|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
Tình:
– Để anh sắp xếp!
– Anh làm được không? Em nói cho anh biết, mẹ em rất khó tính.
– Anh làm việc gì em cứ yên tâm. – Trương Hải Châu vỗ ngực bảo đảm.
Sáng thứ sau, Tiểu Tình vẫn chưa dậy, Hải Châu đã gọi điện thoại:
– Mở cửa nào!
Tiểu Tình chui ra khỏi chăn, xõa tóc chạy ra ngoài, mở khóa cửa rồi lại chui vào trong chăn.
Hải Châu vào nhà:
– Đồ lười biếng, vẫn còn chưa dậy à?
Tiểu Tình nhắm mắt không nói gì, chỉ cảm thấy mùi đàn ông thơm mát đập vào mũi, say đắm mê muội.
Đang ngây ngất, đột nhiên Tiểu Tình hỏi:
– Anh yêu, anh mua gì đến gặp bố mẹ vợ?
– Ừ, hả? – Hải Châu đang say đắm, làm gì có thời gian trả lời câu hỏi này.
Tiểu Tình ngoảnh đầu nhìn ra, ngoài chiếc tui của Hải Châu đặt trên bàn máy tính, không phát hiện túi lớn, túi nhỏ, xanh xanh, đỏ đỏ nào cả, không khỏi “trời ơi” một tiếng.
– Sao thế? – Hải Châu ngẩng đầu. – Làm đau em à?
– Dậy dậy, đi siêu thị mua đồ! – Tiểu Tình vừa nói vừa định đứng dậy.
Trương Hải Châu vẫn nằm trên người Tiểu Tình. Tiểu Tình dùng sức đẩy anh ra, bắt đầu mặc quần áo:
– Em thấy anh ở nước ngoài lâu đầu óc mê muội rồi nên mới đi tay không đến gặp bố mẹ vợ. Đến nhà em mà thế này sẽ bị người ta cười chết mất! Tầng trên nhà em có một chị, năm ngoái bạn trai đến mang rất nhiều thứ, hai người cầm ba chuyến, thật là nở mày nở mặt.
Tiểu Tình chí chóe một hồi, nói đến nỗi Trương Hải Châu không còn cảm xúc nữa, lấy tay che mặt, một lúc lâu sau mới thò đầu ra ngoài:
– Em… em thật không tin vào khả năng làm việc của anh.
Đúng lúc ấy, mẹ Tiểu Tình tức tốc gọi điện thoại đến:
– Trời ơi! Tiểu Tình ơi, cửa hàng điện máy mang đến nhà chúng ta một chiếc tivi màn hình tinh thể lỏng! Nhập khẩu! Của Sam Sung!
– Hả, trúng thưởng ạ? – Tiểu Tình vẫn chưa hiểu ra tình hình.
– Cái gì, có phiếu chuyển hàng, là mua đấy! Hơn một vạn cơ đấy! Có phải là mày mua không?
– Con mua? Con lấy đâu ra tiền?
– Thể thì là ai? Lôi Phong sống lại à? – Mẹ Tiểu Tình lẩm nhẩm.
Tiểu Tình thấy Trương Hải Châu cười rất bí hiểm, đột nhiên hiểu ra, đắc ý nói vào điện thoại:
– Lôi Phong sống lại còn nghèo hơn nhà chúng ta nhiều, cũng chưa thấy Lôi Phong ra tay giúp đỡ ai bao giờ! Nói cho mẹ biết nhé, Trương Hải Châu mua đấy!
– Ôi, Tiểu Trương thật là, mua nhiều thế làm gì! – Mẹ Tiểu Tình trách móc, dường như Tiểu Tình có thể theo đường dây điện thoại, nhìn thấy khuôn mặt tươi cười không thể kìm nén được của mẹ ở đầu dây bên kia
2
Buổi trưa, Tiểu Tình khoác tay Trương Hải Châu về nhà, vừa đi đến cửa khu phố, Tiểu Tình đã bắt đầu chào hỏi không ngừng: – Cháu chào ông Trương! – Cháu chào bà Trần! – Cháu chào cô Mễ!
Những ông bà cô chú này đều nhiệt tình hỏi han:
– Về rồi đấy à! Mẹ cháu đang nấu cơm ở nhà!
Tiểu Tình thầm nghĩ: Chắc chắn là mẹ đã sớm tuyên truyền rồi, bây giờ có lẽ tất cả khu phố đều biết Tang Tiểu Tình dẫn bạn trai về ra mắt.
Vẫn chưa về đến nhà đã nhìn thấy chiếc thùng xốp đựng tivi tinh thể lỏng to đùng ở giữa hành lang chất đầy đồ phế thải, suýt chút nữa thì chắn đường đi, đủ để thấy ý đồ khoe khoang của chủ nhân. Tiểu Tình thở dài: Có lẽ tất cả khu phố sắp biết quà ra mắt của con rể tương lai nhà họ Tang rồi.
– Mẹ à, thùng không dùng vứt đi! Chắn hết đường đi rồi. – Tiểu Tình nũng nịu với mẹ.
– Con đừng coi thường những thùng giấy này, sau này con chuyển đến nhà mới rất có ích đấy! Đến lúc ấy xếp những đồ vặt vãnh vào đó, con có thể tự lái xe chuyển đi! – Mẹ Tiểu Tình chưa nhìn thấy người đã nghe thấy tiếng, nói một tràng dài rồi mới đeo tạp dề xuất hiện ở cửa, mái tóc nhuộm đỏ rực búi cao khiến bà cao thêm mười xentimét:
– Đây là Tiểu Trương à, mời vào, mời vào… Không cần thay dép đâu, dù sao sàn nhà cũng không sạch… vào đi, vào đi. – Mẹ Tiểu Tình ân cần mời con rể tương lai vào nhà – Nhà nhỏ lắm, trước đây còn nhỏ hơn, về sau Tiểu Tình nhà cô mua nhà chuyển ra ngoài, bây giờ trông mới rộng rã hơn một chút… Cái kia cảm ơn cháu nhé, Tiểu Trương, bây giờ đều thịnh hành màn hình tinh thể lỏng, lại còn là hàng nhập khẩu của Sam Sung! Nhưng tốn kém quá!
Không chờ Hải Châu tiếp lời, mẹ Tiểu Tình lại lao vào bếp:
– Lão Tang, ông làm cái gì thế! Tiểu Tình về rồi.
Bố Tiểu Tình cầm dao, hớt hải chạy ra ngoài, chạy được nửa đường mới nhận ra cái thứ mình cầm trên tay không được dễ coi lắm, liền gác nó lên tủ giày, chạy ra đón con rể tương lai.
– Trời ạ, sao ông có thể đặt dao trên tủ giày được? Luộm thuộm quá! – Mẹ Tiểu Tình hét lên. Bố Tiểu Tình không nói gì, vội vàng cầm con dao rồi chui vào bếp.
– Chú cháu vẫn chưa già nhưng hồ đồ lắm, cháu đừng cười nhé! – Mẹ Tiểu Tình vừa tươi cười với Hải Châu, một giây sau đã sa sầm mặt xuống, hét lên trong bếp:
– Phải rửa sạch dao, tiệt trùng!
– Nào, nào, nào, Tiểu Trương, ăn chút hoa quả trước đi. – Mẹ Tiểu Tình giống như diễn viên, trong nháy mắt lại tươi cười hớn hở đón khách.
– Cảm… cảm ơn cô, để… để cháu. – Hải Châu bị khí thế của mẹ Tiểu Tình trấn áp, ấp úng nói.
– Tiểu Tình nhà cô từ nhỏ đã ngang bướng, cháu đừng chiều nó. Có điều con bé này cũng tháo vát, đi làm mấy năm mà đã tự mua được xe, mua được nhà. – Nụ cười ân cần khách sao của mẹ Tiểu Tình bắt đầu biến thành nụ cười giả tạo, lời nói đầy ẩn ý, vừa khoe khoang con gái mình có xe có nhà, vừa nhắc nhở Trương Hải Châu, xe và nhà không liên quan đến cậu. Một chiếc tivi mà muốn bịt miệng tôi? Còn lâu! Mẹ Tiểu Tình đắc chí nghĩ.
Hải Châu mỉm cười ngượng ngùng, không nói gì, bỗng chốc, không khí trở nên ngột ngạt.
– Sao thằng này ngu thế? – Mẹ Tiểu Tình không gặp kì phùng địch thủ, có chút hụt hẫng, thế nên kéo Tiểu Tình ra nói thầm.
– Được rồi, được rồi, mẹ nói nhiều thế làm gì, ăn cơm đã, đói chết đi được! – Tiểu Tình đẩy mẹ vào bếp, ngoảnh đầu lại thì thầm với Hải Châu:
– Mẹ em là thế đấy, anh đừng để ý. Có điều bà rất tốt, anh đến đã nấu rất nhiều món!
– Lão Tang, dọn cơm! – Mẹ Tiểu Tình chạy vào bếp hét một tiếng rồi lại cầm mấy chén rượu ra ngoài:
– Tiểu Trương đi du học nước ngoài về à?
– Vâng, Canada ạ.
– Học ngành gì?
– Ngành quản lí công thương ạ.
– Quản lí công nhân bị thương? Đúng là nước ngoài chuyên ngành nhiều thật! Nhưng dù sao thì người bị thương trong khi lao động cũng là số ít, hơn nữa chuyện này do chính phủ quản lí mà!
Hải Châu sững người không biết giải thích thế nào, hai từ này hoàn toàn khác nhau.
– Trời ạ, mẹ không hiểu thì đừng nói lung tung được không? Người ta học về thương mại, về thị trường, ngành hot đấy ạ! – Tiểu Tình đứng ra giải thích.
– Vậy thì học xong sẽ làm ông chủ lớn rồi.
– Vâng. – Tiểu Tình cũng không muốn giải thích nhiều.
– Nào, nào, nào, ăn cơm thôi. – Bố Tiểu Tình nói.
Thức ăn đã được bày lên, trong bếp vẫn còn đồ ăn đã được thái sẵn, ớt xanh ớt vàng bày trong đĩa, chỉ chờ cho vào xào.
Mẹ Tiểu Tình mời đôi tình nhân, đang định nâng ly thì nghe thấy tiếng “keng keng” vang lên trong nhà bếp. Mọi người đều dừng tay, vểnh tai nghe, nhưng không thấy gì, chỉ ngửi thấy mùi dầu mỡ nồng nặc. Hải Châu không kìm được muốn ho nhưng lại sợ mẹ vợ tương lại hiểu lầm nên cố kìm nén, mặt đỏ bừng.
– Nào, chào mừng cháu, Tiểu Trương. – Mẹ Tiểu Tình lại nâng cốc.
Tiếng keng keng lại vang lên không đúng lúc, mẹ Tiểu Tình không biết giấu mặt đi đâu.
Lúc này, bố Tiểu Tình cầm xẻng nấu chạy ra ngoài, tiu nghỉu tuyên bố:
– Hết ga rồi.
– Hả? – Mẹ Tiểu Tình sững người một lúc, lập tức chỉ huy bố Tiểu Tình – Lắc bình!
– Lắc rồi, không được. – Bố Tiểu Tình nói thật.
Mẹ Tiểu Tình bước đến, thấp giọng nói:
– Ông làm cái gì thế?
– Hôm trước tôi đã nói với bà rồi, bà còn nói cô thêm vài ngày nữa. – Bố Tiểu Tình tỏ ra vô tội.
– Tôi nói gì ông cũng nghe à? Tôi bảo ông mang quà biếu sếp để được thăng chức sao ông không nghe? Tôi bảo ông gom đống sách cũ trong nhà mang đi bán sao ông cứ khất lần hết ngày này đến ngày khác? – Mẹ Tiểu Tình bắt đầu mượn gió bẻ măng.
– Được rồi, được rồi, hết ga rồi thì ra ngoài ăn! – Tiểu Tình tức đến giậm chân.
– Ra ngoài ăn! Thừa tiền à? – Mẹ Tiểu Tình hét lên với con gái, nghĩ đến có con rể tương lại ở đó, lại thấy không thích hợp, lập tức tươi cười nói – Cũng không hoàn toàn là chuyện tiền nong, quan trọng là bố con chuẩn bị hết đồ ăn rồi, muốn để Tiểu Trương nếm thử tài nghệ của ông ấy. Mẹ đi gọi điện bảo người ta mang ga đến là được. – Mẹ Tiểu Tình vẫn chưa nói hết câu đã chạy vào phòng ngủ gọi điện.
Một lúc sau, nghe thấy mẹ Tiểu Tình hét lên trong phòng:
– Cái gì? Bây giờ không có người mang đến… phải hai tiếng nữa? Không được! Chúng tôi đang chờ ăn cơm! Nửa tiếng nữa phải mang đến! Hả? Alô? Alô, alô, alô…
Bố Tiểu Tình nói thầm với con gái:
– Mẹ con thích làm chủ ở nhà quen rồi. Bà ấy
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




