|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
tha.
Lúc ấy, giám đốc của Hải Châu bước lên, kéo em áo trắng sang bên cạnh nói gì đó. Chẳng bao lâu, em đó chủ động lại gần, gượng gạo khoác vai anh ta:
– Anh ơi, chúng ta đi thôi.
Cuối cùng Hải Châu mới biết giám đốc bỏ ra một vạn, điều kiện là để cô gái này ở với khách hàng một đêm.
– Sự tự tôn là cái gì, đừng nói với tôi về cái đó, vô ích! – Giám đốc của Hải Châu nói – Cái gì cũng có giá, chỉ là giá cao hay thấp mà thôi.
TTT
Hải Châu cầm năm vạn ấy mà trong lòng có chút bất an, lặng lẽ nói với bố chuyện này.
– Ồ? – Trương Kiếm Long khẽ nói – Khoản này, ít nhất giám đốc của các con phải kiếm được tám mươi vạn.
Dường như ý muốn nói là cho thế này còn ít. Không biết vì sao lời nói của bố khiến Hải Châu lo lắng, tim đập thình thịch, cũng không biết là căng thẳng hay phấn khích. Thì ra kiếm tiền dễ như vậy? Tiền kiếm dễ dàng như thế có đáng tin không? Suy cho cùng là tiền mặt, quả thực Hải Châu không nỡ trả lại cho sếp, nghĩ đến chuyện Tiểu Tình sắp lấy nhà, đến lúc ấy trả nốt tiền, sắm sửa đồ dùng trong nhà cũng cần một khoản tiền không nhỏ, liền gửi số tiền ấy vào thẻ của Tiểu Tình.
Lúc ấy, Tiểu Tình đang chuẩn bị cho hoạt động “Đi tìm sứ giả xinh đẹp”, tìm tất cả bạn bè và bạn của bạn, thuyết phục họ đến cổ vũ. Đáng tiếc là phần lớn bạn bè và bạn của bạn đều không có hứng thú với thẩm mỹ. Tiểu Tình gọi điện thoại cả một ngày mà chỉ có bảy người tỏ ý có thể giúp đỡ cho đủ số lượng.
Trưởng phòng Triệu không hài lòng lắm, cô ta nói:
– Cô đến trung tâm thành phố, nhìn thấy cô gái nào ăn mặc thời trang thì giới thiệu với họ hoạt động của chúng ta… Cô đừng nói khó khăn với tôi. Tôi nói cho cô biết, những chuyện này trước đây tôi đã từng làm, chẳng có gì khó cả! – Sắc mặt Tiểu Tình rất khó coi, sống sượng nuốt những lời muốn nói.
Sáng hôm sau, Tang Tiểu Tình kê một chiếc bàn ở chỗ râm mát trong trung tâm thành phố. Trên bàn có phiếu đăng ký, tranh ảnh và báo, bên cạnh là áp phích tuyên truyền của hoạt động lần này. Thấy những cô gái đi đi lại lại đều mướt mát mồ hôi, hối hả bước đi, quả thực Tang Tiểu Tình không có dũng khí kéo tay một người trong số họ rồi hỏi người ta: “Xin chào, cô có muốn thẩm mỹ không?”
Dần dần ánh nắng mặt trời chói chang vô tình chiếu xuống. Tang Tiểu Tình không thể chịu được cái nóng, quyết định chui vào quán cà phê cạnh đó, nhìn qua cửa kính, nghe nhạc. Thực tiễn chứng minh, con người không thể dễ chịu lâu được, chưa mát mẻ được bao lâu Tiểu Tình đã bắt đầu ngủ gật. Cô gối đầu lên cánh tay, nghĩ bụng chỉ chợp mắt một lúc, thế nên cô nhắm mắt. Tang Tiểu Tình còn nằm mơ, mơ thấy hồi nhỏ cùng đám bạn đi ăn trộm nho. Lúc ấy mình thấp bé, chạy vào nhà lấy cái ghế. Một anh hàng xóm đã bế mình lên ghế, đang định nhón chân hái nho thì bị người ta phát hiện. Đám bạn xấu xa hùa nhau bỏ chạy, để lại một mình mình lẻ loi đứng trên ghế không dám nhảy xuống, sợ hãi òa khóc. Còn nhỏ như vậy mà đã cảm nhận được thế nào là bị cô lập.
Cũng không biết ngủ bao lâu, lúc tỉnh dậy mắt vẫn còn ướt, vừa ngẩng đầu lên thì thấy nhân viên của đội quản lý thành phố đang chất chiếc bàn của mình lên xe. Tiểu Tình bừng tỉnh, chạy ra hét lên:
– Của tôi đấy, tôi đây!
– Có người càng tốt, phạt tiền!
Á? Tang Tiểu Tình trố mắt nhìn, nói mãi mới không bị tịch thu đồ, nhưng phạt hai trăm tệ. Tiểu Tình không dám nói với Triệu Vân, đành phải coi là mình xui xẻo. Lúc rút tiền trong máy ATM, mắt cô lồi ra, trong thẻ có hơn năm vạn. Phản ứng đầu tiên của cô là “Chuyện gì đang xảy ra thế này?”
4
Hoạt động quảng cáo rất hoành tráng nhưng chỉ có vài người đăng ký. Triệu Vân lòng nóng như lửa đốt, suy cho cùng thì người phụ trách hoạt động này là cô ta. Lãnh đạo sốt ruột, người xui xẻo luôn luôn là nhân viên. Một ngày hai mươi tư tiếng, cô ta không phân thời gian địa điểm, cứ nhớ ra là gọi điện thoại cho Tiểu Tình:
– Chuyện đăng ký thế nào rồi? Cái gì? Vẫn chưa tìm được người? Tang Tiểu Tình, năng lực làm việc của cô quá kém, tháng này cô có muốn nhận lương không?
Bị mắng quá nhiều con người ta cũng tê liệt, nghe tai nọ ra tai kia, nếu không thì không sống được. Nhưng tiền lương rất quan trọng, Tang Tiểu Tình không thể coi là không có chuyện gì. Ngày thứ hai, ngày thứ ba… một tuần liền, Tiểu Tình phát tờ rơi ngoài đường, khích lệ các cô gái đi qua đi lại: “Cô có thể trở nên xinh đẹp hơn…” Vừa lôi kéo người ta đăng ký tham gia hoạt động, vừa phải đề phòng nhân viên đội quản lý có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.
Trời không phụ lòng người, sau một tuần, Tang Tiểu Tình đã có một tập đơn đăng ký, chín mươi sáu tờ, gần hoàn thành nhiệm vụ. Tiểu Tình vui vẻ đến tòa soạn báo cáo. Triệu Vân nhìn thấy nhiều người đăng ký như vậy cũng thở phào, dịu dàng hòa nhã với Tiểu Tình một cách đáng ngạc nhiên:
– Vất vả cho cô rồi, làm tốt lắm. Mấy ngày này tôi cũng chịu rất nhiều áp lực, thái độ không được tốt lắm, cô phải bỏ qua cho tôi đấy.
– Không sao ạ! – Tiểu Tình nói dối lòng mình. Lãnh đạo đúng là diễn viên, nói khóc là khóc, nói cười là cười.
Quả nhiên Triệu Vân là diễn viên, cô ta xem tập đơn đăng ký ấy, xem rồi sắc mặt bỗng trở nên u ám:
– Sao toàn là người đi làm thuê thế này? Sao không có lấy một người xinh xắn? Tiểu Tình, thế này không được, tìm thêm vài cô xinh xắn, biết hát biết múa, như thế mới chọn được chứ… Cô vất vả thêm chút nữa, đến học viện nghệ thuật, học viện âm nhạc xem có cô gái nào muốn đăng ký không?
Tiểu Tình cảm thấy mình sắp không gượng được nữa, buồn rầu cầm tập đơn đăng ký về, khẽ “vâng” một tiếng rồi về chỗ ngồi của mình. Ngây người một lúc rất lâu mới lấy lại bình tĩnh: trưởng phòng cô coi tôi là siêu nhân chắc? Muốn tìm đủ một trăm cô gái xinh đẹp biết múa biết hát đến tham gia hoạt động tuyển chọn, giải thưởng là thẩm mỹ miễn phí?
Đúng lúc ấy Diệp Thuần đi qua, Tiểu Tình kéo cô, hỏi một câu không đầu không đuôi:
– Cậu có quen ông bầu nào không?
Sau khi Tiểu Tình kể lại toàn bộ sự việc, Diệp Thuần gợi ý cho cô:
– Khách sạn nhiều cô xinh đẹp, cậu liên hệ thử xem. – Tang Tiểu Tình điểm lại tất cả những mối quan hệ của mình một lượt, cuối cùng nghĩ đến tổng giám đốc Tôn Dung của khách sạn Hồ Cảnh, nhanh chóng lật sổ điện thoại gọi cho tổng giám đốc Tôn.
Tôn Dung không hổ là người làm ăn, ông ta nhanh chóng phát hiện tiềm năng của hoạt động này:
– Chúng tôi có thể giúp các cô tìm những cô gái xinh đẹp, có tố chất tham gia tuyển chọn, thậm chí còn có thể cung cấp địa điểm cho hoạt động lần này. Nhưng điều kiện là coi khách sạn chúng tôi là đơn vị tổ chức, tất cả những quảng cáo tuyên truyền đều phải có tên của khách sạn chúng tôi.
Tiểu Tình nghe vậy bỗng tươi như hoa, thầm gào thét trong lòng: Quá hay, quá tuyệt, quá OK nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra do dự:
– Giám đốc Tôn, chắc chuyện này không vấn đề gì, nhưng tôi vẫn phải hỏi ý kiến sếp. Hoạt động lần này chúng tôi tuyên truyền rất nhiều, rất nhiều nhà đầu tư muốn tham gia, tôi sẽ cố gắng hết sức giành cơ hội cho khách sạn. – Hai ba câu nói biến tình thế từ bị động sang chủ động.
Tôn Dung bật cười:
– Tiểu Tang, cô rất tháo vát, sau này không muốn làm ở tòa soạn nữa thì sang chỗ tôi nhé!
TTT
Bố Tiểu Tình là người đàn ông duy nhất trong nhà, ông không biết vì sao con gái và Hải Châu nói chia tay là chia tay. Con gái rất đau lòng, mặc dù cố gắng giấu giếm nhưng là một người cha, ông hiểu và cảm thấy cũng đau lòng thay. Bố Tiểu Tình quyết định đi tìm bố Hải Châu, nói chuyện giữa hai người đàn ông.
Chuyện này bố Tiểu Tình không nói với ai. Sáng sớm hôm sau, ông mặc quần áo lịch sự, đạp xe đến cơ quan của bố Hải Châu. Tòa nhà này rất to, bố Tiểu Tình dắt xe vào trong sân, nhanh chóng bị bảo vệ chặn lại:
– Này, xe đạp dựng ở ngoài. – Bố Tiểu Tình thật thà đi ra ngoài, dựng xe đạp bên đường, đưa cho bảo vệ một điếu thuốc:
– Phiền anh trông hộ, bây giờ kẻ trộm nhiều lắm. – Bảo vệ cầm điếu thuốc lên nhìn, thấy đó là thuốc Hồng Hà năm tệ một bao, liền vứt xuống bàn, gật đầu cho xong chuyện.
Bố Tiểu Tình bước vào đại sảnh. Bảo vệ ngăn ông lại:
– Này, ông tìm ai?
– Mời anh hút thuốc. – Bố Tiểu Tình mỉm cười rồi lại mời thuốc.
– Tôi không hút. – Anh bảo vệ trẻ tuổi nghiêm mặt nói.
Bố Tiểu Tình giơ tay ra rồi ngượng ngùng rụt tay lại, mỉm cười lấy một điếu thuốc chuẩn bị hút.
– Ở đây cấm hút thuốc! – Bảo vệ quát, bố Tiểu Tình sợ quá run tay, chiếc bật lửa nhựa rơi xuống đất.
– Ông tìm ai? – Bảo vệ cầm sổ đăng ký.
– Tôi… tôi tìm tổng giám đốc Trương.
– Tổng giám đốc Trương nào?
Bố Tiểu Tình trố mắt nhìn, lẽ nào còn có mấy tổng giám đốc Trương? Ông không nhớ tên của bố Hải Châu, ấp úng một lúc mới nói:
– Là tổng giám đốc Trương đứng đầu công ty.
Bảo vệ tỏ ra không tin, nhìn bố Tiểu Tình từ trên xuống dưới, khinh thường hỏi:
– Ông? Tìm tổng giám đốc Trương!
– Tôi tìm ông ấy có chút chuyện, anh nói với ông ấy bố Tiểu Tình tìm là ông ấy biết,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




