watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:14 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5227 Lượt

dứt, anh rể đi tới, Giang Chấn cũng không quay đầu, xoay người ngồi lên xe FBI.

Hắn phải rời đi để bắt tội phạm. Lần này, hắn có lại bị thương như lần trước không? Hay còn bị thương nặng hơn? Có bị sốt cao, một mình nằm ở trong gian phòng lạnh như băng đó không?

Anh rể trở về, nói với chị cả vài câu, rồi sau đó cúi đầu, nhẹ nhàng hôn chị một cái mới lại xoay người đi tới phía xe đang chờ ở ngoài.

‘ Đại Công!’

Chị cả đột nhiên hô lớn, vội vàng chạy đến lao vào lòng anh rể. ‘Đừng bị thương nhé!’ nàng nói, còn dâng lên môi thơm.

Tình cảm sâu đậm của vợ chồng ở trước mặt mọi người mà biểu lộ, nhìn chị hôn anh rể, Tĩnh Vân trong lòng hâm mộ không thôi, hâm mộ đến mức ngực mình cũng phát đau, nhiều lúc nghĩ hay mình cũng xông lên phía trước, dặn Giang Chấn hết thảy đều phải cẩn thận.

Nhưng mà nàng vừa mới xúc động chạy ra khỏi phòng, mưa phùn đã rơi xuống, đập vào khuôn mặt nàng. Không khí lạnh như băng làm cho nàng tỉnh táo lại, nháy mắt chân đã chần chừ dừng lại.

Không được!

Lúc này đám bạn và người thân hữu đều ở đây, mấy chục ánh mắt đều nhìn vào Giang Chấn và Lệ Đại Công, nàng mà xông lên phía trước, liều lĩnh nói chuyện với Giang Chấn thì quan hệ bọn họ lúc đó sẽ không giống quan hệ bình thường, sẽ làm cho mọi người nhận được ra.

Dù cho, bọn họ đã từng ăn nằm với nhau trên giường. Dù cho, hắn còn vừa mới hôn nàng. Nhưng mà kể cả trong lời nói cực nhỏ của Giang Chấn căn bản cũng chưa từng đồng ý điều gì, nàng vẫn không đoán được tâm tư của hắn, không biết được trong lòng hắn nàng rốt cục là cái gì.

Suy nghĩ hỗn loạn ở trong óc nàng cứ lăn đi lăn lại, nàng do dự không dám bước tới, chỉ trơ mắt nhìn anh rể ngồi lên xe FBI và đóng cửa.

Xe dần dần đi xa, biến mất trong cơn mưa nhỏ. Sau cùng cũng không nhìn thấy bóng dáng cái xe nữa nhưng mà nàng vẫn đứng yên một chỗ, nhìn xa về hướng xe đi lo lắng cho an nguy của Giang Chấn.

Phượng Đình xoay người định đi vào nhà, nhìn vẻ mặt lo lắng của nàng còn tưởng rằng nàng đang lo lắng cho anh rể.

“ Ai a, yên tâm yên tâm, đừng lo lắng cho anh rể em, anh ấy sẽ không có việc gì đâu.’ Phượng Đình giữ vững tinh thần, đẩy nàng vào nhà.

‘Chị chắc vậy sao?’ nàng nhíu đôi mày thanh tú, nhịn không được quay đầu, cho dù nàng nhìn không thấy bóng dáng xe vẫn luyến tiếc thu hồi tầm mắt lại.

Ô, nếu anh rể không có việc gì thì Giang Chấn cũng sẽ không sao phải không?!

‘ Đương nhiên.’

Chị cả trả lời thế nhưng cũng không thể trấn an được sự lo lắng của Tĩnh Vân. Lo lắng của nàng giống như là một tảng đá lớn, sau khi rời tầm mắt ra khỏi Giang Chấn, đã đè nặng trong lòng nàng.

Sau tiệc nướng, không có chút tin tức nào về Giang Chấn.

Bắt tội phạm phạm lớn, sự tình không phải là việc nhỏ, toàn thể người trong đội đặc vụ phi ưng đều căng thẳng, toàn lực truy bắt công tước, bận tối mày tối mặt.

Tĩnh Vân lo lắng, thậm chí còn gọi điện thoại cho đại tỉ hỏi thăm, phát hiện ra ngay cả anh rể cũng không liên lạc với chị cả.

Sầu lo cùng suy nghĩ cứ dày vò nàng làm nàng không muốn ăn, mà ăn cũng không vào. Lịch mỗi ngày đều xé nhưng tin tức về Giang Chấn vẫn không có.

Rồi, một ngày nào đó, nàng lại xé lịch và phát hiện ra một sự việc.

Nguyệt sự chậm.

Nàng nhìn vào ngày trên lịch, một trận rét run đập vào lưng.

Chuyện này chưa bao giờ phát sinh như thế, nguyệt sự của nàng luôn luôn chuẩn xác, chưa bao giờ chậm. Nàng lo việc hôn sự của chị cả, làm chuyện đó với Giang Chấn, tâm hồn thiếu nữ cũng không yên, nhưng đến lúc này mới giật mình thấy nguyệt sự đã muộn hơn một tháng.

Những ngày kế tiếp càng gian nan.

Nàng mỗi ngày xé lịch ngoại trừ cầu nguyện cho Giang Chấn bình an, còn phải cầu nguyện cho “bác Nguyệt” của mình nhanh tới thăm. Nhưng trời cố tình không theo nguyện vọng của nàng, vô luận nàng cầu nguyện thế nào, khổ sở chờ đợi thế nào, Giang Chấn cùng ‘bác Nguyệt’ vẫn không có một chút tin tức.

Ngày hai mươi lăm, nàng vì phiền lòng mà khâu hỏng một con gấu, nối nhầm tay nó vào chân.

Ngày hai mươi bảy, nàng phụ trách nấu cơm, lại không yên lòng, thiếu chút nữa thiêu cả phòng bếp.

Ngày hai mươi tám, nàng quyết định chờ thêm ba ngày nữa, nếu ‘bác Nguyệt’ vẫn không đến, nàng sẽ kiên quyết đi xác nhận lại.

Ngày ba mươi mốt, nàng cả đêm không chợp mắt, sáng tinh mơ đã ra khỏi cửa, bắt ba lần xe buýt, đến một làng thật xa, vào một siêu thị mini, mua một que thử thai. (Chỗ này chính là tiết tử này các nàng)

Về nhà , nàng trốn vào trong phòng tắm, hai tay run run, theo hướng dẫn sử dụng trong hộp giấy, đọc từng chữ một, lại dựa theo chỉ thị, làm xong trình tự trong giấy, liền nín thở tập trung lo lắng chờ đợi kết quả.

Một vạch màu lam xuất hiện trên que thử.

Khoảng năm giây sau, một cái vạch hồng cũng chậm rãi, chậm rãi hiện lên.

Hai vạch!

Nàng cầm tờ hướng dẫn, run run mở ra, xác nhận dòng chữ trên đó.

Bất luận là vạch thẫm màu hay nhạt màu hiện ra, nếu có hai vạch xuất hiện thì đều thể hiện bạn đã mang thai.

Miệng nàng nửa mở, nhìn lại bản hướng dẫn, lại cầm que thử, nhìn vào hai vạch trên đó, không ngừng dụi mắt để xem xem mình có bị hoa mắt nhìn lầm hay không. Nhưng mà bất luận nàng xoa bao nhiêu lần đi chăng nữa, hai vạch vẫn cứ rành rành ở đó, mãi không biến mất.

Trận đả kích này làm toàn thân nàng như nhũn ra, vô lực ngồi than thở ở trong phòng tắm, ngẩn người nhìn que thử thai.

Thảm rồi, cái này có thể gây ra ‘ án mạng’ đó!!!

Sau khi kiểm tra, biết mình mang thai, Tĩnh Vân lại càng đứng ngồi khôngyên.

Nàng nhặt que thử thai, bảnhướng dẫn cùng với hộp giấy lại, mang tới gần phòng mình, giấu ởnơi kín đáo nhất, không dám lưu lại một chút dấu vết nào trong phòngtắm.

Trời ạ, mang thai! Nàng thế mà lạimang thai !

Hoá ra không muốn ăn, với thânthể không khoẻ không phải do suy nghĩ quá nhiều, mà là do trong thân thểnàng, đã xuất hiện thêm một sinh linh nhỏ nữa.

Nàng đương nhiên biết rõ, phụ nữkhông phải dựa vào một cái dấu chân lớn để có tiểu bảo bảo mà là dokhông phòng tránh khi làm chuyện đó nên mới mang thai. Nhưng nàng khôngthể lường được là mình vừa mới nếm thử trái cấm một lần đã ‘trúng thưởng’ngay.

Tay chân Tĩnh Vân hoàn toàn hoảng loạn.

Nàng không dám tưởng tượng, nếu đểcho ba mẹ biết, cho em trai mình biết, cho chị cả biết thì……

Nhớ tới chị cả, Tĩnh Vân nhịnkhông được rùng mình một cái.

Mẹ thân thể gầy yếu, thường xuyênvào bệnh viện, mấy chục năm cũng chỉ như một ngày ba luôn cẩn thận che chởcho mẹ nên từ việc lớn tới việc nhỏ trong nhà, bao gồm cả việc quantâm tới em trai em gái đều là một mình chị cả ôm lấy hết.

Từ nhỏ đến lớn, chị cả luôn chămsóc tỉ mỉ cho nàng, chỉ cần có ai dám khi dễ nàng, chị cả sẽ vì nàng đilấy lại công đạo, đánh cho kẻ đó đến mặt mũi bầm dập.

Lúc này mà chị ý biết, nàng sớmđã bị Giang Chấn ‘ ăn’ , khẳng định sẽ nổi trận lôi đình, giận hắn mãi mấtthôi.

Sau cả một đêm suy nghĩ, Tĩnh Vânquyết định, tạm thời bảo vệ bí mật này, đi tới bệnh viện phụ sản cẩn thận kiểmtra trước đã.

Sáng sớm mùa đông, ngoài cửa sổ giólạnh thổi vù vù, phủ lên người cái áo khoác nhung dương, lại đeo thêm mộtcái khăn quàng cổ, từ đầu đến chân bao ấm áp nàng mới cầm túi vải lên,thay đôi giày vải đi cho thoải mái.

Trong phòng khách không có một bóngngười, ba mẹ hẳn là còn trong phòng ngủ, nàng âm thầm thấy may mắn, bàn taynhỏ bé cầm cái chốt cửa, đẩy cửa chính ra, nhanh chóng chuẩn bị rời đi–

Nhưng ngoài cửa lớn, lại gặp mộtngười.

Một người đàn ông.

Người mà nàng luôn nhớ, luôn mongnhưng hiện tại lại không muốn gặp nhất, là người đàn ông này.

Giang Chấn!

Tĩnh Vân toàn thân cứng ngắc, haimắt mở to ra, khuôn mặt nhỏ nhắn nháy mắt đã cắt không còn một giọt máu.

Vài giây tiếp theo, nàng kinhhoảng muốn thoái lui không thích chạm mặt Giang Chấn, đóng phịch mộttiếng cái cửa lại.

Làm sao có thể là hắn được?

Hắn tới làm cái gì chứ?

Hắn tìm đến nàng sao?

Hay hắn biết nàng mang thai ? Khôngkhông không, hắn không có khả năng biết. Thế, hắn tới làm gì? Tới hỏi nàng cónhớ hắn không à, hay là đến hôn nàng?

Tĩnh Vân dựa lưng vào cửa, ômchặt lấy cái túi vải, kinh hoảng không nghĩ được gì.

Cốc!

Tiếng đập cửa đột nhiên vang lên,mạnh đến nỗi làm nàng sợ nhảy tưng lên, xoay người nhìn vào cái cửa.

Cốc, cốc!

Giang Chấn gõ cửa.

Nhà nàng rõ ràng có chuông mà hắnlại không ấn, cố ý muốn gõ cửa. Tiếng gõ cửa cực kì có quy luật, khôngnhanh cũng không chậm, lực gõ có nặng có nhẹ, một tiếng tiếp nối mộttiếng, cứ như nếu nàng không chịu mở cửa thì hắn cũng sẽ vĩnh viễn đứngđó mà gõ vậy.

Cốc, cốc, cốc, cốc, cốc, cốc,cốc, cốc, cốc!

Tiếng đập cửa vang lên, gõ vàođầu nàng làm nàng run run, dạ dày siết chặt lại. Cái tiếng đó cứquanh quẩn trong phòng khách, nếu nàng không mở cửa thì chỉ một lát sau,khẳng định ba mẹ đi ra xem mất.

Không thể làm gì được nữa, nàngđành vươn bàn tay nhỏ bé lạnh như băng ra nắm lấy chốt cửa, chậm rãi mởra.

Giang Chấn vẫn đứng ở ngoài, cuốicùng cũng buông tay, không gõ cửa nữa. Cặp mắt đen nhìn nàng, trên khuônmặt tuấn tú có mấy phần giận dỗi.

“ Làm sao mà em vừa thấy

Trang: [<] 1, 7, 8, [9] ,10,11 ,23 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT