|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
bưnglấy mặt của nàng, kiên nhẫn vì nàng lau nước mắt.
Sầu lo nhất của nàng cuối cùngvì hành động Giang Chấn mà tiêu tan hết, Tĩnh Vân thở dài nhẹ nhõm, ngừngkhóc rồi nhưng không ngờ nó vẫn còn chảy ra nữa.
Giang Chấn rút ra mấy cái khăngiấy, nhẹ nhàng đặt trên mặt hắn, rồi khởi động xe một lần nữa.
‘ Đừng khóc.’ hắn nói, hai mắt nhìnthẳng phía trước. ‘Tôi cùng em đi tới khoa phụ sản kiểm tra.’
Nàng không hề phản kháng, ngoanngoãn gật đầu đồng ý, nhưng mà nước mắt vẫn từng giọt từng giọt rơixuống. Hắn cũng không mở miệng nữa, chuyên tâm lái xe, trong xe lại rơivào yên lặng.
Nước mắt trong suốt lặng lẽ thấmướt mặt giấy. Tuy rằng nàng khóc không ngừng, nhưng trong lòng nàng lại cócảm giác ấm áp ngọt ngào, cảm thấy thật cao hứng, cao hứng……
Kiều thê của tôi- Chương 4 part 2
Giang Chấn mang nàng đi, không phải bệnh viện lớn, mà là một phòng khám của khoa phụ sản cũng khá nổi danh.
Phòng khám từ trong ra ngoài được trang
hoàng xa hoa, sàn nhà làm bằng gỗ thô, còn bài trí mọi thứ bằng màu phấn hồng. Màu phấn hồng của hoa hồng toả hương, màu phấn hồng của cái sô pha mềm mại thoải mái, trên bàn nhỏ còn bày ra tạp chí cho phụ nữ có thai số mới nhất, lại còn có vài con búp bê vải tinh xảo nữa.
Thời gian còn sớm, không có nhiều người đến chẩn đoán, hộ sĩ thân thiết hướng dẫn nàng điền vào tờ chẩn đoán. Lúc điền vào phần tình trạng hôn nhân, mặt nàng nóng hồng, cứ như là làm chuyện xấu vậy, chột dạ khoanh vào từ ‘chưa kết hôn’ mới đặt đó đi ra ngoài.
Hộ sĩ thay công việc đăng ký của nàng, lập tức mời nàng vào khám bệnh.
Tĩnh Vân đứng dậy quay đầu, nhìn Giang Chấn bên cạnh, phát hiện ra hắn cũng đứng lên theo. ‘Ách, cái kia – em tự đi vào được rồi……’ nàng mặt đỏ bừng, nhanh chóng ngăn cản hắn.
‘ Tôi cùng em vào.’ hắn lời ít mà ý nhiều, bàn tay to lớn cầm tay nàng dắt đi, cất bước vào trong phòng. Lúc này, hắn không còn cứng rắn kéo nàng nữa mà ngược lại cố ý thả chậm, phối hợp với bước đi của nàng.
Nàng cắn môi, nhận mệnh lệnh đi theo hắn, hiểu được người đàn ông này có ý chí cứng như sắt thép, một khi đã quyết định, thì không người nào có thể cự tuyệt.
Trong phòng khám cũng là màu phấn hồng, một người đàn ông trung niên mặc áo trắng, nhã nhặn nho nhã ngồi cạnh máy tính, kiểm tra tư liệu vừa điền, còn có một hộ sĩ nữ nữa đứng bên cạnh.
‘ Lâm tiểu thư sớm an, mời ngồi.’ bác sĩ nói, thái độ thân mật. ‘Cô cảm thấy không thoải mái sao?’ ông nhẹ giọng hỏi.
Nàng xiết chặt túi vải, xấu hổ đến mức không dám ngước đầu lên.
‘ Tôi…… Giống như mang thai……’ nàng trả lời bằng giọng thật nhỏ.
Bác sĩ giọng điệu vẫn không thay đổi, ôn hòa thân mật. ‘Lần nguyệt sự trước là hôm nào?’
‘ Ngày mùng 4 tháng trước.’
‘ Bình thường vẫn đúng ngày chứ?’
‘ Vâng.’
Vấn đề này tư mật quá mức, làm cho nàng xấu hổ cực kỳ. Mà đứng phía sau nàng, Giang Chấn thuỷ chung không nói gì, lại càng làm nàng khẩn trương, tay đổ mồ hôi.
‘ Cô có dùng qua que thử thai rồi à?’
Nàng đỏ bừng mặt, gật gật đầu.
‘ Kết quả thế nào?’
Bên trong không khí yên lặng, cả ba người đều đồng thời nhìn vào nàng, chờ nàng trả lời. Nàng cố lấy dũng khí, sợ hãi mở miệng.
‘ Dương tính.’ nàng dùng từ ngữ ít nhất để trả lời.
Bác sĩ gõ bàn phím, ghi lại tình trạng thân thể của nàng, dùng giọng nói ôn hòa thân mật kia một lần nữa để đưa ra vấn đề. ‘Đây là lần đầu tiên cô mang thai sao?’
Khuôn mặt nhỏ nhắn càng hồng, như lửa đốt vậy. Nàng xấu hổ đến mức không thể trả lời, mười đầu ngón tay ghì chặt vào cái túi, một lúc lâu sau cổ họng vẫn không phát ra tiếng gì.
Giang Chấn từ phía sau, chủ động mở miệng thay nàng trả lời.
‘ Vâng.’
Bác sĩ gật gật đầu, thong dong tiếp tục ghi lại, mỉm cười hỏi: ‘Không tránh thai à?’
‘Không có.’
Người trả lời vẫn là Giang Chấn.
Tĩnh Vân đã thẹn đến mức muốn chui xuống đất, tưởng chừng sắp tông cửa xông ra đến nơi rồi.
Bác sĩ cười cười. ‘Lại là lần bất trắc, tốt lắm.’ ông quay đầu sang cô hộ sĩ nói: ‘Cô Lí, cô dẫn Lâm tiểu thư đi làm kiểm nghiệm đi.’
‘ Xin theo tôi.’ hộ sĩ thân thiết nói, thay Tĩnh Vân dẫn đường, tới phòng thay đồ.
Nàng nắm chặt túi, theo cô hộ sĩ tới phòng thay quần áo phía trước, nhận que thử thai của cô ấy đưa cho.
‘ Cô có biết sử dụng thế nào không?’ hộ sĩ cẩn thận hỏi.
‘ Biết.’ nàng gật gật đầu, bước vào phòng thay đồ, trong lòng thầm may mắn, nàng có thể tạm thời tránh được đôi mắt sắc nhọn như mắt chim ưng của Giang Chấn, một dự cảm xấu đột nhiên nảy lên trong lòng nàng. Nàng dừng cước bộ, tâm tình không ngừng bất an, chậm rãi quay đầu –
Quả nhiên!
Giang Chấn cũng đang đi theo, lúc này đã đứng ngay phía sau nàng, hay tay khoanh trước ngực, trong mắt còn che giấu ý nghĩ, khó có thể thấy đáy.
Nàng sợ tới mức thiếu chút nữa nhảy dựng lên. ‘Cái kia — này — anh, anh anh anh anh anh, anh trở về đi, không cần đi theo chờ em đâu !’ Hai tay nàng vung loạn, nhanh chóng muốn đuổi người.
‘Mau vào đi, không cần lãng phí thời gian.’ Hắn không hề lui đi mà còn tiến tới, tiến lên vài bước, dùng thân hình cao lớn bức nàng tiến vào phòng thay đồ, rồi mới đứng yên một chỗ, không nhúc nhích, chờ xem quá trình kiểm tra trực tiếp cùng với kết quả.
Tĩnh Vân mặt đỏ tai hồng đóng cửa lại, rồi ngồi xổm xuống, đem mặt vùi vào trong lòng bàn tay, ngâm nga kêu khổ.
A, nàng có phải may mắn hay không, Giang Chấn không kiên trì muốn theo nàng vào đây để xem toàn bộ quá trình sử dụng que thử thai?
Nàng ngồi xổm ở chỗ cũ, chờ cơn sóng triều đi qua xong, mới chậm rãi đứng lên, làm theo cách lúc trước, thực hiện các bước làm. Tuy đây là lần thứ hai thử thai, nhưng tâm tình của nàng vẫn khẩn trương như trước, nhất là khi nghĩ đến, Giang Chấn đang chờ ở ngoài cửa, nàng càng khẩn trương đến mức bàn tay nhỏ phát run.
Kiểm tra, kết quả giống lúc trước.
Tĩnh Vân cắn môi, xiết chặt que thử, hai chân nàng run rẩy, chậm rãi đến trước cửa. Mở cửa phía trước ra, nàng quay đầu nhìn xung quanh, mong chờ phòng thay đồ có cửa sổ, để nàng có thể ‘cùng cái que lẩn trốn’, không cần đi ra ngoài đối mặt với Giang Chấn.
Thực đáng tiếc, phòng thay đồ không có cửa sổ. Nàng thất vọng thở dài một hơi, trong lòng kỳ thật cũng hiểu được, đuổi bắt là nghề của Giang Chấn, cho dù hôm nay nàng thoát được nhưng dù là đuổi tới chân trời góc biển đi chăng nữa hắn vẫn sẽ bắt được nàng trở về.
Vạn bất đắc dĩ, nàng nhẹ nhàng đi ra cửa, đập vào ánh mắt nàng là khuôn mặt tuấn tú ngăm đen. Nàng còn chưa kịp phản ứng, bàn tay to đã tham lam cướp đến, dễ dàng lấy đi que thử thai trong tay nàng.
Giang Chấn cầm que thử thai, mắt nghiêm túc nhìn, sắc mặt Tĩnh Vân không phải đỏ bừng, mà là trắng bệch. Nàng bắt đầu hoài nghi, có người nào vì xấu hổ cực độ quẫn đến mức mà chết đi không.
Trời ạ, hắn cầm que thử thai của nàng! Trên đó còn dính … của nàng — của nàng — của nàng –
‘Thế này là thế nào?” Giang Chấn hỏi, khuôn mặt nghiêm túc nhìn que thử, như kiểu nó là vật chứng mấu chốt của một vụ án quan trọng vậy.
Hộ sĩ đi tới, nhẹ nhàng giải thích.
‘ Xuất hiện hai vạch thể hiện đang mang thai.’ hộ sĩ mỉm cười. ‘Làm ơn đưa que thử cho tôi, mời hai vị quay lại phòng khám.’
Giang Chấn giao ‘vật chứng’ ra , Tĩnh Vân xấu hổ đến mức không muốn sống nữa, quay trở về phòng khám. Vừa mới bước vào phòng khám, tầm mắt bác sĩ rời khỏi màn hình máy tính, nhã nhặn cười.
‘ Lâm tiểu thư, cô được xác định là đã mang thai.’ Bác sĩ lại nhìn nhìn màn hình, bổ sung một câu. ‘Theo dự đoán, trước mắt cô đã mang thai tám tuần rồi.’
Hai chữ cuối cùng, làm cho nàng phục hồi tinh thần, đôi mắt đen láy tràn đầy nghi hoặc.
‘ Tám tuần á?’ Nhưng bọn họ ước chừng mới chỉ khoảng sáu tuần trước thôi mà……
‘ Tuần mang thai được tính từ khi nguyệt sự của cô chấm dứt.’ Bác sĩ nhìn ra sự hoang mang của nàng, chủ động giải thích, lại ngẩng đầu nhìn hộ sĩ vừa đi vào miệng phân phó. ‘Cô Lí, làm ơn mang Lâm tiểu thư sang phòng sát vách để chuẩn bị siêu âm.’
Cái gọi là phòng sát vách, chính là gian phòng kế đó được ngăn cách bởi một tấm rèm hồng. Bên trong có hé ra một cái giường đơn, cạnh đó có một màn hình cùng với dụng cụ siêu âm.
Chẳng nghi ngờ gì là Giang Chấn cũng sẽ theo vào. Nàng không hề có ý đuổi hắn đi, biết là kháng nghị nhiều cũng chỉ tổn phí công sức thôi.
‘ Mời nằm lên giường, rồi kéo quần ngoài và đồ lót xuống.’ hộ sĩ đi tới, nhẹ giọng hướng dẫn.
Nàng cắn răng, nằm trên giường, kéo quần xì líp, cả quần phía ngoài xuống nữa. Ngay cả khi đã chuẩn bị tâm lý, nàng nằm trên đó vẫn xấu hổ đến mức ngoảnh đầu sang một bên, không dám nhìn biểu hiện của Giang Chấn.
‘ Như vậy vẫn còn cao, dụng cụ không chiếu được tới tử cung.’ hộ sĩ nói thêm. ‘Làm ơn kéo xuống một chút nữa.’
Màu đỏ lan sang hai bên má, nàng cứng cỏi tụt quần xuống thêm một chút nữa.
‘ Làm ơn kéo thêm một chút nữa.’ ”
‘ Không không không, em muốn ở đâymà.’ nàng lắc đầu mạnh, cự tuyệt về nhà mẹ đẻ, kiên quyết muốn ở lại.
Giang Chấn liếc
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




