiểu Hồ làm cho mê hoặc. Cô ta nửa đùa nửa thật:
– Tôi muốn gặp tổng giám đốc Trương của các cô, đừng nói với tôi là ông ấy bận. Tôi biết ông ấy ở công ty, tôi đợi ông ấy ở đây.
– Vậy thì cô cứ đợi đi. – Tiểu Hồ mỉm cười và nói. Những người như thế này anh ta gặp nhiều rồi. Phòng làm việc của tổng giám đốc Trương có thang máy riêng, đi lại không ai hay biết, cô muốn đợi bao lâu thì đợi.
Triệu Vân đợi thật. Là người làm quảng cáo, nếu chút kiên nhẫn và nghị lực này cũng không có thì sao có thể làm quảng cáo được? Cô ta ngồi trên ghế sofa của phòng tiếp đón đọc báo nhưng không đọc được chữ nào, hai tai vểnh lên, lúc nào cũng để ý động tĩnh của phòng làm việc tổng giám đốc ở đối diện. Mười lăm phút trôi qua, nửa tiếng trôi qua, một tiếng trôi qua, Triệu Vân từ bực bội đến mệt mỏi, dựa vào ghế sofa ngủ thiếp đi.
Tiểu Hồ gọi điện thoại cho lãnh đạo:
– Tổng giám đốc Trương, người phụ nữ đó vẫn không đi.
Tổng giám đốc Trương sững người:
– Người phụ nữ nào?
– Chính là người hôm qua ông bảo tôi tiếp, ông quên rồi sao?
– À… – Cuối cùng tổng giám đốc Trương đã nhớ ra chuyện gì. Ông nói với thư kí – Được rồi, tôi biết rồi, cậu đi ăn cơm đi.
Sau khi cúp máy, tổng giám đốc Trương đến phòng tiếp khách. Gần trưa, hành lang yên tĩnh lạ thường. Từ xa ông nhìn thấy Triệu Vân ngủ ở đó, thế nên cố tình gây ra tiếng động. Nhưng người phụ nữ này vẫn không tỉnh. Ông đứng cạnh cô ta, khoanh tay, còn cô ta ngủ rất say, hoàn toàn không biết gì, nhịp thở đều thổi bay những sợi tóc dính trên má, nhẹ nhàng lướt qua lướt lại, khiến người nhìn cũng có cảm giác ngứa ngáy. Chốc chốc lại hé môi, để lộ hai chiếc răng trắng tinh, sau đó lại đưa lưỡi, liếm đôi môi phết son màu cam.
Phụ nữ hơn ba mươi tuổi mà tư thế ngủ lại cuốn hút đến thế. Tổng giám đốc Trương nhìn cô với vẻ hứng thú, cuối cùng Triệu Vân đã bị “nhìn” đến tỉnh. Cô nhấp nháy khóe mi, mở mắt và nhìn thấy ngay một người đàn ông đang đứng trước mặt mình, dáng người cao gầy, mặc chiếc áo sơ mi màu sậm, ánh mắt chăm chú đang nhìn cô. Ánh mắt ấy bề ngoài vẻ uy nghiêm còn có chút dịu dàng và thương cảm. Khoảnh khắc tóe lửa, cả hai đều sững sờ.
Vẫn là Triệu Vân phản ứng trước, cô ta nhanh chóng đứng dậy, chỉnh lại đầu tóc, hít một hơi thật sâu rồi đưa tay ra:
– Chào ông, tôi là Triệu Vân.
– Chào cô, tôi là Trương Kiếm Long. – Ông ta cười, nếp nhăn trên khóe mắt sâu hơn.
– Xin lỗi, lúc nãy tôi ngủ quên, lần này đến là muốn bàn với tổng giám đốc Trương về việc hợp tác…
– Được, mời qua bên này.
TTT
Vì hợp tác thuận lợi với công ty điện lực, cũng vì thái độ của tổng giám đốc Trương đặc biệt thân thiện nên tâm trạng của Triệu Vân rất vui. Nhưng có lẽ tổng giám đốc Trương bận thật, hoặc công ty điện lực thật sự không cần quảng cáo nên điện thoại của tổng giám đốc Trương càng ngày càng ít, gọi sang thì hoặc là không có người nghe, hoặc là người ta nói vài câu thoái thác là đang họp. Triệu Vân dần dần trở lại với vẻ lạnh lùng vốn có. Sự biến đổi tâm trạng của cô ta biểu lộ trên khuôn mặt, Tang Tiểu Tình có thể nhìn thấy rõ, chỉ là cô không bao giờ nghĩ rằng lí do khiến Triệu Vân lúc nóng lúc lạnh lại là bố Hải Châu.
Nhiệm vụ quảng cáo của tòa soạn được tính theo tuần. Mỗi tuần đều có chỉ tiêu, mỗi tháng đều có sát hạch. Triệu Vân không thể không đích thân đưa Tiểu Tình đi mời quảng cáo. Lần này là đến bệnh viện thẩm mĩ.
Khi chiếc BMW của trưởng phòng Triệu dừng lại trước cửa bệnh viện, kì tích đã xuất hiện. Hai anh chàng đẹp trai mặc comple chỉnh tề chạy ra, một người đứng bên phải, một người đứng bên trái, cung kính mở cửa xe. Trưởng phòng Triệu cười tít mắt bước xuống. Hai anh chàng đẹp trai đi trước dẫn đường cho hai cô gái, từng cử chỉ đều làm toát lên phong cách chuyên nghiệp của khách sạn năm sao.
Họ vừa đưa trưởng phòng Triệu và Tiểu Tình vào phòng tiếp đón, cô gái ngồi trước quầy lập tức đứng dậy, cúi người, mỉm cười. Tiểu Tình lúng túng đến nỗi không biết phải làm thế nào, nhưng thấy trưởng phòng Triệu đứng cạnh khẽ nói với mình:
– Hãy thả lỏng một chút đi!
Trưởng phòng Triệu rất thư thả, ngồi xuống ghế sofa, bắt tréo chân, chìa khóa xe và túi xách Gucci đặt trên chiếc bàn trước mặt. Nhân viên tiếp đón rất tinh mắt, chỉ thoáng qua là đã biết trong hai người, người nào giàu có hơn. Thế nên đon đả lại gần:
– Chào chị, phụ nữ đến tuổi này, chăm sóc da mặt là vô cùng quan trọng. Kem dưỡng da ở bệnh viện chúng tôi rất hiệu quả, có thể loại trừ tàn nhang…
Tiểu Tình ngồi cạnh nghe mà không nhin được cười, thầm nghĩ,
đúng là nhân viên của thẩm mĩ việc, thật chuyên nghiệp, có thể xuyên qua lớp phần dày thế này, quan sát được tàn nhang trên da người
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




