watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:00 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9589 Lượt

vàng giật thẻ tín dụng, quay người chạy đi, cố kìm nén nước mắt không để nó chảy xuống, thầm nghĩ: Anh là kẻ lừa đảo, anh sẽ không bảo vệ em nữa!

Bước ra khỏi trung tâm mua sắm, hai chân cô mềm nhũn, dựa người vào chiếc cột bên ngoài, cảm giác đau đớn không thể chịu được. Thì ra sự bình tĩnh trước đó chỉ là giả tạo, lừa mình lừa người. Đau đớn giống như có ai đó đâm dao vào tim, lúc ấy không cảm thấy, sau này mới thấy nỗi đau ấy lan ra toàn thân.

Lúc này, Hải Châu đang nói chuyện với Phan Lộ Lộ trong căn nhà mới của hai người:

– Mặc dù anh và Tiểu Tình đã chia tay nhưng anh cũng không thể kết hôn với em. Anh không có cách nào chịu đựng được việc chuẩn bị hôn lễ với một người phụ nữ, cuối cùng lại kết hôn với một người phụ nữ khác.

– Chúng ta có thể không sống trong căn nhà này, thậm chí có thể không làm tiệc. Kết hôn chỉ là chuyện của hai người, chúng ta chỉ cần đi làm giấy đăng ký kết hôn. – Phan Lộ Lộ không đồng ý. Đối với bất kỳ người phụ nữ nào, cách tốt nhất để bày tỏ tình yêu chính là kết hôn.

– Kết hôn không chỉ là chuyện của hai người, liên quan đến hai gia đình, thậm chí hai gia tộc! – Hải Châu lắc đầu. – Anh rất mệt, anh muốn nghỉ ngơi một thời gian.

– Không phải là anh vẫn còn nhớ đến Tang Tiểu Tình chứ? – Phan Lộ Lộ thấy lòng chua xót, muốn kìm nén nhưng không kìm nén được.

Nhắc đến ba chữ “Tang Tiểu Tình”, Hải Châu thấy lòng nhói đau:

– Em đừng nói nữa, nói đến những chuyện đó thì có tác dụng gì.

– Đàn ông các người gặp người nào yêu người ấy, cuối cùng người không có được luôn là người tốt nhất. – Phan Lộ Lộ tức giận thật.

Dường như Hải Châu không nghe thấy, anh ngây người nhìn trần nhà, đôi lông mày nhíu lại, dáng vẻ có chút sợ hãi. Anh đang nghĩ gì?

Lúc ấy điện thoại của Hải Châu đổ chuông. Anh vừa nhìn màn hình liền đứng dậy đi sang phòng bên cạnh. Người gọi điện là Tang Tiểu Tình, câu đầu tiên mà cô nói là:

– Tôi thề đây là lần cuối cùng tôi gọi điện cho anh… – Cô nói rồi không nói tiếp nữa.

Họ nói chuyện điện thoại rất lâu, đêm khuya tĩnh lặng, giọng nói của Hải Châu lúc to lúc nhỏ. Phan Lộ Lộ ngồi cạnh ghế sofa, ngón tay không ngừng ấn vào mu bàn tay. Cuối cùng cô ta không kìm nén được cảm xúc của mình, ném tất cả tạp chí, cốc chén trên bàn xuống đất. Nói chuyện với Tiểu Tình xong, Hải Châu nói với Phan Lộ Lộ:

– Anh đưa em về nhà, không còn sớm nữa.

– Em không đi, em muốn ở lại đây.

– Thế thì anh về nhà. – Hải Châu lái xe về nhà bố mẹ.

3

Đợi đến khi Hải Châu quay lại nhà mới thì phát hiện căn nhà đã thay đổi. Ga trải giường màu đỏ sậm theo phong cách châu Âu mà Tiểu Tình thích đã được thay bằng ga trải giường quê mùa màu hồng phấn. Tấm thảm kẻ ô trong phòng khách cũng không thấy đâu, thay vào đó là miếng để chân bằng da dê. Những thứ mà Tiểu Tình chưa kịp mang đi đã bị ném vào túi vứt ra ban công:

– Những thứ này cô ta có cần không? Cần thì mau chóng đến lấy đi, không cần thì em vứt đi đấy. – Phan Lộ Lộ vội vã đến nỗi người ướt đầm mồ hôi. Cô ta nóng lòng muốn xóa bỏ dấu ấn mà nữ chủ nhân trước đã để lại trong căn nhà.

Hải Châu khó có thể chấp nhận được, nổi nóng với Phan Lộ Lộ:

– Em muốn làm gì?

Phan Lộ Lộ tỏ ra rất ấm ức, nhưng không nói gì, đứng ngây ra đó giống như giật mình hoảng sợ. Hải Châu lại có chút không đành lòng, khoác vai cô ta:

– Thay rồi thì thôi, chúng ta đi ăn.

Hải Châu không dám nói với bố mẹ chuyện mình chia tay với Tiểu Tình. Trương Kiếm Long cũng muốn để hai người bình tĩnh một thời gian nên vờ như không biết. Thấy ngày tổ chức hôn lễ sắp đến gần, suốt ngày mẹ ở nhà nghiên cứu mời ai không mời ai, Hải Châu cũng thấy rất sốt ruột. Nghĩ đi nghĩ lại anh đã tự chạy đến khách sạn hủy tiệc cưới.

Anh vừa rời khỏi khách sạn thì giám đốc khách sạn đã gọi điện thoại cho Trương Kiếm Long:

– Tổng giám đốc Trương, con trai anh muốn hủy tiệc cưới, không có chuyện gì chứ?

Tổng giám đốc Trương thản nhiên nói:

– Thật sao? Có thể là hai đứa cãi nhau, để tôi hỏi xem thế nào.

Giám đốc khách sạn rất sốt ruột, ngày đẹp như thế bao nhiêu người tranh nhau, bên này hủy bên kia có người tranh nhau vỡ đầu nhưng lại không thể nói ra, vẫn cười như không có chuyện gì:

– Trẻ con cãi nhau là chuyện bình thường! Bàn tiệc tôi vẫn để lại cho ông, tôi sẽ đợi điện thoại của ông!

Trương Kiếm Long cúp máy, sắc mặt u ám, nói với nhân viên đang báo cáo công việc:

– Cậu ra ngoài trước đi, tôi có chút việc.

Nhân viên biết ý đưa tài liệu rồi đi ra. Trương Kiếm Long lập tức gọi điện cho con trai:

– Mày đi hủy tiệc cưới sao? Rốt cuộc mày định làm cái trò gì hả?

Hải Châu ấp úng nói:

– Đột nhiên con không muốn kết hôn nữa, có thể lùi hôn lễ lại được không?

Trương Kiếm Long nghiêm giọng nói:

– Vớ vẩn! Vì sao không muốn kết hôn nữa? Mày tưởng tao không biết chuyện cỏn con của chúng mày à? Tao có bao nhiêu bạn như vậy, cấp trên cấp dưới đều biết con trai tao kết hôn ngày mồng một tháng mười. Mày nói hủy là hủy, mày bảo tao phải làm thế nào? Tao nói cho mày biết, cho dù hôm nay kết hôn ngày mai ly hôn cũng phải tổ chức cho ra trò.

Sau khi bị bố mắng, Hải Châu ngây người ngồi trong văn phòng suốt buổi chiều. Trước khi tan ca, giám đốc đích thân đến tìm Hải Châu:

– Sao thế? Uể oải, chẳng có tinh thần gì cả.

– Không có gì, thời tiết oi bức. – Hải Châu miễn cưỡng nghiêng người, coi như là đón tiếp sếp. Cả công ty, chỉ duy nhất một mình anh là người thấy giám đốc không đứng dậy.

– Ha ha ha ha… – Giám đốc vừa cười vừa đưa cho anh một phong bì dày.

– Mở ra xem xem tâm trạng có khá hơn chút nào không.

Hải Châu mở phong bì mà có chút nghi hoặc. Vừa mở ra anh đã giật nảy mình, bên trong là một tập nhân dân tệ dày.

– Hải Châu à, lần này công ty điện lực mua thiết bị của chúng ta, công lớn thuộc về cậu. Tôi đã nói với cậu rồi, một người không thể uống hết nước sông Trường Giang, có tiền mọi người cùng kiếm, số tiền này cậu xứng đáng được nhận.

– Tôi chỉ nói với bố tôi một tiếng thôi, chuyện đơn giản mà, không thể nói là lập công lớn được. – Hải Châu đẩy phong bì lại.

– Đừng khách sáo với tôi, cho dù là anh em ruột cũng phải tính toán rõ ràng, huống hồ đây là chuyện làm ăn. Năm vạn, không nhiều đâu, đưa bạn gái đi du lịch châu Âu một chuyến! – Giám đốc vỗ vai Hải Châu. – Chỉ cần bố cậu gật đầu, tiền kiếm không hết, nghĩ thoáng một chút chàng trai. Buổi tối cùng tôi đi thư giãn, bản thân vui vẻ là quan trọng nhất.

TTT

Vừa nghe nói buổi tối Hải Châu không về ăn cơm, Phan Lộ Lộ lập tức lo lắng không yên:

– Phải tiếp khách? Tiếp ai? Ở đâu? Mấy giờ anh về? À… không phải là anh hẹn Tang Tiểu Tình chứ?

Đột nhiên Hải Châu thấy rất chán ngán, không nói gì mà cúp máy.

– Hải Châu, chuẩn bị xong chưa? Đi thôi! Đúng rồi, hôm nay mời giám đốc phòng mua bán của công ty Phương Thế Đạt ăn cơm, uống hai viên chống say đi, nghe nói cậu ta uống được! – Làm ăn là gì? Không phải họp hành đàm phán kêu gọi đầu tư thì là đến quán bar khách sạn, ăn uống chơi bời, lừa bịp lẫn nhau.

Ăn uống hát hò là cách kết hợp thịnh hành nhất. Khách hàng đồng ý uống với bạn đến sáu phần say bốn phần tỉnh, sau đó đến quán karaoke ôm gái hò hét, trước khi đi nhét tiền boa, vậy là chuyện làm ăn này coi như xong. “Những kẻ vong ơn bội nghĩa chỉ biết ăn, uống, chơi, cầm tiền nhưng không làm việc sớm muộn cũng sẽ vào đây hết!” – Đây là câu cửa miệng của sếp Hải Châu.

Nếu thời gian dừng lại ở một giờ ba mươi phút sáng ngày mồng một tháng bảy, Tang Tiểu Tình đang nằm trằn trọc trên giường, ánh trăng nhàn nhạt bên ngoài cửa sổ chiếu vào, có thể lờ mờ nhìn thấy những đường nét của những vật dụng trong nhà. Căn phòng rất yên tĩnh, yên tĩnh đến nỗi cô có thể nghe thấy nhịp đập của tim mình.

Phan Lộ Lộ đang ngây người ngồi trước máy tính, cách hai phút lại gọi điện cho Hải Châu. Đáng tiếc đầu dây bên kia là giọng nói lạnh lùng:

– Số điện thoại quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được. – Trái tim của Phan Lộ Lộ chùng xuống, cô mở trang web của China Mobile, nhập số điện thoại của Hải Châu, thử mật mã hết lần này đến lần khác.

Hải Châu đang ở hộp đêm, đang uống hăng, chơi trò chơi với một em có răng khểnh:

– Hai chú ong nhỏ, bay trong vườn hoa… Ha ha, em thua rồi, uống rượu uống rượu! Cái gì? Không uống? Không uống thì phải hôn.

Giám đốc công ty Phương Thế Đạt đã uống say, lớn tiếng nói với một em áo trắng:

– Ba nghìn tệ, lát nữa đi với anh nhé?

Em áo trắng là người mới vào nghề, có chút sợ hãi, lảng tránh rồi lắc đầu.

– Năm nghìn tệ vậy! – Giám đốc nâng giá.

Em áo trắng vẫn im, dáng vẻ như sắp khóc. Má mì không nhìn tiếp được, ngả vào người giám đốc:

– Ôi sếp ơi, em này mới đến, không hiểu gì, xin anh đừng trách. Anh muốn đi đâu, em đi với anh…

– Cô ư? Cô coi mình là ai?

Má mì không tức giận, tươi cười lắc tay anh ta:

– Đừng giận mà, ra ngoài chơi là để mua vui.

– Cô ta đi cùng tôi, tôi sẽ thấy vui. – Anh ta không chịu buông

Trang: [<] 1, 50, 51, [52] ,53 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT