watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:00 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9611 Lượt

mẹ Tiểu Tình cười tít mắt đứng đó đón khách, tất cả những lời khen ngời, xu nịnh, khách sao đều nhận hết. Mẹ Tiểu Tình cười đến mỏi cả miệng:

– Đâu có, đâu có, vào rồi cũng chỉ có thế, đồ ăn thì đắt kinh khủng, mà ăn cũng chẳng ngon lắm! Bồn cầu thì không dát vàng, nhưng vòi nước thì vàng óng, có thể soi gương được.

Bố Tiểu Tình vui đến nỗi mặt mày hớn hở:

– Đúng vậy, đúng vậy, nhiều thủ tục lắm, riêng dao cũng có mấy loại, sau này mời tôi đi tôi cũng không muốn đi, phiền phức!

Tiểu Tình ngồi trong góc phòng, nhìn dáng vẻ thỏa mãn của bố mẹ, đột nhiên cảm thấy rất hạnh phúc. Cô thầm hạ quyết tâm, nhất định phải kiếm thật nhiều tiền để họ hưởng phúc

Chương 4: Đừng chia tay anh

Đối phương vuốt cằm theo thói quen, để lộ chiếc đồng hồ Rolex vàng óng trên cổ tay trái, im lặng một lúc rất lâu, cuối cùng nói một câu chắc nịch: – Tôi là bố của Trương Hải Châu.

1

Sau khi Thành Cương đi, đám nam thanh nữ tú trong phòng quảng cáo như rắn mất đầu, thêm vào đó sắp hết năm, kế hoạch quảng cáo gần như đã hoàn thành xong, vì thế càng tự do hơn. Chín giờ vào làm đến mười giờ, gọi vài cuộc điện thoại công việc rồi đi ăn trưa. Buổi trưa ngủ một giấc ngon lành, buổi chiều ra ngoài đi hát, đi dạo phố, uống trà chiều…

Tổng biên tập tòa soạn còn bận rộn quà cáp, biếu xén thăng chức, cũng không có thời gian quản lí nhân viên, có lẽ đang nhẩm tính nghỉ tết xong phải sắp xếp một nhân vật lợi hại để chỉnh đốn đám nhân viên phòng quảng cáo.

Sau khi về nước, Trương Hải Châu dự định đi nghỉ ngơi một thời gian rồi tìm việc, vì thế Tang Tiểu Tình có thời gian rảnh rỗi là cũng Trương Hải Châu dạo chơi khắp nơi. Tình cảm của hai người ngày càng được hâm nóng, một ngày không được gặp nhau là cảm thấy khó chịu.

Bố mẹ Tiểu Tình cũng đồng ý Trương Hải Châu, dăm ba hôm lại gọi điện bảo con gái đưa con rể tương lai về nhà ăn cơm. Ăn nhiều rồi, chuyện hôn sự cũng được đưa vào chương trình hằng ngày. Nhưng đến bây giờ Tiểu Tình vẫn chưa gặp bố mẹ Hải Châu. Nghe nói công việc của bố Hải Châu rất bận, thường xuyên phải đi công tác điều tra nghiên cứu. Mẹ Hải Châu lo chồng ăn uống không tốt nên cũng đi theo chăm sóc.

Kéo dài mãi cuối cùng đến tận cuối năm.

Tang Tiểu Tình lấy được số tiền thưởng như mong muốn, bốn vạn, không hơn, không kém. Nhìn thấy con số hiển thị trên máy ATM, Tang Tiểu Tình nở nụ cười rạng rỡ: Năm nay thật không uổng công! Tất cả những khó khăn và mệt nhọc đều được đền đáp.

Tiểu Tình nghĩ: Bố mẹ Hải Châu bận đến đâu thì cũng phải về ăn tết chứ? Hải Châu vừa ra mắt là tặng tivi tinh thể lỏng, quà ra mắt của mình cũng không thể đơn giản được. Nghĩ đi nghĩ lại, đến Lão Phượng Tường mua vong đeo tay bằng vàng, hình đốt trúc, xoắn nhiều vòng, rất phù hợp với phụ nữ ngoài năm mươi tuổi. Vàng vừa quý vừa giữ được già, mang tặng rất lịch sự! Hơn nữa chiếc vòng này cũng phải đến tiền vạn, không thua kém tivi tinh thể lòng, để lại một vạn để tiêu, còn lại hai vạn trả mẹ. Dù sao thì nhà cũng chỉ có một đứa con, trả đi trả lại, cuối cùng vẫn là của mình.

Cầm chiếc vòng vàng trên tay, dường như trước mặt Tiểu Tình đã hiện lên dáng vẻ hòa nhã và thân thiện của mẹ chồng tương lai. Cô vui mừng lái xe về tòa soạn. Hôm ấy là ngày hai mươi chín tết, cũng là ngày đi làm cuối cùng trước khi nghỉ tết, đến gặp mặt một chút rồi về nhà đón tết.

Tang Tiểu Tình về văn phòng, đang đắc chí khoe chiếc vòng vàng mới mua với đồng nghiệp thì nghe thấy điện thoại trên bàn đổ chuông giục riết. Tiểu Tình nhanh chóng chạy đi nghe máy.

– Tang Tiểu Tình, đến phòng tôi một lát. – Tổng biên tập gọi điện đến.

Tiểu Tình bực tức trong lòng, lúc này rồi còn tìm tôi làm gì? Tăng lương? Phát phong bao? Gõ cửa phòng làm việc của tổng biên tập, Tiểu Tình phát hiện trong phòng còn có một người đàn ông đeo kính, nghiêm mặt ngồi trên sofa. Tổng biên tập chạy trước chạy sau, đích thân bưng trà rót nước. Có thể thấy thân phận người này không bình thường.

– Tang Tiểu Tình đến rồi à? Lại đây, tôi giới thiệu với cô, vị này là tổng giám đốc Trương của công ty điện lực, đã từng làm phó phòng tuyên truyền của chúng ta, lãnh đạo của chúng ta.

– Chào tổng giám đốc Trương. – Tiểu Tình khách sáo chào hỏi, trong lòng thầm nhẩm tính: Gì thế này? Tòa soạn định phái mình đến công ty điện lực mời quảng cáo?

– Nào nào, mời tổng giám đốc Trương uống trà. – Lúc này, tổng biên tập hoàn toàn không còn phong độ của “tổng” nữa mà cum cúp bưng trà Bích La Xuân dùng để tiếp đón khách quý.

– Tổng biên tập Thường, không cần khách sáo, tôi muốn nói chuyện riêng với cô Tang Tiểu Tình, không biết quý tòa soạn có phòng nào trống không? – Tổng giám đốc Trương nói, giọng nói không cao nhưng lại rất uy nghiêm.

– Điều hòa ở phòng họp không được tốt, trời thì lạnh… Thế này nhé, hai người nói chuyện trong phòng tôi, tôi tránh đi một lát. – Nói rồi tổng biên tập cúi người đi ra khỏi phòng.

Lãnh đạo gặp lãnh đạo lớn hơn, trong nháy mắt biến thành nô tài.

Tang Tiểu Tình thầm chửi rủa trong lòng: Ông ta cũng biết điều hòa ở phòng họp không tốt, bao nhiêu người chúng tôi họp trong đó sao ông không sợ chúng tôi đóng bắng? Sao không tránh đi nhường phòng làm việc của ông? Đồng thời cũng không khỏi mất cảm tình với ông lãnh đạo đang ngồi trước mặt: Vây cánh công ty điện lực chăng?

Liên quan gì đến tôi? Lẽ nào chúng tôi không nộp tiền điện? Thế thì cũng không nên tìm tôi, tìm tổng biên tập mà giải quyết.

Đúng lúc Tang Tiểu Tình đang nghĩ ngợi vẩn vơ, tổng giám đốc Trương hắng giọng, rất nhiều lãnh đạo đều thích làm như thế trước khi phát biểu, ý muốn nói: Tôi sắp phát biểu rồi, chú ý tập trung.

Tiểu Tình nghe thấy tiếng ho, lập tức hướng ánh mắt về phía tổng giám đốc Trương, chờ lãnh đạo phát biểu.

Nhưng lúc ấy, tổng giám đốc Trương lại không nói nữa, đối mắt sắc bén xuyên qua tấm kinh phản chiếu vào người Tang Tiểu Tình, đến tận khi Tang Tiểu Tình thấy trong lòng sợ hãi mới nói:

– Cô là Tang Tiểu Tình? – Biết rồi còn hỏi, giọng nói lạnh lùng, ẩn chứa vẻ thù địch và coi thường.

Tang Tiểu Tình sững người, bất giác gật đầu.

Đối phương vuốt cằm theo thói quen, để lộ chiếc đồng hồ Rolex vàng óng trên cổ tay trái, im lặng một lúc rất lâu, cuối cùng nói một câu chắc nịch:

– Tôi là bố của Trương Hải Châu.

2

Tiểu Tình chỉ thấy đầu ù ù, bỗng chốc không biết phải phản ứng thế nào, thầm nói với mình phải bình tĩnh, bình tĩnh. Định thần một lúc rất lâu, cuối cùng lấy lại bình tĩnh, nhìn kĩ khuôn mặt của lãnh đạo, quả nhiên lờ mờ nhận ra hình bóng của Hải Châu.

Thấy Tiểu Tình không nói gì, lãnh đạo lại ho vài tiếng:

– Chuyện giữa cô và Hải Châu chúng tôi biết rồi. Không biết Hải Châu đã nói với cô chưa, tôi và mẹ nó đều không tán thành. Chúng tôi rất muốn gặp cô nói chuyện nhưng công việc bận rộn, quả thực không có thời gian rảnh rỗi. Sắp sang năm mới rồi, tôi hi vọng có thể giải quyết xong chuyện này trong năm cũ.

Trái tim của Tang Tiểu Tình bắt đầu đập thình thịch, cô trấn tĩnh một chút rồi hỏi:

– Vì sao ạ?

– Dĩ nhiên là có rất nhiều lý do.

– Ví dụ ạ?

– Hải Châu vừa mới tốt nghiệp, chúng tôi hi vọng nó lập nghiệp rồi mới lập gia đình.

– Vậy thì chúng cháu có thể chưa kết hôn.

Thấy Tiểu Tình không chịu từ bỏ, bố Hải Châu tỏ vẻ uy nghiêm:

– Cô Tang, có một số điều chúng tôi cũng không muốn nói thẳng. Hải Châu vốn là một đứa hiểu chuyện, nhưng bây giờ thường xuyên cãi lại mẹ. Mẹ nó rất đau lòng.

Tang Tiểu Tình càng nghe càng thấy khó chịu, cái gì mà “vốn rất hiểu chuyện”, cứ như là sau khiquen tôi mới bắt đầu không hiểu chuyện?

– Chúng tôi gửi vào thẻ của Hải Châu hai vạn, vốn định bảo nó đi mua bộ comple mặc khi đi phỏng vấn, kết quả nó không nói một lời mà tiêu hết cả tiền. Chúng tôi hỏi mãi mới biết nó mua tivi tinh thể lỏng cho nhà cô.

Tiểu Tình đỏ mặt, ấp úng giải thích:

– Cháu không biết là hai bác cho anh ấy. Cháu tưởng đó là tiền tiết kiệm của anh ấy.

– Tiền tiết kiệm? Nực cười! Nó lớn như thế, chưa đi làm một ngày, lấy đâu ra tiền tiết kiệm? – Vừa dứt lời, bố Hải Châu cũng nhận ra câu nói này có chút không lọt tai, không phù hợp với thân phận của mình, thế nên thay đổi giọng điệu:

– Tóm lại, chúng tôi không tán thành Hải Châu qua lại với cô. Mặc dù bây giờ thời đại tiến bộ rồi, nhưng chúng tôi vẫn nghĩ rằng, môn đăng hộ đối vô cùng quan trọng. Hải Châu nhà chúng tôi lớn lên trong gia đình gia giáo, rất lương thiện, cũng không có tâm địa gì, vì thế chúng tôi cũng hi vọng vợ của nó có thể sống và trưởng thành trong môi trường như thế.

Mặc dù bố Hải Châu nói rất uyển chuyển nhưng Tang Tiểu Tình vẫn nhận ra, nhà họ chê mình xuất thân không tốt, nghĩ mình tâm địa xấu xa. Tiểu Tình rất tức giận, cô nói từng câu từng chữ với bố Hải Châu:

– Những lời nói này bác có thể bảo chính miệng Hải Châu nói với cháu được không? Còn nữa, sau này, nếu bác muốn nói chuyện riêng thì không cần dùng cách này để tìm cháu đâu ạ.

Bố Hải Châu rất tức giận, vung tay bỏ đi:

– Nếu cô cứ giữ thái độ

Trang: [<] 1, 10, 11, [12] ,13,14 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT