|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
nàng một cái, khônglên tiếng, chỉ gật gật đầu, xoay người bước đi, chuẩn bị ra ngoài.
Phía sau lại truyền đến một giọngnói thanh thuý mềm mại.
‘ Em, em muốn mua một số đồ dùng,thay đổi bố trí trong nhà một chút, có thể chứ?’ Tĩnh Vân nắn nắn cái thẻ, từtrong nhà vọng ra tiếng xin phép.
‘ Được.’
Hắn trả lời đơn giản, cũng khôngquay đầu tiêu sái đi ra ngoài, thuận tay đóng cửa chính lại.
Đứng yên một chỗ Tĩnh Vân lặng lẽthở dài một hơi, cảm thấy cô đơn cùng phiền muộn trong nháy mắt biến mất theoGiang Chấn, trong lòng đột nhiên nảy lên vài ý nghĩ.
Ai, không có biện pháp, ai bảo nàngđi yêu người là khắc tinh của tội ác, là hoá thân của chính nghĩa cơ chứ?
Thân là đội phó đội phi ưng đặc vụ,chức vụ của hắn nặng nề, tuyệt đối không thể thoải mái như đội trưởng Lệ ĐạiCông được. Hơn nữa, bọn họ vừa bắt giam được công tước, không có ít chuyện chờhắn tra hỏi, hôm nay khẳng định là hắn mất không ít sức lực mới có thể bỏ ranửa ngày để mang nàng đi công chứng kết hôn.
Nhưng mà, lý trí thì có thể tự biệnbạch như vậy nhưng trong lòng nàng, cô đơn phiền muộn vẫn mảy may không giảm.
Nàng đi vào phòng khách, ngồi xuốngcái ghế da, đối mặt với căn phòng trống rỗng, ngày đầu tiên của tân hôn đã phảinếm mùi của cô độc.
Trong phòng im ắng, không có chúttiếng động nào cả. Nàng uể oải trong chốc lát, mới hít sâu một hơi, buộc bảnthân phải tỉnh táo lại.
Được rồi, nếu Giang Chấn phải đi làmviệc, không rảnh đi với nàng, thì nàng sẽ tự kiếm việc để làm vậy!
Tĩnh Vân đứng dậy, nhìn quanh phòngkhách lần nữa, dùng nửa giờ kiểm tra, cả ba tầng của căn nhà cũ, từ trên xuốngdưới, từ trong ra ngoài, tỉ mỉ từng tí một.
Quan sát xong, trong lòng nàng đãnảy ra chủ ý, biết mình nên làm gì, phải dùng thời gian mấy ngày này để sắp xếplại.
Nàng muốn đi mua đồ, mua một chútdụng cụ gia đình vừa tiện vừa đẹp, đem bố trí từ trong ra ngoài phòng sao chonó thật ấm áp và thoải mái, làm cho nhà của hắn — không, nhà của họ — thoạtnhìn phải giống một cái nhà đã!
Hạ quyết tâm, nàng đi vào trongphòng, thay bộ quần áo đơn giản, đi đôi giày vải vào, mới cầm chìa khóa cùngthẻ tín dụng bỏ vào trong túi, vội vàng đi ra cửa.
Thế này là thế nào?
Hắn đi nhầm nhà sao?
Năm ngày trôi qua, Giang Chấn mệtmỏi mang thân mình về, đứng ở trước nhà, bởi vì ngủ không đủ mà đôi mắt đentràn đầy tơ máu, khó lộ ra sự khiếp sợ và kinh ngạc trong đó.
Nguyên cả cái cửa loang lổ lúctrước, giờ được sơn lại hồng sáng, bên cạnh cái cây um tùm còn có một hòm thưkiểu cách đứng đó, bên trên còn có một con chim làm bằng gỗ, tinh xảo đến mứctuỳ từng lúc trông nó như thể sắp bay đi vậy. Hộp thư phía dưới, còn có mộttấm gỗ rủ xuống, trên đó viết chữ: Người phát thư, vất vả cho tiên sinh rồi!
Hắn dùng khóa mở cửa, phát hiện cỏdại trong sân cùng với dây leo đều biến mất, thảm cỏ được cắt tỉa chỉnh tề,ngay cả bụi trường xuân ngoài tường cũng được thanh trừ sạch sành sanh. Trênthảm cỏ xanh biếc, còn có một cái xích đu nữa!
Bước vào phòng khách, cảnh tượngtrước mắt hắn, càng làm cho hắn hoài nghi trầm trọng có phải mình thực sự vàonhầm phòng rồi không.
Đăng ten.
Trong phòng này, nơi nơi đều có đăngten!
Không khí bên trong phảng phất hươnghoa hồng, còn có hương vị của đồ ăn nữa. Tĩnh Vân ngồi trên ghế sô pha bêncạnh, cầm kim chỉ, cẩn thận may một con gấu bông hình chim cánh cụt màu xanh.
Nghe thấy tiếng bước chân, nàng dừngđộng tác lại, ngẩng đầu lên. Bắt gặp Giang Chấn, nháy mắt khuôn mặt nhỏ nhắnsáng bừng lên, đôi mắt trong veo ngập tràn vui vẻ.
‘ A Chấn, anh đã về rồi à?!’ nàngcực kì cao hứng, bỏ lại kim khâu cùng con gấu bông hình chim cánh cụt, giẫm lêncái dép thêu đăng ten, mau mau chóng chóng ra đón tiếp.
Hắn cúi đầu, nhìn khuôn mặt mềm mạikia, bản thân còn chưa kịp khôi phục sự khiếp sợ.
Nhìn thấy vẻ mặt của hắn, cảm xúcphấn chấn cao hứng của nàng trở nên e dè hơn, nàng tưởng rằng hắn không thíchnàng xưng hô với hắn như thế.
‘ Ách, em có thể gọi anh là A Chấnkhông?’ nàng sợ hãi hỏi, đôi mắt to chớp chớp.
Hắn lo lắng vài giây, mới gật gậtđầu. Chưa từng có ai kêu to tên hắn như thế, nhưng mà nghe giọng nói ngọt ngào,vô cùng thân thiết của nàng gọi hắn thì, cảm giác nó cũng không phải xấu, thậmchí còn rất thoải mái.
Nụ cười tươi lại bừng sáng trênkhuôn mặt xinh đẹp của nàng, phô ra hai lúm má đồng tiền đáng yêu, nàng kéo tayhắn, dẫn hắn vào nhà, còn săn sóc giúp hắn cởi áo khoác.
‘A Chấn, chắc anh phải mệt chếtnhỉ?’ nàng để cho hắn ngồi xuống trước, mới đem áo khoác vắt lên. ‘Anh nghỉngơi một chút đã. Trong phòng bếp có một nồi thịt bò hầm, trong nồi cơm điệncòn có cơm, giờ em đi đun thêm một ít rau, lát nữa thôi là có thể ăn cơm rồi.’nói xong, nàng nhanh chóng vào phòng bếp, bắt đầu chuẩn bị bữa tối cho hắn.
Ngồi ở trên salon, Giang Chấn kinhsợ không nói gì nhìn quanh bốn phía.
Đây là phòng ở của hắn, phòng kháchcủa hắn, vậy mà chỉ trong vòng năm ngày ngắn ngủi đã thay đổi hoàn toàn.
Thân dưới của sô pha mềm mại thoảimái, còn được phủ lên tấm vải, trên đó in đầy lấy hình của hoa tử dương . Dựa trước ghế sô phalà cái bàn gỗ cao hơn đầu gối, cũng được phủ tấm vải hoa lên, trên bàn còn đặtmột cái hộp thuỷ tinh, bên trong nó tràn đầy tấm vải dệt nhiều màu, đăng ten,ruy băng, chỉ cùng một chút tài liệu về may vá.
Cách sô pha đó không xa, là một cáitủ đựng tivi.
Tủ Tivi được sắp xếp cẩn thận, trêntấm đệm kê là cái ti vi đã ở cùng hắn nhiều năm. Trên đầu nó là một lớp đăngten màu bơ, đăng ten càng làm nổi bật hơn cho hai con búp bê nhỏ, một nam mộtnữ đều mặc lễ phục kết hôn, một con giống hắn, một con giống nàng.
Hai con búp bê dưới ngọn đèn ấm áp,cùng sóng vai ngồi bên nhau, thập phần nồng nàn đáng yêu.
Ngọn đèn ấm áp?
Giang Chấn dựa lưng vào sô pha, chậmrãi ngẩng đầu nhìn cái đèn phía trên.
Thực chất là đèn huỳnh quang, nhưngđã được tạo hình thành một bông hoa nghệ thuật, ánh sáng nhẹ nhàng mà ấm áp,bài trí rất hợp với căn phòng.
Nhìn kỹ thì nàng mua đồ đạc khôngnhiều, hầu hết đồ trang trí, đều là tự tay nàng làm.
‘ A Chấn!’ giọng nói ngọt ngào lạivang lên, Tĩnh Vân lau tay vào khăn tay, thử kêu to. ‘Có thể ăn cơm rồi! Emmang đồ ăn tới phòng ăn, thừa dịp thức ăn đang nóng, anh nhanh đến ăn đi!’
Hắn đứng dậy khỏi cái sô pha mềm mại,đi qua phòng khách được bài trí như ảo mộng, tiến vào bên trong phòng ăn.
Bên trong phòng ăn, bài trí bàn vàghế gỗ, trên bàn có bình hoa, cắm trong đó mấy bông hoa tươi, trên ghế còn kêmột cái nệm êm.
Trên bàn cơm là đồ ăn thơm ngàongạt, nóng nảy, Tĩnh Vân giúp hắn lấy một bát cơm đầy, rồi ngồi cái ghế bêncạnh, cười cười nhìn hắn ăn.
Thịt bò hầm mềm cực kì, vừa vàomiệng đã tan ra, rau cũng xanh biếc trông đến ngon miệng, tận đến khi ăn nhữngmón này, Giang Chấn mới biết, mình đã đói đến thế nào.
‘ Ăn ngon không?’ nàng dường nhưmuốn tranh công hỏi, tuy rằng tay hắn đã ngừng động tác, đoán được thức ăn rấtvừa lòng với hắn, nhưng nàng vẫn muốn nghe chính miệng hắn trả lời.
Nhưng hắn lại không mở miệng, chỉgật gật đầu, rồi tiếp tục tấn công vào đĩa thức ăn.
Không nghe được đáp án của hắn, TĩnhVân có chút thất vọng, nhưng mà xem hắn ăn ngon lành như vậy, nàng lại thấy rấtvui vẻ.
A, có lẽ, do hắn mệt muốn chết rồi,đợi lát nữa sau khi ăn no, không chừng hắn có khí lực, có thể mở miệng khích lệnàng!
Nàng chống tay lên nâng mặt, đôi mắtẩn dấu ý cười, trong cõi lòng tràn đầy hy vọng, chờ khi hắn ăn xong, miệng cũngkhông rảnh, không ngừng liên miên báo cáo công việc mấy ngày nay.
‘ Bố trí trong phòng khách như thếanh có thích không? Những đồ này, đều là Nhã Đình giúp em chọn đấy!’ nàng dừngmột chút, còn không quên giới thiệu. ‘Nhã Đình là bạn của em, cô ấy rất thíchthiết kế nên vừa nghe em muốn bố trí nhà, cô ấy không nói hai lời, liền đưa emđi khắp nơi mua đồ.’
‘ Nhã Đình nhiệt tình quá, chẳngnhững giúp em chọn đồ, còn giúp em ép giá, tất cả đều mua vừa đẹp vừa rẻ. Còncó a, cái ông bán hàng đó cũng là người tốt lắm nhé, ngày hôm sau bọn em chọnmua xong đồ rồi, ông ý giúp riêng chúng em chuyển tới đây, còn chuyển vào hẳntrong nhà nữa, thế mà không lấy phí vận chuyển cơ!’
Đôi mày rậm nhíu lại, Giang Chấn mởmiệng, từ lúc vào nhà đến giờ đây là câu đầu tiên hắn nói.
‘ Sau này, một mình ở nhà, đừng chongười lạ vào.’
Nói xong sự cao hứng của Tĩnh Vânnhư bị rớt vào bồn nước lạnh, cả người như bông hoa héo rũ, cái đầu nhỏ khổ sởrủ xuống.
‘ Vâng.’ Nàng nhỏ giọng trả lời, ủykhuất cắn môi mềm, làm cho người khác đau lòng cực kỳ.
Giang Chấn ngừng tay lại, mộtlát sau mới bổ sung thêm một câu. ‘Như vậy không an toàn.’
Hóa ra, hắn đang lo lắng cho sự antoàn của nàng!
Vẻ mặt vui mừng quay lại, Tĩnh Vânchỉ cảm thấy trong lòng rất ngọt ngào, khóe miệng không giấu được ý cười.
‘ Dạ.’ nàng lại lên tiếng, mặt ửngđỏ, hạnh phúc gật đầu liên tiếp, tuy rằng đáp án vẫn giống như lúc trước nhưngbiểu tình thì lại khác một trời một vực.
Giang Chấn lặng yên, nàng xê dịchghế lại gần hắn mấy bước, tiếp tục thao thao bất tuyệt.
‘ Hôm kia nhé, bác Trương cạnh nhàmình gọi em, còn mời
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




