watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:00 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9597 Lượt

Những người được giới thiệu, ai cũng bật cười giả tạo:

– Nghư danh đã lâu, hân hạnh, hân hạnh!

Đây chính là cuộc tiếp khách điển hình của Trung Quốc: Trương Tam, Lí Tư, Vương Ngũ, Triệu Lục, không ai quen ai, lát nữa cùng uống vài li rượu, tất cả đều trở thành anh em chị em.

– Uống gì? Vang hay trắng? – Giám đốc Lưu tỏ vẻ rất hứng thú, không đợi mọi người đáp lời đã vẫy tay gọi nhân viên phục vụ – Cho bốn chai Thủy Tinh Phường! – Sau đó quay sang, cười cười hỏi Tiểu Tình – Cô gái của chúng ta uống gì?

Trong số khách mời chỉ có Tang Tiểu Tình là nữ. Cô vẫn chưa kịp nói gì thì Thành Cương đã tranh nói trước:

– Giám đốc Lưu mời, sao Tiểu Tình của chúng ta có thể không uống được? – Vừa nói vừa nháy mắt với Tang Tiểu Tình – Đúng không Tiểu Tình, lát nữa phải mời rượu giám đốc Lưu.

Tang Tiểu Tình chỉ có thể gượng cười:

– Vâng ạ, vâng ạ!

Đồ ăn đã được bưng lên, rượu cũng được rót đầy, mọi người cùng chạm cốc. Bữa tiệc này được coi là chính thức mở màn.

Giống như tất cả những bữa tiệc khác, lúc bắt đầu không khí vẫn thân thiện, hài hòa. Khi đã ngà ngà say, mặt ai cũng đỏ bừng, giọng nói to hơn, khua chân múa tay, lời nói bắt đầu lệch lạc. Giám đốc Lưu nói:

– Trưởng phòng Thành, chúng ta là người có văn hóa. Tôi thích nhất là uống rượu với những người có văn hóa!

Thành Cương mập mờ nói:

– Giám đốc Lưu…nâng…nâng ly. Tôi đâu phải người có văn hóa, cùng lắm là lưu manh có văn hóa mà thôi.

Mọi người bật cười.

Giám đốc Lưu xua tay:

– Tôi…tôi mới là lưu manh.

Mọi người đều tỏ ra kinh ngạc, không hiểu ý ông ta.

– Tôi họ Lưu, mọi người gọi là Lão Lưu. Lão Lưu rất bận, gọi tắt là “Lão lưu manh!”[1"> – Giám đốc Lưu đắc chí giải thích.

Tất cả những người có mặt ở đó, muốn cười hay không muốn cười đều chỉ có thể cười theo, còn có người vỗ tay ca ngợi. Giám đốc Lưu rất hài lòng với phản ứng của mọi người, nâng cốc và nói:

– Nào! Uống rượu!

Là cô gái duy nhất trong phòng, Tang Tiểu Tình dễ dàng trở thành tiêu điểm bị chuốc rượu.

– Nào, nào, nào, Tiểu Tình, tôi mời cô một ly, uống cạn rồi ngày mai chúng ta kí hợp đồng quảng cáo… Hahaha, được, Tiểu Tình đúng là hào kiệt. Trưởng phòng Thành, tướng giỏi không có quân yếu! Hai người nhảy sang chỗ tôi làm đi, đảm bảo lương rất cao, hahaha. – Giám đốc Lưu nói.

– Người đẹp Tang, chúng ta uống một ly… Không được à? Đàn ông không thể nói không, phụ nữ càng không thể nói không. Nể mặt đi, hợp tác lâu như vậy rồi, uống với nhau một ly cũng không được sao? Không nói nhiều nữa, cạn ly. – Giám đốc Quan nói.

– Cô Tang, tôi mời cô. Tửu lượng là phải luyện, tôi cùng cô luyện! Nào, tôi cạn trước! – Một người không nhớ họ tên nói.

Mỗi ly rượu đều có lí do đầy đủ bắt bạn uống, còn có lí do đầy đủ bắt bạn uống cạn. Tang Tiểu Tình không ngừng nâng ly, uống đến dạ dày sôi lên ùng ục.

– Xin lỗi, tôi phải vào nhà vệ sinh. – Tiểu Tình vùng đứng dậy, loạng choạng lao ra ngoài, ngồi trong nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo. Những gì vừa mới ăn đều trở về với thiên nhiên.

Nôn xong, vã nước lạnh vào mặt, hít một hơi thật sâu rồi loạng choạng đi vào. Khoảnh khắc ấy, Tang Tiểu Tình chỉ thấy hoảng hốt, anh mắt mơ hồ, hai má nóng rát. Tâm lí sợ rượu hoàn toàn tan biến, cô mang trong mình quyết tâm và dũng khí, tiếp tục nâng ly.

Một bữa cơm từ năm rưỡi chiều đến mười giờ tối, giám đốc Lưu cũng uống say, cuối cùng nâng ly nói:

– Rượu trong cốc rồi.

Tang Tiểu Tình thật sự đã uống rất nhiều, nắm chặt ly rượu trên tay:

– Uống, chỉ cần không chết thì cứ uống! – Cô ngửa đầu, uống hết nửa lý rượu.

Mọi người ra sức đập bàn:

– Phóng viên xinh đẹp, được! Có tiềm năng!

Tang Tiểu Tình mượn men rượu nhìn giám đốc Lưu và nói:

– Giám đốc Lưu, tiền thưởng cuối năm của tôi ở trong tay ngài!

Giám đốc Lưu bỗng chốc cảm thấy hãnh diện, bật cười:

– Nói hay lắm, ngày mai sẽ kí!

Trên đời không có bữa tiệc nào không tàn, ăn xong, mười mấy người mời nhau ra khỏi nhà hàng rồi nhường nhau vào thang máy, đứng ở cửa bắt tay, kính lễ, ôm tạm biệt… làm ra vẻ rất lưu luyến.

Cuối cùng cũng tàn tiệc, giống như ống kính máy quay, chỉ nháy một cái, đám người một phút trước vẫn còn lưu luyến khách sáo, một phút sau đã biến mất không thấy bóng dáng.

Tiểu Tình cô đơn đứng bên đường bắt xe. Ánh đèn vàng nhạt khiến bóng cô đổ dài. Dáng vẻ quạnh vắng, cảm giác mệt mỏi rã rời chưa từng có giống như sóng biển ập tới, cô chỉ thấy cô đơn trống trải.

TTT

Ngày hôm sau thức dậy, Tiểu Tình không còn nhớ mình rời khỏi nhà hàng bằng cách nào, về nhà bằng cách nào, nằm vật xuống giường như thế nào. Điều duy nhất in đậm trong tâm trí của cô là: Giám đốc Lưu nói uống cạn ly này sẽ kí hợp đồng quảng cáo, sau đó mình ngửa cổ uống cạn.

Đầu đau như muốn nổ tung, chân tay dường như không nghe theo sự điều khiển của bộ óc, Tang Tiểu Tình vẫn bò dậy đến tòa soạn, phác thảo hợp đồng, đóng dấu quảng cáo, một phút cũng không bỏ lỡ rồi lao như ngựa phi đến công ty bất động sản Kim Thành.

Giám đốc Lưu đang ngồi trước bàn làm việc nói chuyện điện thoại. Nhìn thấy Tiểu Tình, chỉ gật đầu, khuôn mặt không chút biểu cảm. Tiểu Tình thấy lòng nhói một tiếng, thầm nghĩ “không xong rồi”.

Quả nhiên, giám đốc Lưu cúp máy, làm ra vẻ rất nghiêm túc:

– Chuyện gì?

Tiểu Tình mỉm cười đưa hợp đồng quảng cáo. Giám đốc Lưu chỉ liếc nhìn rồi hỏi:

– Để bàn sau.

– Giám đốc Lưu, chẳng phải hôm qua chúng ta đã bàn xong rồi sao? Ông nói hôm nay sẽ kí hợp đồng với chúng tôi! – Tiểu Tình toát mồ hôi.

– Cô Tang, những lời nói trên bàn ăn có tin được không? Hôm qua tôi uống hơi nhiều, hoàn toàn không nhớ mình đã nói gì. Cô hỏi thư kí của tôi, quả thực chi phí quảng cáo năm nay của chúng tôi đã dùng hết rồi. – Giám đốc Lưu làm ra vẻ khó xử.

Tiểu Tình hận là không thể vò nát ông ta rồi ném xuống từ tòa nhà ba mươi mấy tầng này, nhưng vẫn cười và nói:

– Giám đốc Lưu, vẫn hi vọng ông có thể suy nghĩ, kế hoạch quảng cáo của chúng tôi năm nay nhờ cả vào quý công ty.

Giám đốc Lưu xua tay:

– Biết rồi, tôi rất bận, không tiễn nhé.

Cuối cùng Tang Tiểu Tình quay người, chậm rãi bước ra khỏi văn phòng của giám đốc Lưu. Bên ngoài tiếng xe cộ ầm ầm khiến người ta muốn bỏ trốn.

Điện thoại đổ chuông, Thành Cương chỉ đạo từ xa:

– Tiểu Tình, thế nào?

– Chẳng thế nào cả, lão hồ ly kia trở mặt rồi. – Tiểu Tình bực tức nói.

– Hả? – Thành Cương lập tức hét lên, – Em làm việc thế nào thế?

Tang Tiểu Tình nghe thấy câu nói ấy, bỗng chốc nổi giận lôi đình, tắt máy không chút do dự.

Đây chính là lãnh đạo, họ không phân rõ trắng đen, không hỏi nguyên nhân hậu quả, chỉ quan tâm đến kết quả.

Kết quả không tốt, trách nhiệm hoàn toàn thuộc về cấp dưới. Kết quả tốt, công lao thuộc về họ.

Thành Cương lại gọi điện cho Tiểu Tình, Tiểu Tình quyết không nghe máy. Thế là Thành Cương nhắn tin: “Lúc nãy anh nóng quá, xin lỗi em, chỗ giám đốc Lưu xảy ra vấn đề gì? Mau liên lạc với anh.”

Tiểu Tình nghĩ một lúc, gọi điện thoại lại:

– Xin lỗi trưởng phòng Thành, chuyện bên giám đốc Lưu em không làm được, xem ra anh phải đích thân ra tay.

– Thử lại xem, thử lại lần nữa xem nào! – Đầu dây bên kia rất lo lắng.

– Hôm qua uống nhiều, em đau đầu lắm, không đi được.

– Tiểu Tình à, đừng có thấy bình thường anh đối tốt với em mà em có thể lơ là công việc! – Thành Cương tỏ vẻ tức giận. – Nếu anh đi gặp giám đốc Lưu, người ta đồng ý đăng quảng cáo, vậy thì điều đó chứng minh…

– Chứng minh năng lực của anh giỏi, vì thế anh là trưởng phòng, còn em là nhân viên quèn! – Tang Tiểu Tình cướp lời.

Câu nói ấy khiến Thành Cương bật cười:

– Em chỉ được cái lẻo mép. Hôm qua vất vả rồi, cho em nghỉ nửa ngày, để anh đi tìm lão Lưu nói chuyện!

3

Tang Tiểu Tình về nhà ngủ, mơ thấy mình kết hôn với Trương Hải Châu. Khách khứa đã đến hết cả rồi, đột nhiên chú rể Trương Hải Châu mất tích. Tiểu Tình luống cuống gọi điện cho anh nhưng lại bấm nhầm số… Mẹ Tiểu Tình tức giận:

– Chú rể ở đâu rồi? Không có cưới xin gì hết.

Tiểu Tình giật mình tỉnh dậy, trán ướt đẫm mồ hôi, ngây người một lúc rất lâu mới nhận ra đó chẳng qua chỉ là một giấc mơ.

Giấc mơ này không tốt, Tiểu Tình nghĩ.

Lúc ấy, Hải Châu như có thần giao cách cảm gọi điện cho cô:

– Tiểu Tình, em không muốn nói chuyện với anh thật sao?

Thì ra, thông qua điều tra kiểm chứng, cuối cùng Trương Hải Châu đã chứng thực, trong nền kinh tế thị trường, cầm đồ được coi là một ngành mới nổi và bắt đầu thịnh hành. Tanh Tiểu Tình đặt xe ô tô, hoàn toàn có thể vay được bốn vạn.

– Chúng mình đừng cãi nhau nữa được không? Tháng sau anh về nước rồi, sau này ngày nào chúng mình cũng ở bên nhau.

Phụ nữ đúng là nước, cho dù bị đóng thành băng, chỉ cần vài lời nói dịu dàng của đàn ông là tan chảy. Huống hồ Tang Tiểu Tình đang gặp khó khăn trong công việc, đang phải chịu ấm ức. Trương Hải Châu

Trang: [<] 1, 5, 6, [7] ,8,9 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT