watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:00 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9603 Lượt

Đừng nói mười vạn, trả mình bốn vạn là mình đã đổ rồi. – Tiểu Tình thở dài.

Ngày hôm sau, Tang Tiểu Tình xách túi đi làm, theo thói quen mang báo cáo ngày hôm ấy đến cho Thành Cương. Đi đến cửa phòng làm việc, nhìn thấy cái ghế trống trơn mới nhớ ra sau này không cần phải làm việc này nữa, bỗng chốc trong lòng cảm thấy hụt hẫng, giống như có chiếc răng sâu trong miệng, khi nhổ đi rồi lại thấy chưa quen.

Về bàn làm việc, Tang Tiểu Tình mở tập danh thiếp, dự định “giăng lưới” trong thời điểm quan trọng này, đi sâu vào trọng điểm, xem xem có doanh nghiệp nào muốn đăng quảng cáo không.

Lúc ấy điện thoại đổ chuông, nhìn màn hình mới biết là điện thoại bàn ở nhà.

– Alô – Tang Tiểu Tình tỏ vẻ khó chịu.

– Buổi tối nhớ về nhà đấy. – Mẹ Tiểu Tình ra chỉ thị.

– Về nhà làm gì?

– Có việc.

– Không có thời gian, có gì mẹ nói đi.

– Trong điện thoại không nói rõ được, buổi tối mày về nhà rồi nói.

– Hứ, lần trước mời ông chú thương gia Hồng Kông đến ăn cơm, không phải lần này lại mời ông thương gia Mỹ đấy chứ? Tiếng Anh của con gái mẹ không tốt đâu đấy. – Tang Tiểu Tình khó chịu nói.

– Con ranh này, đúng là không biết tốt xấu. Xe của mày đặt ở hiệu cầm đồ mày vẫn thấy vui lắm đúng không? Mày nhiều tiền, mỗi tháng trả hai nghìn tệ tiền lãi, chỉ bằng mang đến biếu mẹ mày.

– Hả? Mẹ yêu quý của con, mẹ định cho con tiền? Buổi tối con về, à … không, bây giờ con về, mẹ chờ con! – Tang Tiểu Tình nhảy lên sung sướng, cầm túi xách lao thẳng ra ngoài, đi đến thang máy còn quay đầu lại nói – Diệp Thuần, sếp có hỏi thì bảo mình ra ngoài bàn chuyện quảng cáo.

Về đến nhà, chỉ thấy mẹ buồn rầu ngồi trước bàn ăn. Trên bàn xếp ngay ngắn bốn tập tiền đỏ chót.

Tiểu Tình nhìn thấy tiền, lập tức sà vào, miệng không ngừng xuýt xoa:

– Mẹ ơi! Con xúc động quá, ngạc nhiên quá, bối rối quá, cảm kích quá! Nhân gian ắt có chân tình, đúng là cùng chung dòng máu.

– Khoan đã! – Mẹ Tiểu Tình đánh vào bàn tay đang giơ ra lấy tiền của con gái. – Trong nhà chỉ còn từng này tiền tiết kiệm thôi, mày để mẹ nhìn thêm đã, nhìn thêm đã.

– Được rồi, có gì đáng nhìn đâu! – Tiểu Tình nhét tiền vào túi. – Con nói mẹ nghe này, con nợ cầm đồ bốn vạn, mẹ nói với con trong nhà chỉ có bốn vạn. Nếu con nợ người ta tám vạn, có phải mẹ nói với con là trong nhà cũng chỉ có tám vạn không?

– Con ranh này, tao đẻ mày ra, nuôi mày lớn bằng ngần này, mày đúng là con sói mắt trắng. Mày tính xem, mày học đại học, tau phải bỏ ra bao nhiêu tiền, bốn năm đấy, cho dù mỗi năm một vạn thì bốn năm cũng bốn vạn! Con nhà bác Hồ, con bé Hồ Tuyết ấy, năm ấy chỉ học cao đẳng, thế mà đã sớm ra ngoài kiếm tiền rồi! Nhân lúc còn trẻ mà đã lấy được một ông chồng tốt, bây giờ có con trai đã biết đi rồi! Mày thì được lắm, chỉ mong mày tốt nghiệp đại học có thể rạng danh tổ tông, nào ngờ từ sáng đến tối chỉ nghĩ đễn tiền của nhà! – Mẹ Tiểu Tình nói rồi bắt đầu lau nước mắt:

– Khó khăn lắm mới tìm được cho mày đối tượng thích hợp để xem mặt, kết quả mày gọi người ta là chú. Mày tưởng mày mới mười sáu mười bảy à? Mày hai sáu, hai bảy rổi đấy! Tang Tiểu Tình, tao nói cho mày biết, cái thằng tây không ra tây, tàu không ra tàu kia của mày tao không đồng ý đâu. Tao nói trước rồi đấy, đến lúc ấy đừng trách mẹ mày trở mặt không nhận.

Mẹ Tiểu Tình bắn như súng liên thanh, pằng pằng nã đạn không ngừng. Quả thực Tiểu Tình không thể nghe được nữa, vừa chuẩn bị co cẳng chuồn, vừa ngắt lời mẹ:

– Được rồi, được rồi, dù sao mẹ sinh con cũng là buôn bán thua lỗ, đầu tư thất bại! Mẹ có giỏi thì cũng đẻ Hồ Tuyết đi. Mẹ đẻ ra con thì chỉ có thể trách số mẹ khổ thôi.

– Con ranh này… Haizzz… mày đừng đi, mẹ có chuyện muốn nói, bốn vạn này là đầu tư đấy. Căn nhà của mày mẹ cũng có cổ phần. Mẹ không tin lúc nào cũng bị lỗ. – Mẹ Tiểu Tình đuổi theo sau.

Tang Tiểu Tình không để lỡ một phút, lập tức đến hiệu cầm đồ chuộc xe.

Lái chiếc xe đầy bụi về nhà, bật nhạc to hết cỡ, Tang Tiểu Tình vô cùng vui sướng: Mình coi như là có nhà có xe rồi!

Chương 3: Cuộc gặp gỡ bất ngờ

Hai người cứ nắm tay nhau nhìn nhau khóc, nghẹn ngào không nói nên lời. Nhìn nhau một lúc rất lâu, đột nhiên Tiểu Tình ôm chầm lấy Trương Hải Châu rồi bật khóc. Trương Hải Châu ôm bờ vai gầy guộc của cô, dịu dàng nói: – Được rồi, chẳng phải anh đã về rồi sao!

1

Cuối cùng Trương Hải Châu cũng sắp về, thêm vào đó lại kí thêm được hai hợp đồng, kế hoạch quảng cáo năm nay trải qua bao nhiêu gian nan trắc trở cuối cùng cũng hoàn thành, những ngày này Tang Tiểu Tình lúc nào cũng vui tươi.

Trưa hôm ấy, Tiểu Tình đang ăn trưa trong nhà ăn, đột nhiên nhận được một cuộc điện thoại lạ. Đầu dây bên kia cố tình nói lạc giọng:

– Tang Tiểu Tình đúng không? Em xuống dưới một chút.

Tiểu Tình vẫn chưa mở miệng hỏi tên tuổi đối phương thì đầu dây bên kia đã cúp máy.

Dù sao thì đã từng làm ở phòng tin tức xã hội, Tang Tiểu Tình tự hỏi là: Gần đây không đắc tội với ai chứ?

Cô không dám xuống một mình, gọi điện cho phòng bảo vệ tòa nhà. Phòng bảo vệ hết sức quan tâm, phái hai bảo vệ to cao cùng Tang Tiểu Tình xuống dưới gặp khách.

Cửa thang máy vừa mở ra, Tiểu Tình đã nhìn thấy người đang ông cao to, mặc áo khoác màu xám nhạt đứng ở đại sảnh đông người qua lại, mỉm cười với Tiểu Tình.

Là Hải Châu! Toàn thân Tiểu Tình sững sờ, ngây người đứng đó, không nhúc nhích, cũng không nói gì. Hải Châu lao như tên bắn lại gần, nắm tay Tiểu Tình, bỗng chốc không biết nên nói gì.

Hai người cứ nắm tay nhau nhìn nhau khóc, nghẹn ngào không nói nên lời. Nhìn nhau một lúc rất lâu, đột nhiên Tiểu Tình ôm chầm lấy Trương Hải Châu rồi bật khóc. Trương Hải Châu ôm bờ vai gầy guộc của cô, dịu dàng nói:

– Được rồi, chẳng phải anh đã về rồi sao!

Hai anh bảo vệ đứng cạnh trợn mắt há mồm, nhưng nhìn cảnh tượng này, chắc chắn người đàn ông thân phận không rõ ràng này không phải là phần tử khủng bố, cũng không phải đầu trộm đuôi cướp nên yên tâm đi lên tầng.

Tiểu Tình vừa khóc vừa cười:

– Chẳng phải tuần sau anh mới về sao, đột ngột đánh úp à?

– Anh đã nói rồi, muốn cho em surprise!

– Nói tiếng Trung đi!

– Anh nhớ em lắm!

Bắt đầu từ ngày hôm ấy, cuộc sống của Tang Tiểu Tình trở nên đa sắc muôn màu. Đi có người đưa, về có người đón, đi dạo phố, đi ăn, đi xem phim, ngày nào cũng vui vẻ.

Trời mưa đường đầy hố nước, Tiểu Tình bĩu môi:

– Trời ơi, bẩn hết giày của em rồi!

Hải Châu không nói gì, cúi người xuống:

– Lên đây! Trư Bát Giới cõng cô dâu.

Tiểu Tình leo lên lưng Hải Châu:

– Đi thôi, Bát Giới!

Lúc ấy, Tang Tiểu Tình mới thật sự cảm nhận được tình yêu là “sạc pin” của phụ nữ, nó có thể khiến sắc mặt của phụ nữ trở nên hồng hào, bóng mịn, còn có tác dụng hơn cả mĩ phẩm làm đẹp.

Mẹ Tiểu Tình thấy bao nhiêu ngày trôi qua mà chẳng thấy tăm hơi của con gái đâu cũng thấy nhớ nhung, bảo bố Tiểu Tình gọi điện thoại cho con gái, hỏi khi nào về nhà ăn cơm.

– Thứ sáu tuần sau ạ, con sẽ đưa Hải Châu về nhà! – Tiểu Tình nói với bố. – Bố nói với mẹ một tiếng. Nếu hôm ấy mẹ không nể mặt con thì đừng trách sau này sao con không về nhà nhé.

Mặc dù mẹ Tiểu Tình không có ấn tượng tốt đẹp với cậu bạn trai chưa từng gặp mặt của con gái nhưng vẫn rục rịch chuẩn bị. Gà thì phải sang chợ phía đông mua, ở đó rẻ hơn, rau thì mua ở chợ sáng trước cửa, tươi mà ngon. Đúng rồi, còn phải đến chợ hải sản mua cá… Vì bữa cơm này, mẹ Tiểu Tình đã cùng bố Tiểu Tình vòng vèo trong thành phố suốt một tuần mới chuẩn bị đủ các nguyên liệu.

– Con ranh này, cũng không hỏi mình có đồng ý hay không mà đã đưa người ta về nhà, da mặt còn dày hơn cả tường thành! Cái thằng Hải Châu gì gì kia, tôi không cần nhìn đã biết chẳng phải hạng tốt đẹp gì! Hứ, đi nước ngoài du học hai năm thì oai lắm đấy, có thể biến thành người nước ngoài đấy, đến lúc ấy tôi phải xem xem rốt cuộc nó là cái giống gì…

– Được rồi, đừng cằn nhằn nữa, chẳng phải Dae Jang Geum đã nói rồi sao, chỉ có những món ăn nấu bằng tấm lòng của mình mới là món ăn ngon nhất, hơn nữa người ăn cũng sẽ cảm nhận được. Bà nói xấu người ta như vậy, món ăn mà bà nấu chắc chắn sẽ không ngon! – Bố Tiểu Tình mạnh dạn nói.

– Lão già như ông cũng biết trích dẫn những câu kinh điển cơ à? Dae Jang Geum là người Hàn Quốc, người a nói câu ấy là căn cứ vào tình hình của Hàn Quốc! Ông có thời gian ở đây nói với tôi về Dae Jang Geum, chi bằng nhanh chóng đi cạo râu đi. Cái dáng vẻ luộm thuộm của ông sẽ khiến người ta coi thường. Người ta còn tưởng nhà chúng ta nghèo rớt mùng tơi.

– Vâng, nhà bà không nghèo, nhà bà giàu nhất! – Bố Tiểu Tình lẩm bẩm rồi bỏ đi.

– Nói cái gì? Ông nói lại lần nữa xem nào!

Sắp gặp bố mẹ vợ tương lai, Tiểu Tình và Hải Châu bàn bạc với nhau nên mua quà gì đến nhà. Ý của Tiểu Tình là: phải nhiều, phải to, phải sang trọng, túi lơn túi nhỏ mang ra cho bà con hàng xóm xem Tang Tiểu Tình cô dẫn bạn trai về ra mắt.

Trương Hải Châu nghĩ một lúc rồi nói với Tiểu

Trang: [<] 1, 7, 8, [9] ,10,11 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT