watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:00 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9588 Lượt

đóng sầm cửa lại.

– Mày không ăn cơm à? – Giọng nói của mẹ vọng ra ngoài.

– Không ăn! Ngửi đủ rồi. – Tiểu Tình hét lên.

Đúng lúc ấy cô gặp bác Vương xách làn thức ăn về nhà. Nhìn thấy dáng vẻ tức tối của Tiểu Tình, cái tính thích quản chuyện thiên hạ của bác lại bùng phát:

– Sao thế Tiểu Tình, có phải là cãi nhau với bạn trai không?

– Không ạ. – Mặc dù Tiểu Tình bực tức trong lòng nhưng trước mặt người ngoài vẫn giấu đi.

– Thế thì làm sao? Nói ra xem nào, đừng giữ trong lòng. – Bác Vương muốn hỏi đến cùng, không chịu buông tha.

– Thật sự không có gì, không có gì ạ … – Tiểu Tình gượng cười, chuẩn bị quay người đi xuống.

– Có gì ấm ức thì nói ra cho dễ chịu, có phải là gặp chuyện gì không dám nói với mẹ không?

Đột nhiên, vẻ mặt của bác Vương lộ vẻ gì đó rất kì lạ. Bà ta giống như thám tử, nhanh chóng liếc nhìn xung quanh, thấp giọng nói:

– Tiểu Tình, không phải cháu có thai đấy chứ?

Tiểu Tình sống trong khu nhà này từ nhỏ, đã từng chứng kiến rất nhiều chuyện bịa đặt, ăn không nói có, nhưng khả nưng suy đoán chủ quan của bác Vương vẫn khiến cô phải kinh ngạc. Có thai? Thế mà bà ta cũng nghĩ ra được, có lẽ nên điều bà ta đến tòa soạn làm việc, đúng là dám nghĩ dám nói!

Thấy Tiểu Tình cúi đầu không nói gì, bác Vương càng khẳng định suy đoán của mình, thì thầm với Tiểu Tình:

– Đừng sợ, có chuyện gì cứ nói với bác, bác sẽ nghĩ cách giúp cháu! Biết chưa?

Tiểu Tình dừng bước, nhìn bác Vương chằm chằm, nhìn đến nỗi bác Vương thấy sởn gai ốc rồi mới nói từng chữ từng chữ:

– Bác có thể cho cháu vay bốn vạn được không?

Bác Vương sững người, nhìn Tiểu Tình như nhìn người ngoài hành tình, sau đó quay người bước đi, vừa đi vừa nói:

– Con bé này! Ta lấy đâu ra tiền? Không có, không có…

Thấy thân hình to béo của bác Vương biến mất khỏi cầu thang với tốc độ nhanh như chớp, Tiểu Tình không kìm được muốn bật cười. Nhưng vừa nhe răng, lại nghĩ đến bốn vạn tệ kia, cô khẽ thở dài, cười như muốn khóc.

4

Ngày hôm sau tòa soạn tổ chức cuộc họp thường lệ. Tang Tiểu Tình hoàn toàn không có tâm trạng, trong đầu đang trù tính người nào có tiền. Tính đi tính lại, kết quả: Ai cũng có tiền, quan trọng là người ta có muốn cho mình vay hay không.

– Lần triển lãm xe này, chúng ta nhất định phải nhanh chân hơn những hãng truyền thông khác, tìm gặp nhà sản xuất nói chuyện, dự toán chi phí quảng cáo của các nhà rất có hạn, mật ít ruồi nhiều, ai nhanh chân thì được hưởng, vì thế nhất định phải nhanh!

Trưởng phòng quảng cáo Thành Cương thao thao bất tuyệt, liếc nhìn thấy Tang Tiểu Tình đang để tâm trí lên tận trời mây, liền nói:

– Tang Tiểu Tình, cô thấy thế nào?

– Dạ, tôi thấy, chúng ta nên … – Ấp úng một hồi lâu, Tang Tiểu Tình nói thật – Xin lỗi, lúc nãy trưởng phòng nói gì tôi không chú ý nghe, tôi không tập trung.

Mọi người bật cười, Thành Cương sa sầm mặt xuống:

– Chẳng ra làm sao cả.

Đồng thời nháy mắt với Tiểu Tình, ý muốn nói: Phê bình cô là cho người khác thấy, đừng để bụng.

Tang Tiểu Tình thấy nhói lòng một tiếng, một ý nghĩ không hề tốt đẹp lóe lên trong đầu: Liệu người đàn ông này có cho mình vay tiền không?

Cô cảm thấy hổ thẹn và bất an vì ý nghĩ của mình, đồng thời

cũng cảm thấy buồn vô hạn.

Lúc Tang Tiểu Tình mới về phòng quảng cáo, Thành Cương chính là cấp trên của cô. Hồi ấy, Thành Cương vẫn còn là phó phòng, vì quảng cáo, vì thành tích, vì thăng chức, vì tăng lương, anh ta nghĩ mọi cách kiếm tiền, thậm chí đến mức không từ thủ đoạn. Vì thế, Tang Tiểu Tình rất coi thường anh ta nhưng sống dưới mái nhà, không thể không cúi đầu. Tiểu Tình giả tạo nịnh hót anh ta, ủng hộ anh ta, đi theo anh ta.

Về sau, Thành Cương làm trưởng phòng quảng cáo. Anh ta thấy trước đây sống quá khổ sở, bây giờ là lúc thả lỏng một chút, sa đọa một chút. Thế là anh ta đổi xe mới, đồng thời bày tỏ lòng mình với Tang Tiểu Tình. Cùng nhau làm việc, lại là quan hệ cấp trên cấp dưới, Thành Cương có rất nhiều cơ hội ngầm nói với Tang Tiểu Tình: Anh ta có cảm tình với cô.

Vì chuyện đó mà Tang Tiểu Tình rất phiền muộn. Thẳng thắn từ chối? Chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến công việc sau này. Dịu dàng nhận lời? Thế thì thật có lỗi với vợ người ta … cũng có lỗi với mình – Thành Cương vừa đầu trọc vừa chân vòng kiềng, thật sự là khiến người ta không thể có tình ý được.

Một cô gái không có điều kiện, không có ô dù, thậm chí không có bạn trai đứng sau nâng đỡ, đối diện với sự “tấn công” của cấp trên, ngoài cách vờ ra vẻ ngây thơ thì không có cách nào tốt hơn.

Đến bây giờ Tiểu Tình vẫn nhớ vụ làm ăn đầu tiên của mình. Hồi ấy, Thành Cương giao cho cô vị khách khó nhằn nhất. Rõ ràng nói là luyện tập, thực tế là ra oai, người mới đến, chẳng phải là muốn áp đảo tinh thần? Đó là một câu lạc bộ golf ở ngoại ô. Ông chủ là người Đài Loan, ngoài miệng thì nhận lời sẽ kí hợp đồng nhưng chần chừ không thấy động tĩnh gì.

– Kiểu người này phải đầu tư thời gian! – Đây là bài học đầu tiên Thành Cương giảng cho Tang Tiểu Tình. – Hôm nay ông ta bận thì ngày mai cô đến, ngày mai bận thì ngày kia đến, ngày nào cũng đến, chắc chắn sẽ có lúc ông ta không bận.

Thế là ngày nào Tang Tiểu Tình cũng bắt ba tuyến xe bus đến sân golf. Người ta mười giờ mới đi làm, chín rưỡi cô đã đến, giương mắt nhìn cửa văn phòng của ông chủ Đài Loan, đợi để được nói với ông ta câu: “Chào buổi sáng!” – Sau đó rụt rè hỏi: “Giám đốc Vương, hôm nay ông có thời gian bàn về hợp đồng không?”

Quả thực giám đốc Vương rất bận, điện thoại di động, điện thoại bàn thay nhau “gào thét”. Nhân viên báo cáo công việc, khách hàng bàn chuyện làm ăn như thoi đưa. Trong lúc bận rộn, giám đốc Vương bớt chút thời gian tươi cười với Tiểu Tình: “Quảng cáo à, chúng tôi vẫn cần phải suy nghĩ, bàn bạc”.

Thấy Tang Tiểu Tình ngày nào cũng đến sân golf mà không kí được hợp đồng, Thành Cương lại dạy cô chiêu thứ hai: “Khóc, cô hãy khó trước mặt ông ta! Đàn ông mà, thấy phị nữ khóc sẽ mềm lòng.”

Tang Tiểu Tình thầm chửi rủa trong lòng: Tôi không phải diễn viên, bảo khóc là có thể khóc được. Do dự một hồi lâu, cô nói với Thành Cương:

– Tôi … e là tôi không khóc được.

– Cô hãy thử nghĩ đến những chuyện đau lòng như: Ông bà nội cô đã có ai qua đời chưa? Cô đã từng bị bạn trai đá chưa? Uhm … cô đừng trách, tôi không có ý gì đâu. Tóm lại cô hãy nghĩ đến những chuyện đau lòng, rơi vài giọt nước mắt là OK. Ở phòng quảng cáo, cái gì cũng mặc kệ, chỉ nhìn vào số lượng hợp đồng của cô. Cho dù là mèo đen hay mèo trắng, chỉ cần thể hiện được bản lĩnh trong lĩnh vực quảng cáo thì đều là mèo tốt! – Thành Cương tẩy não cho Tiểu Tình, nói đi nói lại cũng chỉ có mỗi một ý: Thể diện là thứ yếu, tiền mới là chính.

Ngày thứ hai, đúng lúc ông chủ Đài Loan một tay cầm di động hét: – Cô chờ chút, tôi nghe điện thoai. – Một tay nhấc máy bàn nói: – Có chuyện gì mau nói đi. – Đột nhiên Tiểu Tình đứng dậy khỏi chiếc sofa trong góc, đi đến trước mặt giám đốc Vương, nhìn ông ta chằm chằm. Lúc ấy, Tiểu Tình ra sức nghĩ đến việc ngày nào cũng phải ở trong căn phòng đầy mùi thức ăn thật khó chịu, ông lão ở tòa nhà đối diện mỗi lần đi vệ sinh không bao giờ biết kéo rèm thật khó chịu. Cặp vợ chồng trẻ tầng trên cứ đến đêm là bắt đầu hoạt động trên giường không biết mệt mỏi, khiến người ta nghe mà khó chịu … Nghĩ mãi nghĩ mãi, cuối cùng có thể thành công bật khóc.

Giám đốc Vương ngẩng đầu, nhìn thấy đôi mắt trắng đen rõ ràng, lại còn rơm rớm nước mắt, có chút mềm lòng, lại có chút động lòng. Ông ta nói:

– Cô Tang, đừng sốt ruột, ngồi xuống, ngồi xuống nói.

Đúng lúc ấy, bà chủ của câu lạc bộ này, cũng chính là bà Vương đẩy cửa bước vào, nhìn thấy một cô gái trẻ đang ngồi trước mặt chồng mình, đôi mắt long lanh như biết nói, thì bỗng chốc nổi cơn tam bành.

Bà chủ không nhìn giám đốc Vương mà nói thẳng với Tang Tiểu Tình:

– Xin lỗi, việc làm ăn của chúng tôi rất tốt, không cần quảng cáo. Cô có thể đi được rồi, sau này không cần phải đến nữa.

Khoảnh khắc ấy, đầu óc của Tang Tiểu Tình trống rỗng. Cô lặng lẽ đứng dậy, xách túi đi ra ngoài, như một khúc gỗ đi rất xa rồi mới khuỵu xuống đất, nước mắt tuôn trào như mưa.

Đây là bài học đầu tiên cô học được khi đến phòng quảng cáo: Chịu ấm ức.

TTT

Kết thúc cuộc họp, Tang Tiểu Tình cùng mọi người đi ra ngoài.

– Tang Tiểu Tình, cô ở lại một chút, tôi có chuyện muốn nói với cô. – Giọng nói của Thành Cương vang lên phía sau.

Tiểu Tình dừng bước, quay người lại, kéo một chiếc ghế ngồi xuống, mở sổ ghi chép, làm ra vẻ ghi chép chỉ thị của lãnh đạo bất cứ lúc nào.

Thành Cương ngồi ở đầu bên kia của bàn hội nghị, thấy mọi người đi hết, đập tay vào chiếc ghế bên cạnh, cố làm ra vẻ hoạt bát nói:

– Ngồi gần một chút, sợ anh ăn thịt em hả?

Tiểu Tình không nhúc nhích, một lúc lâu mới gấp sổ ghi chép, mặc dù rất không muốn nhưng vẫn phải đổi chỗ.

– Tiểu Tình, sao lại xị mặt ra thế? Giận à? – Thành Cương ngồi vắt vẻo trên chiếc ghế xoay, một cánh tay đặt lên thành ghế

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT