|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
để đầy trong cái hộp phía trên có in hình cái dao.
Tay thái nấm hương nhưng trong lòng nàng vẫn còn nhớ tớiGiang Chấn.
Vẻ mặt cùng thái độ của hắn, vẫngiống như trước, lãnh đạm. Chỉ là không biết có phải do nàng khẩn trươngnên hoa mắt không, mà lúc hắn ôm lấy nàng, bốn mắt giao nhau, nàng nhìn thấyđằng sau đôi mắt sắc bén kia loé ra thứ ánh sáng, như mang theo mộtchút cảm xúc vậy–
“ Em đang trốn tôi à?”
Giọng nói trầm thấp bỗng dưngvang lên bên tai nàng. Không biết khi nào, Giang Chấn đã xử lý xong cái túiquần áo cũ kia, không nói không rằng tiêu sái đi vào nhà, tới sau nàng.
Tĩnh Vân giật mình, nhẹ buông taythái nấm hương, đang tòm tõm lăn vào bồn nước.
‘ Ách, không, không có ngại…’nàng chột dạ trả lời, khuôn mặt vẫn thuỷ chung cúi xuống, không dám ngẩnglên, lại càng không dám nhìn hắn.
Bàn tay to của hắn đặt xuống vainàng, dùng sức làm cho nàng không thể phản kháng, chậm rãi xoay người nànglại. Rồi hắn giữ lấy cái eo của nàng, kẹp nàng giữa hắn và cái bồnnước, buộc nàng đứng yên một chỗ.
‘ Ngẩng đầu.’ Giang Chấn nói.
Nàng vẻ mặt đỏ bừng, hàm răng cắnchặt lại, chậm rãi ngẩng đầu lên. Nhưng mà, nàng ngẩng lên, đôi mắt nhỏ lạixem mấy củ khoai bên cạnh chứ không chịu nhìn hắn.
‘ Em đang trốn tôi sao?’ hắn hỏilại một lần nữa.
‘ Không có mà!’ nàng đáp lại vẫnnhư cũ, nhưng mà chột dạ nhiều hơn, thanh âm càng nhỏ đi.
Bàn tay to lớn nâng khuôn mặtnàng lên, con mắt đen nhìn thẳng vào nàng, làm cho nàng rốt cuộc trốn cũngkhông thoát.
“ Nhìn tôi.”
Giang Chấn từ từ nói, hơi thở nóngbỏng phất nhẹ qua môi nàng.
Hắn nhìn chăm chú, động tác cũngnhư lời nói của hắn tái hiện lại cảnh giống đêm hôm đó, vô cùng thânthiết. Da nàng từ đầu đến tận ngón chân, đều xấu hổ mà biến thành màuhồng phấn, ngực như có con nai con đang chạy loạn, hơn nữa không phải mộtcon mà là một đoàn ở trong ngực, phang vào nàng những cú sốc như sét đánh.
Ngón tay hắn dài thô ráp, giốngnhư đêm đó lướt qua đôi má trắng hồng của nàng.
“ Vì sao hôm đó em bỏ đi?” hắnhỏi trúng tim đen.
“ Hôm nào cơ?” nàng trả lời, âmlượng nhỏ đến mức cơ hồ nghe không thấy.
Con mắt đen nheo lại, phát ra tianguy hiểm.
“ Không cần phải giả vờ với tôinhư thế.” hắn cảnh cáo, dựa vào nàng càng gần, đôi môi mỏng mỗi lần mở rađều nhẹ nhàng xượt qua môi nàng. ‘Em nghĩ rằng chuyện giữa chúng ta, tôikhông nhớ rõ sao?’
Kiều thê của tôi- Chương 3 part 2
Hơi thở ấm áp, như một thứ chất lỏng nóng bỏng, len lỏi qua tứ chi nàng, làm toàn thân nàng như nhũn ra, ngay cả khí lực cũng không có. Nếu hắn không dùng tay để giữ nàng thì chắc nàng đã ngã xuống rồi.
Bị Giang Chấn ép hỏi, kế sách chạy trốn của nàng chính thức thất bại. Hàng mi run run, nàng ngước mắt chăm chú nhìn khuôn mặt tuấn tú kia, biểu tình vừa e lệ vừa bất lực.
“ Đêm đó anh uống thuốc xong, lại phát sốt……”
“ Nhưng nó không hề ảnh hưởng tới trí nhớ và sức phán đoán của tôi. Tôi vẫn nhớ rõ hết thảy.” Hắn tiến tới môi nàng, dùng bàn tay mơn trớn gáy nàng.
“ Hết thảy.” Hắn vừa nói vừa vừa xượt qua xương quai xanh của nàng, làm nàng mẫn cảm mà run rẩy.
“ Hết thảy.” Bàn tay to lại tiếp tục xượt đi, qua làn áo mỏng manh, siết lấy bộ ngực mềm mại của nàng, hâm nóng thứ ngọt ngào, thơm mát đó bằng tay.
Dù có ngăn cách bởi lớp áo lông, hắn vẫn khơi được cảm giác kích thích của nàng, mãnh liệt đến nỗi nàng khó có thể không thừa nhận. Nàng không còn chỗ để trốn, chỉ có thể khép hờ mắt lại, ngoãn ngoãn ở dưới làn môi hắn, tùy ý để bàn tay to kia nhẹ nhàng âu yếm, đôi lúc nàng còn hừ nhẹ ra một tiếng, một tiếng nữa, mê mụ bất lực mà yêu kiều.
Môi hắn nhẹ xượt qua môi nàng, đôi mắt đen sắc bén lạnh như băng nhận ra được sự mê loạn ở nàng cũng dần thay bằng ngọn lửa nóng bỏng.
“ Em nhớ tôi không?” hắn dùng giọng nói nhẹ nhất hỏi.
Lúc này thì nàng rốt cuộc không thể nói dối được nữa, chỉ có thể nói cho hắn biết được câu trả lời thực sự.
“ Nhớ”
Anh cũng nhớ em chứ?
Vấn đề này vừa hiện lên trong đầu Tĩnh Vân, còn chưa mở miệng hỏi hắn đã hôn nàng.
Môi hắn mỏng, nóng như lửa, đầu tiên chỉ nhẹ nhàng lướt qua, rồi nếm tư vị ngọt ngào của nàng, nuốt lấy tiếng ưm run rẩy của nàng, hắn đem nàng ôm vào lòng, giam nàng trong ngực, càng lúc càng hôn sâu. Môi và lưỡi hắn linh hoạt trong miệng nàng, bá đạo quyện lấy cái lưỡi đinh hương, dụ nàng hưởng ứng lại……
Phía sau nhà không khí náo nhiệt tưng bừng, không ngừng truyền đến tiếng cười nhưng hai người vẫn thủy chung mắt điếc tai ngơ, say mê hôn nhau trong phòng.
Tiệc nướng của Lâm gia vì một trận mưa mà bị gián đoạn, mọi người dời khỏi tiệc vào trong phòng trú mưa. Đám đàn ông ở trong phòng khách, uống bia nói chuyện phiếm, còn đám phụ nữ thì vào phòng bếp, bận rộn thu dọn thức ăn.
Tuy rằng nói, tiệc nướng dùng chén giấy, bát giấy (Cái loại ăn xong là vứt ý ạ) để đựng thức ăn, nhưng số người tham gia lại vượt quá dự định, bát giấy không đủ dùng, đành phải dùng cả bát mà Lâm gia thường dùng cho đủ số.
Phượng Đình bưng lấy một đống bát, mang đến bồn rửa, liếc Tĩnh Vân đang tình nguyện rửa chén, thấy trên mặt nàng đỏ ửng.
“ Em bị sốt à? Sao mặt lại hồng như vậy?” nàng kinh ngạc hỏi, còn vươn tay chạm lên trán của em gái, kiểm tra nhiệt độ.
‘ Không có, không có, em không sao mà!’ Tĩnh Vân vội vàng né tránh.
Phượng Đình nghi hoặc nheo mắt, định hé miệng hỏi vài câu thì chuông đúng lúc vang lên.
“ A, chị đi mở cửa.’ nàng xoa xoa tay, bước ra khỏi phòng bếp.
Tĩnh Vân thở dài nhẹ nhõm, nhấc chồng bát kia lên, cúi đầu kì sạch. Nghĩ lại vừa nãy, nàng cùng Giang Chấn hôn nồng nhiệt ở đây, nàng liền thẹn đến muốn chui xuống đất, không dám để cho người khác tới gần nơi này.
Nụ hôn mãnh liệt kia, đến giờ vẫn còn làm cho nàng rung động không thôi.
Giang Chấn bá đạo mà cuồng liệt hôn nàng, hôn cho nàng đến mơ mơ màng màng thậm chí còn làm cho nàng vô ý vươn hai tay, vòng tay qua cổ hắn bám chặt, trúc trắc đáp lại hắn. Trước tình thế sắp không khống chế được mình, hắn kết thúc nụ hôn, nhận thấy nàng có thể tự mình đứng được mới xoay người rời đi, trở về phía sau nhà.
Nàng ngây ngốc một lúc mới tỉnh táo thoát ra khỏi trận kích tình kia. Đợi cho tâm tình bình tĩnh trở lại, nàng mới vội vàng chạy đến phía sau nhà, tham gia vào nhóm thân hữu.
Cũng may, mọi người đều chăm chú vào việc nướng thịt, nói chuyện vui đùa ầm ĩ nên không ai phát hiện nàng cùng Giang Chấn vừa đồng thời biến mất mà cũng không ai phát hiện ra, môi nàng mọng nước, đã bị hôn nên có chút sưng phồng –
Nhớ tới nụ hôn đó, sắc mặt nàng đỏ hồng, tay lại càng đổ ra nhiều nước rửa chén, tự làm mình thêm bận bịu, ra sức rửa chén hy vọng những suy nghĩ miên man trong đầu có thể theo dòng nước kia được rửa trôi sạch đi.
Những cái bát bị dính mỡ nàng phải vất vả lắm mới rửa được sạch sẽ, nàng đang lo lắng, có nên tới phòng khách không thì bên cửa lại truyền đến âm thanh của một cuộc tranh chấp.
“ Đám người đó được các anh áp tải về Mỹ, giờ các anh còn muốn chúng tôi phối hợp thế nào nữa?’ Chị cả giọng nói cao truyền lan ra khắp phòng, trong giọng nói còn tràn đầy sự phẫn nộ.
Tĩnh Vân vội vàng đuổi theo, phát hiện rõ ràng nhóm thân hữu cũng đang vây quanh ở trước cửa, anh rể thì ôm lấy chị cả đang nổi giận đùng đùng ngăn không cho chị đi ra ngoài cửa để nói chuyện với ba người ngoại quốc.
Trong đó có một người ngoại quốc, trên mặt vừa hồng vừa sưng, bộ dạng thì chật vật, khẳng định là vừa bị chị cả ‘thăm hỏi’ qua.
‘Lệ đội trưởng, có thể bước ra đây nói chuyện không?’ hắn nói, cơ mặt hoạt động nên cứng nhắc, đau đớn.
‘ Có chuyện gì, nói ở đây cũng được.’
Sắc mặt đối phương càng thêm khó coi, chần chờ một lúc lâu sau hắn mới cứng đầu mở miệng.
‘ Lệ đội trưởng, công tước bỏ trốn rồi.’
Lời vừa nói ra, Lâm gia từ nam tới nữ, từ già tới trẻ, nhất thời phát ra tiếng kêu sợ, mọi người tranh nhau mở miệng, dùng hết bài chỉ trích này đến bài chỉ trích khác chất vấn, ném vào đám người ngoại quốc.
Công tước?
Tĩnh Vân há hốc mồm vì kinh ngạc, nhớ tới cái ngoại hiệu của lão công tước kia, vì tên tội phạm này mà anh rể cùng Giang Chấn phải mất một công sức lớn lắm mới bắt được. Mĩ dùng mọi biện pháp mạnh tay bắt họ giao ra tội phạm để FBI dẫn về Mỹ, ai mà hiểu được, họ vừa mới giao ra thì hắn đã lập tức bỏ chạy rồi.
Nàng lập tức nhìn về phía Giang Chấn, phát hiện mặt hắn vẫn yên lặng, trao đổi ánh mắt với anh rể xong, liền cất bước ra khỏi phòng, tới phía sân nói chuyện với đám người ngoại quốc.
Hắn nhíu mày, nàng đặt mọi chú ý lên người hắn, căn bản nghe không thấy giọng nói bên cạnh. Một lát sau, ngay cả anh rể cũng đi ra ngoài, tham gia thảo luận.
Nhìn thấy biểu tình của Giang Chấn càng lúc càng ngưng trọng, lòng của nàng cũng trầm xuống theo.
Tội phạm nguy hiểm bỏ chạy, trong lòng hắn nhất định khổ sở. Lần này, là FBI đến cửa xin giúp đỡ, tuy rằng thêm cơ hội hắn để một lần nữa bắt được công tước nhưng cũng vì điều này mà hắn lại đem mình dấn thân vào nguy hiểm.
Một lúc lâu sau, cuộc nói chuyện trong sân chấm
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




