|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
nghĩ cửa hàng ga cũng do mình làm chủ!
– Thôi, anh mời bố mẹ em ra Hilton ăn buffet, chẳng phải em luôn muốn nếm thử món hàu mà họ mới giới thiệu sao? – Quả thực Hải Châu không thể nhịn được nữa, khẽ nói với Tiểu Tình.
Tiểu Tình nghe vậy đứng dậy, vào phòng ngủ nói với mẹ:
Được rồi, mẹ đừng gọi nữa, ra ngoài ăn, đừng ở nhà cho mất mặt nữa.
Mẹ Tiểu Tình cũng không biết làm thế nào:
– Bọn đưa ga giở trò, nói là bận, không đưa được, sau này không thèm gọi ga nhà nó nữa, lúc quan trọng thì trở mặt! Ra ngoài ăn thì ra ngoài ăn, quán ăn của anh béo ngay trước cửa rất ngon!
3
– Đến Hilton ăn!
– Cái gì? Đến lúc ấy moi tiền của mẹ mày mà trả à?
– Hải Châu mời.
– Không phải vấn đề ai mời, Tiểu Tình, nơi đó toàn đồ ăn tay, nhìn thì ngon nhưng ăn không ra gì đâu! Lãng phí tiền của ai cũng không tốt, đúng không? Cho mẹ chỗ tiền đó, mẹ đảm bảo sẽ làm được rất nhiều món ăn ngon.
– Thôi đủ rồi đấy ạ, ga cũng hết rồi, suốt ngày mẹ chỉ biết tiết kiệm, tiết kiệm thôi, thật mất mặt quá!
– Tao tiết kiệm thì mất mặt với ai? Lãng phí mới phải xấu hổ chứ! Tìm quán ăn ở trước cửa là được.
– Được, được, được, mẹ không đi, bọn con đưa bố đi.
– Ơ… con ranh này, thôi đi thôi!
Trước khi đi, mẹ Tiểu Tình lại ra lệnh, chi huy bố Tiểu Tình:
– Lão Tang, cho món chân gà vào hộp mang đi, có thể tiết kiệm được một món.
– Mẹ… – Tiểu Tình kéo dài tiếng mẹ. – Ăn buffet, mang ra ngoài còn không kịp, mẹ còn muốn mang vào.
– Này, thế thì mang cái hộp không, ăn không hết mang về tối ăn. – Mẹ Tiểu Tình vội nói.
– Được rồi, được rồi, mẹ đừng làm con xấu hổ nữa!
– Tiểu Tình ra sức kéo mẹ ra cửa
Tiểu Tình lái xe, đưa bố, mẹ và Trương Hải Châu sắp trở thành thành viên của gia đình đến Hilton.
Sau khi lên xe, mẹ Tiểu Tình nghĩ đến khách sạn năm sao ăn cơm cần phải chú ý đến dung nhan, liền lấy hộp phấn trong túi, nói với Tiểu Tình:
– Mày lái cho vững nhé, mẹ đánh tí phấn!
– Đừng làm bộ nữa, ngần ấy tuổi rồi còn phấn với chả son. – Bố Tiểu Tình cười nhạo.
Mẹ Tiểu Tình trách bố Tiểu Tình nói chuyện không chú ý hoàn cảnh, trước mặt con rể tương lai mà không nể mặt mình, lén huých khuỷu tay vào hông bố Tiểu Tình. Đúng lúc ấy Tiểu Tình ngoặt một cái, do quán tính, cú huých này không nhẹ, bố Tiểu Tình không kìm được kêu lên một tiếng.
– Kêu cái gì? – Mẹ Tiểu Tình càng tức hơn.
Bố Tiểu Tình cố gắng nín nhịn nhưng không thể nhịn được nữa, nổi nóng quát:
– Im miệng! Hổ không ra oai, bà coi tôi là mèo Hello Kitty sao?
Bị bố Tiểu Tình quát, cuối cùng mẹ Tiểu Tình thấp giọng, mập mờ nói:
– Quát tháo cái gì, còn hung dữ hơn cả tôi.
Trương Hải Châu ngồi ở ghế lái phụ, chuyên tâm cắt móng tay, vờ ra vẻ không hề hay biết về cuộc tranh chấp ở ghế sau, đặt mình ở ngoài cuộc. Khi mẹ Tiểu Tình yên lặng vì bị chồng quát, đột nhiên trong đầu Trương Hải Châu hiện lên một câu danh ngôn: Kẻ thù của tất cả các giai cấp đều là hổ giấy.
Không gian ở khách sạn năm sao rất dễ khiến dân thường cảm thấy xấu hổ. Mẹ Tiểu Tình vừa bước vào khách sạn đã thấy giày của mình không sạch, tóc không đẹp, quần áo cũng không thời trang, rất mất thể diện. Quay sang nhìn bố Tiểu Tình, càng thấy không thể chấp nhận được: lưng gù, hông cong, chân vòng kiềng, ống quần hơi ngắn, chỉ cần nhấc chân là để lộ đôi tất màu xanh lục… Đúng là không thể nhìn được. Mẹ Tiểu Tình lại không kìm được bắt đầu lẩm nhẩm:
– Ông lôi thôi chết đi được.
– Đủ rồi đấy! – Bố Tiểu Tình khẽ cảnh cáo. Mẹ Tiểu Tình không nói nữa.
Đến Hilton, Trương Hải Châu như đến nhà mình, lấy thức ăn, xếp thức ăn, gọi nhân viên, tất cả đều rất thành thục.
Bố mẹ Tiểu Tình chưa bao giờ đến đây, biết điều ngồi nguyên tại chỗ. Bố Tiểu Tình luống cuống cầm dao dĩa, chuẩn bị đối phó với miếng bít tết.
– Tay trái cầm dao, tay phải cầm dĩa! Trên tivi người ta dạy như thế. – Mẹ Tiểu Tình khẽ nhắc nhở. Bố Tiểu Tình vội vàng chuyển dao sang tay trái, tập trung hết sức lực vào con dao nhỏ bé ấy, ra công ra sức cắt, vì dùng sức quá mạnh nên bít tết bay ra khỏi đĩa, nước sót bắn hết lên người.
– Trời ạ, đúng là lợn. – Mẹ Tiểu Tình vừa mắng vừa lấy giấy ăn lau cổ áo cho bố Tiểu Tình.
Bố Tiểu Tình cũng thấy xấu hổ, giật lấy tờ giấy ăn, ra sức lau như đang tức giận với mình, đường gân trên trán cũng hằn lên, nếp nhăn ở khóe mắt cũng sâu hơn, vừa cúi đầu, đỉnh đầu hói trắng lộ ra hết cả.
Tiểu Tình ngồi đối diện, nhìn bố mẹ bây giờ đã già yếu, trong lòng thấy nhói một tiếng, cảm giác chua xót trào dâng. Cô vội cúi đầu che mặt, lục tìm trong túi xách, cuối cùng rút ra túi khăn ướt:
– Bố, lấy cái này lau.
Chút không vui nhỏ nhỏ nhanh chóng qua đi, mẹ Tiểu Tình lại bắt đầu nói chuyện:
– Tiểu Trương à, bố mẹ cháu công tác ở đâu?
– Bố cháu làm việc ở công ty điện lực, mẹ cháu trước làm giáo viên mầm non bây giờ về hưu rồi.
– Công ty điện lực? Ông chủ điện đấy! Bố cháu kiếm tiền không ít phải không? – Hai mắt mẹ Tiểu Tình sáng lên.
– Thôi đi mẹ, cái đấy mẹ cũng hỏi. – Tiểu Tình nói át đi.
– Sợ gì không hỏi! – Mẹ Tiểu Tình thản nhiên nói.
– Haha, cũng tạm ạ. Thực ra bố cháu cũng xuất thân từ nông dân, từng bước từng bước đi đến ngày hôm nay cũng không dễ dàng gì. – Hải Châu bâng quơ.
– Nhà cháu có một mình cháu à? – Mẹ Tiểu Tình chuyển chủ đề, bà muốn biết sau này có người nào tranh gia sản với con rể tương lai không.
– Vâng, cháu cũng là con một.
– Ừ. – Mẹ Tiểu Tình hài lòng gật đầu, sau đó thở dài có chút thái quá – Hai đứa con một ở với nhau, sau này không ai nhường ai, đau đầu đây!
– Cô yên tâm, cả đời này cháu sẽ nhường Tiểu Tình. – Trương Hải Châu nghiêm túc hứa hẹn với bố mẹ vợ tương lai. Tiểu Tình nghe mà thấy xúc động, nắm chặt tay Hải Châu.
TTT
Bữa cơm này có thể coi là ai cũng vui vẻ. Hải Châu thấy mọi người đã ăn xong, gọi nhân viên ra tính tiền.
– Tổng cộng là 1.152 tệ, cảm ơn. – Nhân viên phục vụ đưa hóa đơn.
– Đắt thế? – Mẹ Tiểu Tình giật lấy hóa đơn, nói với bố Tiểu Tình – Ông tính lại đi, sao nhiều tiền thế?
– 288 tệ một người, bốn người tổng cộng 1.152, không sai đâu thưa bà. – Nhân viên phục vụ dịu dàng giải thích nhưng chắc chắn trong lòng cảm thấy rất khó chịu.
– Giảm giá, giảm giá! Không thích số lẻ, tổng cộng là một nghìn tệ, sau này chúng tôi thường xuyên đến ăn! – Sau khi chắc chắn không tính nhầm, mẹ Tiểu Tình lại nói với nhân viên phục vụ, nói đến câu “thường xuyên đến ăn” còn nháy mắt với bố Tiểu Tình.
Nhân viên phục vị bị người phụ nữ “phóng khoáng” này làm cho sững sờ, không biết phải trả lời thế nào. Quả thực Hải Châu không thể nhịn được nữa, rút tấm thẻ trong ví tiền đưa cho nhân viên:
– Đi, đi!
Ăn cơm xong, Hải Châu còn có việc nên đi trước. Tiểu Tình lái xe đưa bố mẹ về nhà.
Hải Châu lễ phép mở cửa xe, mời bố mẹ Tiểu Tình lên xe:
– Tiểu Tình lái xe từ từ nhé! Tạm biệt cô chú!
– Tạm biệt, tạm biệt, có thời gian thường xuyên đến nhà chơi! – Mẹ Tiểu Tình khách sáo nói.
Vừa đóng cửa xe, hình bóng của Hải Châu vẫn chưa tan biến, mẹ Tiểu Tình đã nghi ngờ hỏi:
– Con gái, cậu bạn trai này của con có vẻ rất hào phóng, tặng cái tivi hơn một vạn, ăn bữa cơm hơn một nghìn, vì sao lúc con mua nhà hỏi vay mấy vạn nó không cho vay?
Tiểu Tình vốn không nghĩ nhiều như thế, bây giờ bị mẹ hỏi cũng thấy có chút nghi ngờ:
– Cũng đúng, vì sao nhỉ?
– Có thể người ta ở nước ngoài, suy nghĩ không giống với người Trung Quốc chúng ta. Người nước ngoài không thích cho vay tiền. – Bố Tiểu Tình suy đoán.
– Ừ, có khả năng! – Mẹ Tiểu Tình tán thành, đồng thời giống như làm ảo thuật lấy trong túi xách một túi đường.- Lúc nãy tôi mót trong khách sạn, toàn là đường trắng, rất ngon!
Bố Tiểu Tình ghé nhìn:
– Bà thật là, nếu bị người ta phát hiện thì làm thế nào? Mất mặt chết đi được! Này, phía trên còn in chữ, tiếng Anh, không hiểu. Ừ, có vẻ rất xịn!
– Tôi nhét vào tay áo mang ra, sao phát hiện được? Hơn nữa bọn họ chém của chúng ta nhiều tiền như thế, tôi mót chút đường thì có là gì?
Tiểu Tình thấy da đầu tê buốt, chỉ coi như không nghe thấy gì.
Chiếc tivi tinh thể lỏng to đùng khiến căn phòng lụp xụp của nhà Tiểu Tình trở nên sang trọng, bữa tiệc buffet ở khách sạn năm sao càng khiến mẹ Tiểu Tình vô cùng đắc chí. Tiểu Tình về đến nhà, vẫn chưa kịp ngồi ấm chỗ thì đã phải tiếp từng tốp từng tốp hàng xóm sang tham quan.
– Samsung của Hàn Quốc! – Bố Tiểu Tình thì thầm với bà Hồ hàng xóm, – Nghe thấy chưa? Sam…sung!
– Hihi, cái tivi này giống như ở rạp chiếu phim ý! Tiểu Tình thật là có phúc, lão Tang ông cũng may mắn nhé, câu được con rùa vàng!
– Đúng là sinh con gái sướng, nhìn Tiểu Tình nhà ông bà, ngưỡng mộ chết đi được!
– Ôi ôi, sau này nhà họ Tang được sống sung sướng rồi. Khách sạn Hilton, cả đời tôi cũng chưa được vào bao giờ, nghe nói bồn cầu ở đó dát vàng đấy!
Bố
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




