watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:00 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9617 Lượt

ngoài đường, kéo người này hỏi người kia, mời đăng quảng cáo, chẳng khác nào đi cầu xin. Lại còn phải uống rượu với người ta, đúng không? Sớm muộn cũng hỏng thôi.

– Mẹ con nói tuy hơi khó nghe nhưng thật sự là hợp tình hợp lý. Con thử nghĩ xem, một đứa con gái xuất thân trong gia đình nghèo, từng bước, từng bước mua nhà, mua xe như ngày hôm nay là dựa vào cái gì? Cho dù bố mẹ tin nó là đứa con gái tốt, trong sạch, xuất thân của nó cũng đủ cho thấy khuyết điểm trong tính cách của nó, đó là ki kiệt. Hải Châu, từ nhỏ con đã sống trong nhung lụa, lại đi du học, hai đứa ở bên nhau sẽ không có chung ngôn ngữ! – Bố Hải Châu thêm mắm thêm muối.

– Bọn con ở bên nhau rất hợp nhau. – Hải Châu khẽ lẩm nhẩm.

– Đó là vì con bị nó làm cho mê muội, có một câu nói thế nào nhỉ? Người đang yêu IQ bằng không! Đến một ngày hai đứa kết hôn, con sẽ biết hai người hoàn cảnh gia đình hoàn toàn khác biệt khó chung sống như thế nà! – Mẹ Hải Châu cướp lời.

Thấy Hải Châu cúi đầu không nói, mẹ Hải Châu dặn dò:

– Con trai, con vừa mới từ Canada trở về, chưa ở nhà được bao lâu đã phải đi. Đến Côn Minh rồi đừng nhớ nhà, chú ý chăm sóc bản thân, đừng để bố mẹ lo lắng… – Bà nói rồi không nói được nữa.

Hải Châu nhìn mái tóc đã điểm bạc của bố mẹ, không khỏi thấy lòng xót xa: Mình ra nước ngoài hai năm, lúc trở về thấy bố mẹ đã già đi nhiều. Sự già yếu của họ không có quá trình, dường như chỉ là chuyện trong một đêm. Điều đó càng khiến anh không thể chịu được. Thế nên Hải Châu không nói lại, lặng lẽ gật đầu.

Hải Châu ngồi trên máy bay bay thẳng đến Côn Minh, tin nhắn cuối cùng trước khi lên máy bay là nhắn cho Tiểu Tình: “Đợi anh về cưới em.”

2

Lúc nhận được tin nhắn, Tiểu Tình đang ngồi trong phòng làm việc của trưởng phòng Triệu đợi chỉ thị. Lúc cúi đầu đọc tin nhắn, cô không kìm được mỉm cười. Vì đang bận nên cô chỉ nhắn lại ba chữ: “Em đợi anh.”

Nụ cười tan biến trong nháy mắt này đã bị trưởng phòng Triệu nhạy bén bắt được.

– Bạn trai à? – Cô ta vờ ra vẻ vô tình hỏi.

– Dạ? Đúng vậy.

– Đúng là người trẻ tuổi thích thật, cuộc sống phong phú muôn màu, có điều đừng để ảnh hưởng đến công việc. – Dưới lớp phấn trang điểm tinh xảo, rất khó nhận ra Triệu Vân cười thật hay cười giả.

Nhắn cái tin đã ảnh hưởng đến công việc? Thế cô soi gương đánh phấn nửa tiếng đồng hồ không ảnh hưởng đến công việc ư? Tiểu Tình gườm gườm đút điện thoại vào túi áo, không kìm được than thở. Phụ nữ thật sự không thể làm lãnh đạo.

– Được rồi, chúng ta bàn bạc một chút về kế hoạch của bách hóa Đại Dương. Cô đi in một bản cho tôi. – Nữ lãnh đạo chính thức bắt đầu bàn công việc.

– Chẳng phải buổi sáng trưởng phòng đã yêu cầu một bản rồi sao? – Tiểu Tình vẫn ngồi nguyên tại chỗ.

– Ồ? Có chuyện đó sao? – Trưởng phòng Triệu bắt đầu lục tìm trong đống tài liệu, báo chí. Rầm rầm rầm, đống báo cũ cuốn bụi bay mù mịt.

– Đừng tìm nữa, để tôi đi in bản khác. – Tang Tiểu Tình đứng dậy đi in.

Hai phút sau, Tang Tiểu Tình đem bản kế hoạch đã đóng cẩn thận vào phòng làm việc của Triệu Vân, cung kính đưa hai tay.

– Ok, cảm ơn. – Trưởng phòng Triệu cầm bản báo cáo, bắt đầu đọc, sau đó dặn dò – Mang bản kế hoạch của bách hóa Thái Bình Dương đến cho tôi đối chiếu một chút.

Tiểu Tình vẫn chưa ngồi ấm chỗ đã lại vội vàng chạy vào phòng in, thầm lẩm nhẩn trong vòng: Vì sao không thể nói luôn với tôi in bản kế hoạch của bách hóa Đại Dương và bách hóa Thái Bình Dương?

Máy in xẹt xẹt vừa nhả tài liệu thì đã nghe thấy giọng nói có sức xuyên thấy mãnh liệt phát ra từ phòng làm việc của trưởng phòng.

– Tang – Tiểu – Tình! – Tiểu Tình chưa kịp tìm dập ghim hay kẹp ghim, cầm tập giấy A4 chạy vào phòng làm việc, thở hổn hển đặt bản kế hoạch lên bàn làm việc của trưởng phòng. Trưởng phòng xinh đẹp liếc nhìn, khẽ nói một câu:

– Sao vẫn chưa ghim lại?

Thế là Tang Tiểu Tình lại vội chạy đi tìm ghim.

Cuối cùng trưởng phòng Triệu cũng nghiêm túc cầm bản kế hoạch. Tang Tiểu Tình tưởng rằng lần này đã thoát thân, thế nên cũng ngồi xuống chuẩn bị nghe trưởng phòng “dạy dỗ”.

– Cho tôi cái bút. – Trưởng phòng Triệu không ngước mắt.

Tang Tiểu Tình vội đưa chiếc bút bi trên tay cho cô ta.

Trưởng phòng Triệu vừa gạch một nét liền vứt sang một bên:

– Bút này không được! Lấy giúp tôi chiếc bút nước màu đỏ, tôi phải sửa lại.

Tang Tiểu Tình lại đi lấy bút đỏ, thầm nghĩ sau này đi làm, không thể đi giày cao gót được nữa.

Trong cái tòa soạn nhỏ bé này, cho dù là lấy một chiếc bút đỏ cũng cần đơn xin, sau đó lên tầng 24 tìm chủ nhiệm kí, rồi xuống tầng hai lĩnh nhận. Trong suốt quá trình, nếu chủ nhiệm không ở trong phòng làm việc, kể cả có dùng tốc độ của Lưu Tường (người phá kỉ lục Asiad ở nội dung điền kinh 110m), và nếu không phải xếp hàng thì ít nhất cũng phải mất 5 phút.

Tiểu Tình đã cố gắng bằng tốc độ của Lưu Tường, nhưng đáng tiếc là người phải xếp hàng nhận đồ quá nhiều, chỉ có thể kiên nhẫn chờ đợi.

Trưởng phòng Triệu gọi điện thúc giục:

– Sao lâu thế? – Cố gắng kìm nén tỏ ra vẻ hòa nhã.

– Chẳng có cách nào, phải xếp hàng. – Tiểu Tình giải thích.

– Cô không nói với người ở đó là tôi cần sao? – Trưởng phòng Triệu tỏ ra rất ngạo mạn.

Tang Tiểu Tình muốn chọc giận người phụ nữ ngạo mạn này:

– Nói rồi nhưng người ta nói không quen trưởng phòng.

Quả nhiên đầy dây bên kia im lặng, một lúc sau mới bực tức nói:

– Thôi, không cần nữa, cô lên đi.

– Cái gì? Nhưng sắp đến lượt tôi rồi. – Tiểu Tình không tin vào tai mình.

– Bảo cô lên thì cô lên. – Giọng nói của quỷ cái bắt đầu không dễ chịu chút nào.

– Thôi được, tôi lên đay. – Tang Tiểu Tình vừa chửi thầm trong lòng vừa lao lên với tốc độ của Lưu Tường.

Một ngày đi làm, phải vận dụng tất cả các bộ phận trên cơ thể khiến Tang Tiểu Tình mệt gần chết, nhưng đây mới chỉ là bắt đầu.

Hết giờ làm, Tang Tiểu Tình lê tấm thân mệt mỏi về chỗ ở. Cô nằm xuống sofa một lúc mới hồi người, bắt đầu buôn chuyện với Diệp Thuần. Tiểu Tình nói, Diệp Thuần nghe, ngày hôm nay “quỷ cái” Triệu Vân đã ra chiêu gì để giày vò mình.

Tiểu Tình đã từng cùng Diệp Tuần suy đoán về sếp mới của mình. Một thiếu phụ ly hôn sẽ trải qua đêm dài đằng đẵng như thế nào. Tiểu Tình nhanh chóng có được câu trả lời. Nếu thiếu phụ này không có ai ở bên cạnh thì sẽ bắt Tiểu Tình phải tiếp chuyện, vì thế thường xuyên hết giờ làm rồi mà vẫn có rất nhiều cuộc điện thoại gọi đến. Nội dung cuộc điện thoại rất phong phú, ly kì, có thể viết thành chuyện nghìn lẻ một đêm. Dường như càng ngày trưởng phòng Triệu càng không thể rời xa Tang Tiểu Tình. Cô ta coi số điện thoại của Tiểu Tình là số dịch vụ hỏi đáp, chuyện gì cũng có thể hỏi được.

– Tang Tiểu Tình, hoạt động của quảng trường sắp khai mạc rồi, cô nghe ngóng một chút, hai tuần sau, tình hình thời tiết như thế nào?

Hoạt động quảng trường diễn ra vào ngày kia, kiểm tra tình hình thời tiết trong hai tuần làm gì? Tang Tiểu Tình không tiện hỏi, đành phải thông qua các kênh để tra dự báo thời tiết của đài khí tượng.

– Điện thoại nhà bàn tổng biên tập Thường là bao nhiêu? Buổi tối ông ấy có ở nhà không?

Hình như câu này là phải hỏi vợ tổng biên tập, nhưng Tiểu Tình vẫn kìm nén, giữ vẻ khách sáo:

– Xin lỗi, tôi không biết.

Đầu bên kia vô cớ nổi nóng:

– Cô không biết thì đi hỏi đi.

– Tiểu Tình, tôi nghe đồng nghiệp nói gần tòa soạn mới mở quán ăn Quảng Đông, món ăn rất ngon! Cô có biết địa chỉ cụ thể ở đâu không? – Thực sự Tiểu Tình không biết quán ăn đó tên là gì, đồng nghiệp nào giới thiệu hoặc tên ông chủ là gì. Thậm chí cả đến dịch vụ hỏi đáp VIP cũng không thể tài giỏi đến mức tìm ra được.

– Tiểu Tình, cô có biết laptop mới nhất IBM hiện nay bao nhiêu tiền không?

– Không biết. – Tiểu Tình thật thà trả lời.

Đối phương hỏi lại:

– Vì sao ngay cả chuyện ấy cô cũng không biết?

Thế là Tiểu Tình oải hết của người.

– Bây giờ tôi có ba ý kiến về việc tái bản, tôi nói cô nghe xem được không. Thứ nhất… Thứ hai… Thứ ba… Alo, sao cô không nói gì? Có đang nghe không?

– Đang nghe.

– Vậy thì được, tôi nhắc lại ba điều vừa mới nói.

……

Cho dù như vậy, Tang Tiểu Tình cũng không thể tắt máy. Bởi vì ngày trưởng phòng Triệu nhận chức đã từng nói với Tang Tiểu Tình rằng:

– Tôi chỉ có một yêu cầu với cô, đó là mở máy 24h.

Nếu câu nói này là Thành Cương nói thì chắc chắn Tiểu Tình sẽ băn khoăn trong lòng. Nhưng bây giờ sếp là nữ, dĩ nhiên không cần nghĩ nhiều. Lúc gật đầu, Tiểu Tình không ý thức được rằng đây sẽ là yêu cầu đáng sợ như thế nào.

Nếu trưởng phòng xinh đẹp không cho phép tắt máy, không cho phép ngừng sử dụng, không cho phép điện thoại không có tín hiệu, Tang Tiểu Tình chỉ có thể thường xuyên cho điện thoại bận.

Hằng ngày, cứ đến hơn tám giờ là Hải Châu lại gọi điện cho Tiểu Tình, vừa nhấc máy là nói chuyện cả tiếng đồng hồ. Buổi sáng ăn gì,

Trang: [<] 1, 14, 15, [16] ,17,18 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT