|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
phía sau Tiểu Tình.
– Đâu có. – Cô nghiêm mặt, ngồi thẳng lưng.
– Nhìn kìa, lại còn nói là không. Chẳng phải anh mới nói em có một câu thôi sao? Lúc họp em không tập trung, người khác sẽ nói đấy… – Thành Cương vắt chân, bàn tay đặt trên thành ghế đã bắt đầu không an phận chạm vào tóc Tiểu Tình – Em dùng dầu gội gì vậy, tóc em thật đẹp.
Trước đây gặp tình huống này, thông thường Tiểu Tình sẽ hét lên một tiếng: “Chết rồi, em quên mất, khách hàng bảo em gọi điện lại!” – Sau đó chạy trốn khỏi “bàn tay của quỷ dữ”. Nhưng lúc này, ý nghĩ vay tiền lại lóe lên.
Tiểu Tình vừa ngồi thẳng đừ như một khúc gỗ, cùng Thành Cương nói chuyện bông đùa, vừa tính toán xem phải mở miệng như thế nào: Tiền lương một năm của hắn hơn hai mươi vạn, vay bốn vạn chắc không vấn đề gì? Hơn nữa trên con đường thăng chức của hắn, Tang Tiểu Tình mình cũng có công lao, nếu không phải mình kéo bốn mươi vạn từ chỗ Tân Mỹ về thì kế hoạch của phòng quảng cáo năm ấy đâu có thể hoàn thành thuận lợi như thế?
Thấy dáng vẻ chất chứa tâm sự của Tiểu Tình, Thành Cương chủ động hỏi han:
– Có phải em gặp khó khăn gì không?
Ấp ủ một hồi lâu, cuối cùng Tiểu Tình tìm được cơ hội, cô lấy giọng:
– Có chút chuyện …
Đúng lúc quan trọng ấy, điện thoại của Thành Cương dổ chuông. Anh ta rút điện thoại ra, cơ thể đang nằm thượt trên ghế xoay lập tức thẳng đứng, lông mày nhíu lại, khẽ nói với Tiểu Tình:
– Vợ anh – Sau đó nhấc máy rời khỏi chỗ ngồi.
Mấy phút sau, Thành Cương cúp máy, cơ thể thả lỏng, vẻ mặt cũng tự nhiên hơn, tiếp tục ngồi xuống chiếc ghế xoay. Anh ta nhìn Tiểu Tình với đôi mắt gợi tình:
– Có chuyện gì cần anh giúp đỡ thì cứ nói, chỉ cần anh làm được.
Tiểu Tình thầm nói: Anh làm được, nhất định anh làm được! Tiểu Tình mỉm cười, nói với hắn bằng giọng điệu dịu dàng nhất có thể:
– Trưởng phòng, em muốn mua nhà, còn thiếu bốn vạn, anh có thể cho em vay được không?
Bỗng chốc, vẻ mặt của Thành Cương giống hệt với lúc nghe điện thoại của vợ:
– Em mua nhà làm gì? Nhà cửa là chuyện của đàn ông mà. – Thấy Tiểu Tình không tiếp lời, Thành Cương lại cười – Cãi nhau với bạn trai à?
Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, Tang Tiểu Tình nhìn thấy sắc mặt của Thành Cương thay đổi đến chóng mặt. Trong lòng Tiểu Tình thấy rất khó chịu, nhưng dù sao thì cũng hỏi vay người ta tiền, vẫn phải tươi cười và nói:
– Em chỉ vay nóng, nhiều nhất là hai ba tháng có thể trả anh. Em sẽ viết giấy nợ.
Thành Cương lấy một điếu thuốc trong bao, cũng không châm lửa, chỉ nghịch trên tay. Một lúc lâu, anh ta nói:
– Thôi được, ngày kia anh đưa cho em.
Tang Tiểu Tình thở phào nhẹ nhõm, đúng là bố mẹ cũng không thân thiết bằng ông chủ của mình! Thấy Thành Cương đang nhìn mình với anh mắt mong chờ đầy ẩn ý, Tang Tiểu Tình vội vàng tìm cách ứng phó, khéo léo tránh cánh tay đang định vòng qua người mình, nhanh chóng đứng dậy, cúi người và nói:
– Trưởng phòng, cảm ơn anh, anh đúng là một lãnh đạo tốt, biết quan tâm, ân cần với nhân viên. – Nói rồi cô nhanh chón rời khỏi nơi thị phi này.
Quay về chỗ làm việc, Tang Tiểu Tình vui vẻ gặm quả táo, sau đó vừa ngâm nga, vừa ngồi trước máy tính nhắn tin cho Trương Hải Châu: “Ngài Trương, chuyện mua nhà không cần ngài bận tâm nữa. Tôi đã cố gom đủ tiền rồi.” Nghĩ một lúc vẫn thấy chưa hả dạ, lại nói thêm một câu: “Bao nhiêu đàn ông khóc lóc muốn cho bản cô nương vay tiền, tôi còn phải lựa chọn kĩ lưỡng!”
Vừa ấn nút gửi, điện toại trên bàn liền đổ chuông.
Tang Tiểu Tình vừa nhìn màn hình, là số điện thoại của Thành Cương, tưởng rằng đã chuẩn bị xong tiền, liền tươi cười nhấc máy.
– Tiểu Tình à, ngại quá, phần lớn tiền của anh ở trong thị trường cổ phiếu, lúc nãy lên mạng kiểm tra, rút ra sẽ lỗ. – Thành Cương tỏ vẻ đau khổ.
Khi nghe thấy hai tiếng “ngại quá”, trái tim Tiểu Tình chùng xuống: Hết hi vọng rồi!
Thấy Tiểu Tình không nói gì, Thành Cương nói tiếp:
– Anh có khoảng năm nghìn tệ, hay là em cầm tạm?
– Năm nghìn tệ? Anh cho em vay ạ? – Tiểu Tình gượng cười. – Thôi ạ, để em nghĩ cách khác.
Không dựa được vào đàn ông thì đành dựa vào phụ nữ. Tang Tiểu Tình gọi điện cho Giang Phàm.
Hồi học đại học, Giang Phàm và Tang Tiểu Tình ở cùng kí túc, một người giường trên, một người giường dưới. Hồi ấy hai người rất thân, không có chuyện gì là không kể cho nhau nghe. Sau khi đi làm cũng thường xuyên đi dạo phố, buôn chuyện với nhau. Cả hai đều rất tin tưởng và hiểu nhau.
Nửa năm trước, Giang Phàm lấy chồng. Chồng cô ấy là dân IT thành công, nhiều hơn Giang Phàm đến hơn chục tuổi. Không biết hơn chính xác bao nhiêu tuổi, Giang Phàm không nói cho mọi người biết. Nhưng qua lời nói và sắc mặt có thể chắc chắn, ít nhất là phải hơn mười lăm tuổi.
Ngày cô ấy kết hôn, Tang Tiểu Tình làm phù dâu. Mặc dù bạn thân lấy người giàu có nhưng Tiểu Tình vẫn mừng phong bao một nghìn tệ. Ngày trọng đại mà, nên như thế.
Vừa mới nhấc máy, giọng nói của Giang Phàm đã hừng hực khí thế:
– Tiểu Tình đấy à, mình nhớ cậu quá, lúc nào rảnh cùng mình đi dạo phố? Mình chẳng có việc gì làm sắp phát điên rồi. – Cần phải bổ sung thêm, sau khi kết hôn, Giang Phàm ở luôn nhà làm bà nội trợ.
Tang Tiểu Tình đi thẳng vào vấn đề:
– Không nói chuyện phiếm với cậu, mình muốn mua nhà, có thể cho mình vay bốn vạn không?
Đối phương lập tức im lặng. Tiểu Tình “alô” một hồi lâu, đầu dây bên kia mới khẽ nói:
– Toàn bộ tiền của nhà mình nằm trong tay chồng mình. Để mình bàn bạc với lão rồi trả lời cậu nhé.
Đợi đến khi Tang Tiểu Tình lấy được nhà rồi, câu trả lời của Giang Phàm vẫn chưa tới. Đó là chuyện sau này.
5
Thực ra, Giang Phàm vừa cúp máy, Tiểu Tình đã biết dựa dẫm vào phụ nữ cũng chẳng có hi vọng gì.
Ngày phải nộp tiền sắp đến gần, Tang Tiểu Tình giống như kiến trong lò. Có lúc đi trên đường, nhìn thấy chiếc BMW, cô đã có ý nghĩ lao đầu vào đó. Xe ô tô đâm vào người đi bộ sẽ phải đền tiền.
Giám đốc Tiết của doanh nghiệp thương mại Đại Dương là khách hàng ruột của Tiểu Tình, quan hệ riêng tư cũng rất tốt. Mỗi lần tòa soạn tái bản làm chuyên đề, giám đốc Tiết luôn là người đầu tiên ủng hộ quảng cáo.
Tiểu Tình suy ngẫm mãi, tìm vị đại gia này vay mấy vạn chắc là không vấn đề gì? Vay tiền không giống bàn chuyện quảng cáo. Bàn chuyện là việc công, cho dù bị người ta từ chối cũng không sao, nhưng quả thực vay tiền rất khó mở miệng. Huống hồ suốt ngày Tiểu Tình làm ra vẻ là nhân viên cao cấp. Nhân viên cao cấp chạy khắp nơi vay tiền? Thật là mất mặt.
Nhưng tình thế cấp bách, cũng không nghĩ được nhiều như thế. Tang Tiểu Tình mời giám đốc Tiết uống trà, ấp úng nói chuyện vay tiền.
Giám đốc Tiết nghe xong bật cười, rồi nói với Tiểu Tình, gần đây công ty làm một hạng mục lớn, cần nguồn đầu tư rất lớn. Vốn lưu động của công ty rất căng thẳng. Ông ta rất muốn giúp Tiểu Tình nhưng quả thực lực bất tòng tâm.
Cuối cùng, ông Tiết nói với Tiểu Tình:
– Cô có bản lĩnh giúp tôi có được khoản vay một hai chục triệu, tôi có thể giúp cô.
Về đến nhà, Tang Tiểu Tình mở tủ quần áo gãy một chân, lớp sơn bên ngoài đã tróc hết cả, tuyệt vọng kiểm lại trang phục, phụ kiện của mình: Hai chiếc túi GUCCI đều là hàng xịn mua ở Hồng Kông, mỗi chiếc đều trên năm nghìn tệ, vẫn còn mới, không biết có người mua không. Điện thoại Nokia, lúc mua gần một vạn tệ, bây giờ giảm xuống tám nghìn tệ, để giá trên mạng là năm nghìn tệ cũng không thấy ai hỏi. Còn một tủ PORTS, DKNY, Kakamia, kém một chút còn có Only, Vero, Moda. Mặc dù đều là hàng giảm giá nhưng dù sao cũng là hàng hiệu. Nhưng lúc quan trọng chúng đều không thể giúp ích gì.
Hai năm đầu kiếm tiền, gần như tiền lương dùng vào việc trang điểm cho mình, trang sức, quần áo, giày dép, xe hơi, chỉ cần thẻ tín dụng vẫn chưa rút hết, không hề tính đến hậu quả mà mua hết những thứ mình thích.
Bây giờ, Tang Tiểu Tình vô cùng hối hận vì khi có tiền mặt là bỏ ra mua quần áo. Bây giờ bốn vạn tệ đã đẩy cô vào tuyệt vọng. Đúng là người đời bạc bẽo, thất đức.
Mẹ Tiểu Tình thấy con gái lục tung tủ quần áo, lại gần và hỏi:
– Tiểu Tình, làm gì đấy?
– Tìm tiền! – Tiểu Tình tức giận nói.
– Đừng tìm nữa, chỉ cần tìm được một tệ cũng không đến lượt mày. – Mẹ Tiểu Tình nói.
Tang Tiểu Tình đóng cửa tủ đánh “rầm” một tiếng, vì đóng quá mạnh nên tủ quần áo lắc lư một hồi.
– Chết rồi! – Hai mẹ con lao như tên bắn, hợp sức chống cái tủ đồ sang một bên. Tủ vừa được dựng lên, cửa tủ đã “rầm” một tiếng, rơi xuống không hề báo trước. Quần áo, chăn màn, túi xách chất đầy trong đó đổ hết ra ngoài.
– Nhìn đi, mẹ nhìn đi, căn nhà này giống như chuồng lợn, phải sống thế nào? – Tang Tiểu Tình nổi nóng.
Mẹ Tiểu Tình vừa thu dọn, vừa quát:
– Mày không thích ở chuồng lợn thì cút ra ngoài!
Tang Tiểu Tình cầm túi xách, khoác áo đi ra khỏi nhà.
Cô lái xe, đi lòng vòng trong thành phố. Chưa đi được bao lâu, đèn báo hết xăng bắt đầu nhấp nháy. Tang Tiểu Tình đau đầu nghĩ: Lại hai trăm tệ!
Đúng lúc ấy, Tang Tiểu Tình nhìn thấy một tấm biển
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




