watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:00 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9619 Lượt

độ đại học hình như cũng chỉ có một mình Tiểu Tình. Còn có một cô em họ đang học lớp mười hai, có lẽ có chút hi vọng.

Nhìn những tài liệu copy dày đặc, bố Hải Châu lắc đầu: Thế này sao được? Nếu con trai lấy cô gái này, sau này bao nhiêu họ hàng thân thích nghèo khổ thì đối phó thế nào. Nghĩ đến đây, ông ta không khỏi lắc đầu.

Làm thế nào để vừa giải quyết ôn thỏa chuyện này vừa không làm tổn thương đến tình cảm của con trai? Ông ta nghĩ rất lâu, dường như không có cách nào tốt hơn, chỉ có thế làm tổn thương tình cảm của cô gái kia. Đúng, cách tốt nhất là khiến cô ta biết khó mà từ bỏ. Lúc này làm tổn thương lòng tự tôn của cô ta, còn hơn đợi sau này gạo đã nấu thành cơm.

Suy ngẫm một lúc, bố Hải Châu gọi điện thoại cho đồng nghiệp cũ ở phòng tuyên truyền, nhờ ông ấy giới thiệu cho tổng biên tập ở tòa soạn của Tiểu Tình. Thông qua lãnh đạo lớn hẹn gặp lãnh đạo nhỏ, sự việc sẽ dễ dàng hơn. Lãnh đạo nhỏ thường bày tỏ sự tôn trọng của mình, vì thế mới xuất hiện mạng xu nịnh của tổng biên tập Thường.

Tuy nhiên, khi thấy cô gái trạc tuổi con trai mình xuất hiện trước mắt với dáng vẻ hoảng hốt và sợ hãi, bố Hải Châu có chút không đành lòng. Đây cũng chính là lí do ông ngồi trên ghế sofa, im lặng một lúc rất lâu.

Dù sao thì cũng là người từng trải, bố Hải Châu vẫn nghiêm mặt, dằn lòng nói ra ý đồ của mình. Mặc dù nói rất uyển chuyển nhưng cô gái kia cũng không ngốc. Lời nói uyển chuyển đến đâu thì cũng là cái ý đó: Cô không xứng với con trai tôi, nhanh chóng giải tán đi.

Bố mẹ Hải Châu đã sớm biết được rằng Tang Tiểu Tình sẽ nói chuyện này với con trai. Nhưng điều khiến họ không ngờ tới là sau khi đi du học vài năm, con trai đã không còn là cậu bé ngoan ngoãn nghe lời trước đây. Sau khi biết bố mẹ giấu mình tìm gặp bạn gái để “tâm sự”, anh tức tốc chạy về nhà, vẫn chưa đóng cửa mà đã gầm lên với mẹ:

– Bố mẹ dựa vào cái gì mà can thiệp vào cuộc sống của con?

Tiểu Tình gầm lên đến nỗi chút áy náy cuối cùng của mẹ cũng tan biến, ngón tay run rẩy chỉ vào người con trai:

– Dựa vào việc mẹ vất vả nuôi con khôn lớn, dựa vào việc con ăn ngon mặc đẹp là nhờ có mẹ!

– Con không cần! – Hải Châu hét lên – Từ nhỏ đến lớn, trong mắt bố mẹ chỉ có quyền! Chỉ có tiền! Chỉ muốn leo cao! Muốn làm quan to hơn, bố mẹ đã nghĩ đến con chưa? Bố mẹ thật ích kỉ…

Vẫn chưa nghe hết câu, mẹ Hải Châu đã lảo đảo ngồi xuống sofa, bệnh tim của bà tái phát.

Hải Châu cũng sững người, luống cuống tìm thuốc, hốt hoảng mang nước nóng tới. Cuối cùng mẹ Hải Châu thở chậm lại, đôi môi run rẩy nói:

– Con trai, con muốn mẹ tức chết à!

4

Năm nay là năm khó chịu nhất trong cuộc đời Tiểu Tình. Tất cả mọi sự náo nhiệt, niềm vui đều là của người khác. Cô chỉ thấy lòng nhói đau, đêm nào cũng mất ngủ nhưng không thể không cố gắng phấn chấn tinh thần.

Còn về việc vì sao Hải Châu không đến chúc tết, Tiểu Tình buột miệng nói:

– Hải Châu về quê rồi.

– Nhưng vì sao về quê mà một cuộc điện thoại cũng không gọi.

– Ở quê nghèo không có điện thoại, di động cũng không có tín hiệu. – Tiểu Tình nói.

Mẹ Tiểu Tình không ngừng xuýt xoa:

– Gia cảnh của Hải Châu tốt như vậy, không ngờ cũng xuất thân nghèo khổ, không dễ dàng, không dễ dàng!

Đồng nghiệp cũng gọi điện chúc mừng năm mới, hỏi thăm Hải Châu, Tiểu Tình lại buột miệng nói:

– Về Canada giải quyết công việc rồi.

Mẹ Tiểu Tình thính tai, lập tức chất vấn con gái:

– Chẳng phải mày nói Hải Châu về quê rồi sao?

May mà Tiểu Tình thông minh:

– Đồng nghiệp này của con rất lắm chuyện, nếu cô ấy biết quê Hải Châu nghèo như vậy, không bàn tán sau lưng mới là lạ!

Mẹ Tiểu Tình lại tin:

– Đúng, đúng, đúng, không thể cái gì cũng nói với đồng nghiệp. Đồng nghiệp không đáng tin!

Qua chuyện này, Tiểu Tình hiểu rằng: Con người không thế nói dối, một khi nói dối, sớm hay muộn cũng bị lộ, không phải người nào cũng dễ lừa như mẹ mình.

Kì nghỉ tết này Tang Tiểu Tình rất khổ sở, tâm trang sa sút, bồn chồn bất an, tinh thần căng thẳng. Ngày nghỉ cuối cùng, chiều tối, Tiểu Tình đi mua muối cho mẹ, vừa đi xuống thì nhìn thấy Hải Châu đứng ở đó. Anh gầy hơn, tiều tụy hơn, khóe miệng nổi những nốt giống như mụn nước, chắc chắn những ngày này anh cũng không khá hơn cô.

Im lặng rất lâu, Tiểu Tình đang định mở miệng thì Hải Châu hốt hoảng xua tay:

– Đừng nói, đừng… chia tay anh.

Tất cả mọi nỗi oán hận đều tan biến, Tiểu Tình cứ nhìn anh như thế, khóc không thành tiếng.

Hải Châu nói cho Tiểu Tình biết bệnh tim của mẹ tái phát, ảnh cảm thấy rất có lỗi:

– Tiểu Tình, cho anh chút thời gian, anh nhất định sẽ giải quyết ổn thỏa chuyện này, chọn ngày đẹp, chúng mình kết hôn.

Mẹ Hải Châu vẫn nằm trên giường bệnh. Hải Châu đi nữa vòng thành phố, chỉ để nói với Tiểu Tình: Anh muốn lấy cô. Câu nói này hơn tất cả những lời thề non hẹn biển ngọt ngào.

Hải Châu vội vàng nói vài câu rồi rời đi. Đột nhiên Tiểu Tình cảm thấy tâm trạng suy sụp bao ngày qua tan biến, cảm giác an lòng và thanh thản lại ùa về. Một câu nói, một ánh mắt của người yêu chính là vị thuốc, có thuốc là khỏi bệnh

TTT

Cuối cùng Tiểu Tình có tâm trạng gọi điện cho bạn bè chúc mừng năm mới. Diệp Thuần vừa nhận được điện thoại của Tiểu Tình,

liền cười và nói:

– Này, tâm trạng tốt rồi hả – Sau đó thấp giọng nói – Mình đang xem mặt, anh ta vào nhà vệ sinh rồi.

– Tình hình thế nào? – Tiểu Tình hỏi.

– Cậu gặp người đàn ông nào mà mới gặp lần đầu đã hỏi một tháng cậu kiếm được bao nhiêu tiền chưa? Mình gặp rồi đấy! – Diệp Thuần nghiến răng nghiến lợi nói. – Không chỉ hỏi thế thôi đâu, còn hỏi bố mình về hưu tiền lương là bao nhiêu bậc. Mình làm sao mà biết được, có phải anh ta nên hỏi mẹ mình không? Haizz, cậu nói xem có phải anh ta làm ở phòng tài vụ không… Không nói nữa nhé, anh ta đến rồi.

Diệp Thuần cúp máy, nhìn người đàn ông tóc rẽ ngôi, khuôn mặt như cười mà không phải là cười. Anh ta rất nhạy cảm, nói với vô bằng giọng Hồng Kông:

– Nói anh đúng không? Nói tiếp đi, không sao, anh có thể tránh đi, con gái các em thích nhất là buôn điện thoại, thảo luận về đàn ông.

Diệp Thuần nghe mà toát mồ hôi, thật sự cô rất muốn hỏi: “Xin hỏi anh có phải là đàn ông không?” Nhưng anh ta là con trai của sếp dì Diệp Thuần. Vì không muốn đắc tội với dì và sếp của gì, Diệp Thuần đành phải nói:

– Không nói anh, anh nghĩ hơi nhiều rồi.

Anh ta cười, tiếp tục tính toán:

– Một tháng lương của anh cộng với tiền thường là khoảng ba nghìn tệ, cộng với năm nghìn tệ của em, tổng cộng là tám nghìn tệ, ở thành phố nhỏ bé này của chúng ta, có thể sống rất thoải mái…

Thấy Diệp Thuần tỏ vẻ sợ hãi, anh ta vội nói:

– Em đừng tưởng anh không kiếm được nhiều tiền bằng em. Nhà anh có ba căn nhà, hai căn cho thuê, mỗi tháng tiền thuê nhà là hơn ba nghìn tệ. Dĩ nhiên, số tiền này là mẹ anh giữ. Nhưng nhà anh chỉ có một mình anh, cuối cùng không thuộc về anh thì thuộc về ai?

Diệp Thuần không thể ngồi được nữa, cô nhắn tin cho Tang Tiểu Tình:

– Mau gọi điện thoại cho mình!

Tiểu Tình gọi điện, chỉ nghe thấy Diệp Thuần ở đầu dây bên kia nói liên hồi:

– Alô, bác ạ, bác đến rồi ạ? Cái gì? Ở ga tàu? Cháu đến đón bác đây, cháu đến đây ạ. – Sau đó lại nghe thấy Diệp Thuần nói với người bên cạnh:

– Xin lỗi anh, bác em đến, em phải đến ga đón. Hôm nào chúng ta nói chuyện sau nhé.

Sau một hồi tiếng mở cửa, tiếng bước chân, đầu dây bên kia vang lên lời nói như trút được gánh nặng của Diệp Thuần:

– Cuối cùng cũng đã thoát thân. Mới nghỉ được mấy ngày tết mà mình đã phải đi xem mặt ba lần, chẳng ra làm sao cả, mình không tìm đối tượng là phạm pháp hay phạm quy, mà cô dì chú bác phải tranh nhau tìm đối tượng cho mình. Diệp Thuần này không muốn lấy chồng, không phải là ế!

– Cũng không phải cậu không muốn lấy chồng, cậu chưa tìm được người để lấy – Tiểu Tình mỉm cười đính chính.

– Lấy chồng? Đâu có dễ dàng như thế. – Diệp Thuần thở dại, điện thoại hết pin, tự động ngắt.

Từ năm hai mươi lắm tuổi đến nay, Diệp Thuần xem mặt không biết bao nhiêu lần, trong số đó không thiếu tình yêu sét đánh, cũng có mối tình dần dần có cảm tình, nhưng để đi đến cùng thì thực sự rất khó.

Lí do rất đơn giản, càng lớn tuổi thì càng thận trọng với hôn nhân, vì không có nhiều thời gian để thử, để cảm nhận, vì thế mong rằng một lần là xong, một bước đến đích, từ đó kết hôn sinh con đều thuận lợi. Nhưng anh A nhiều tiền thì lăng nhăng, anh B hiền lành nhưng khù khờ, anh C có nhà nhưng nợ chồng chất, anh D mọi mặt đều tốt nhưng tiền lương không bằng mình… Muốn tìm một người có nhà có xe, đẹp trai ân cần, chung tình, bố mẹ đều có lương hưu quả thực còn khó hơn trúng xổ số.

Sốt ruột ư? Dĩ nhiên là sốt ruột, lúc này không tìm được, sau này phải làm sản phụ cao tuổi. Cũng không vội, phụ nữ hiện đại, yoga, thẩm mĩ, khiêu vũ, cuộc sống vừa thảnh thơi vừa tự tại, đàn ông có cũng được mà không có cũng được. Ngày tháng cứ thế trôi đi, nếu không tìm được đối tượng thì

Trang: [<] 1, 12, 13, [14] ,15,16 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT