watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:14 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5229 Lượt

tôi tớiliền đóng cửa lại vậy?” hắn mở miệng trước, chất vấn nàng với vẻ bấtmãn.

Sau khi bắt được Công tước, tổđặc vụ lại mất một chút thời gian nữa để cùng FBI thảo luận, thẩm vấn quátrình đã xảy ra. Lần này cuối cùng FBI cũng nhận lỗi, không cam tâm tìnhnguyện giao lại quyền ưu tiên thẩm vấn.

Hắn cố gắng nhanh chóng xử lýxong công việc để đến tìm nàng. Ai ngờ, người phụ nữ nhỏ bé này vừathấy hắn đến, cứ làm như nhìn thấy quỷ vậy, sợ tới mức mặt trắng bệch racòn đóng cửa mạnh vào, làm cho hắn cảm tưởng bị một cái bát úp chặtkhông nhấc ra được.

Tĩnh Vân thấp thỏm không yên, cáiđầu nhỏ cúi thấp xuống, hai tay ôm chặt cái túi vải, mười ngón tay mềmmại bám vào lớp vải dệt. ‘Ách…… Ách…… Em……’ nàng ấp a ấp úng,vì chứng cứ rành rành ra đó nên nói không được nửa lời giải biện.

Giang Chấn nheo mắt lại, nhìn vàocái áo khoác ngoài cùng với cái túi vải trong tay nàng.

‘ Em muốn ra ngoài à?’ hắn hỏi.

Cái đầu nhỏ gật gật, rồi độtnhiên nàng tỉnh lại, mặt trắng bệch, lại bắt đầu ra sức lắc lắc. ‘Không có,không có, em không muốn đi ra ngoài!’ nàng vừa nói, vừa lui về một bên.

Lời nói dối tồi như vậy tấtnhiên không thể gạt được Giang Chấn, đôi mày rậm của hắn chau lại, bàn tayto vươn ra, bá đạo cầm tay nàng, không phân trần thêm mà đi ra ngoài.

‘ Tôi đưa em đi.’

Sức lực người đàn ông bao lấynàng, không những thế hắn còn là một người cường tráng nữa nên Tĩnh Vâncăn bản không thể phản kháng, chỉ có thể như một chú gà con đáng thương bịcon diều hâu quắp một lèo ra phía trước nhà, ngồi trên xe hắn.

Một bước của Giang Chấn rấtdài, hắn bước một bước thì nàng phải bước vài bước mới theo được. Hơnnữa hắn lại bá đạo quá mức, không cho nàng cơ hội bỏ chạy, đi nhanh hơnbình thường nên chỉ có đoạn đường ngắn ngủn tới xe mà nàng vấp ngãđến mấy lần.

Lên xe xong, nàng chỉ cảm thấy dạdày khó chịu, không thoải mái. Một tay để trước ngực, nàng cố gắng hít sâunhưng sắc mặt vẫn càng lúc càng tái nhợt.

Giang Chấn ngồi vào chỗ lái, theothói quen lấy thuốc cùng với cái bật lửa ra. Mùi hương của thuốc trànngập trong xe, xộc vào mũi nàng.

‘ Muốn đi đâu?’ Hắn khởi động xe,thong dong hít một hơi vào rồi phun ra một đám khói thuốc.

Tĩnh Vân trả lời bằng một tiếngkhó chịu buồn nôn.

Mùi hương của thuốc với tìnhtrạng sức khoẻ của nàng giống như đổ thêm dầu vào lửa. Dạ dày củanàng đột nhiên xoắn lại, bên trong như có cái gì trào dâng, lại giốngnhư đang có người đào núi lấp biển, xao động mạnh làm nàng giữ lấyngực, khó chịu không ngừng nôn oẹ ra.

Vài phút trôi qua, cơn nôn đã tạmngưng, nàng xụi lơ trong chỗ ngồi. Mồ hôi lạnh ướt hết trán nàng, cảmgiác khó chịu cũng dịu đi nhưng vẫn chưa biến mất hẳn.

‘ Em khó chịu à?’

Giọng nói trầm đã gần hơn sovới lúc trước, tờ khăn giấy cũng bị nhét vào trong tay nàng. Nàng nhắmmắt lại yếu ớt gật đầu, dùng khăn giấy lau mồ hôi trên trán.

Dưới ghế ngồi truyền đến chútrung động, tuy rằng rất nhỏ, nhưng lại liên tục không ngừng. Nàng mơ hồ biếtGiang Chấn bắt đầu cho xe chạy lại không biết hắn muốn đưa mình đi nơi nào.

Một lát sau, nàng cuối cùng cũngvượt qua được cơn cảm giác khó chịu kia, dạ dày cũng không quặn lạinữa, nàng mới mở hai mắt ra, phát hiện ở ngoài cửa sổ xe, nhà cao tầng cứlui nhanh về phía sau, xe đã đi vào nội thành.

‘ Anh muốn dẫn em đi đâu?’ nàng độtnhiên cảnh giác đứng dựng lên.

‘ Bệnh viện.’

Bệnh viện?!

Đúng là hôm nay nàng ra ngoài đểchuẩn bị tới nơi đó. Nhưng nàng không nghĩ sẽ đi cùng hắn a!

Tĩnh Vân khôi phục được một chútthể lực mới đứng lên lắc đầu, vội vàng nói: ‘Không cần không cần, không cần đibệnh viện, em, em em em — em muốn về nhà……’

Giang Chấn bất di bất dịch, đôimắt đen liếc nàng một cái, nhìn vẻ mặt như có người âm theo đuổicủa nàng, hắn vẫn cho xe đi như cũ, căn bản không có ý quay đầu.

Lòng nàng nóng như lửa đốt, hoảngkhông biết nên làm sao bây giờ, hơn nữa mùi thuốc vẫn chưa bay hết, điếuthuốc trên tay hắn còn chưa tắt làm nàng cảm thấy dạ dày co rút nhanh,cái cảm giác khó chịu đó tựa hồ lại rục rịch bên trong nàng.

Thật vất vả lắm đèn đỏ của ngãrẽ phía trước sáng lên, xe cuối cùng cũng ngừng lại.

Một ý tưởng táo bạo hiện lêntrong đầu Tĩnh Vân. Nàng chớp đôi mi dài, trộm ngắm Giang Chấn bên cạnh,bàn tay nhỏ bé đã đụng tới chốt cửa xe, thừa dịp đèn đỏ sáng muốn đẩy cửaxe ra.

Nàng sớm hay muộn cũng phải nói chohắn, nhưng — nhưng — nhưng mà hiện tại, nàng còn chưa chuẩn bị tâm lý thậttốt!

Chỉ có một kế sách duy nhấtnày thôi, thừa dịp đèn đỏ còn sáng phải mau mau xuống xe đào tẩu.

Nhưng mà nàng vừa mới có động tácthôi Giang Chấn đã mở miệng.

‘ Em dám.’

Hắn không hề cao giọng, nhưng cáigiọng trầm thấp đó đã có thể làm cho người ta sợ hãi uy nghiêm. Hai taycủa nàng, phục tùng còn nhanh hơn cả đầu óc, nhanh chóng rời khỏi cáichốt, bị giọng nói cảnh cáo của hắn doạ tới mức co rúm lại, ngồi yên, khôngdám hành động thiếu suy nghĩ nữa.

Ô ô, hắn đều dựa vào giọng nóiđáng sợ vậy để dọa chết tội phạm, rồi mới bắt bọn họ sao?

‘ Em, em, em em không cần đi bệnhviện……’ mưu kế không thành Tĩnh Vân chỉ cảm thấy ủy khuất cực kỳ. Nàngcúi khuôn mặt nhỏ nhắn xuống, cắn cắn môi hồng, hai tay cứ xoắn lấy cáitúi vải.

Đôi mắt đen liếc tới nàng, bêntrong nó tiềm tàng một tia sáng khó có thể nhận ra đó là ý cười.

‘ Lớn như vậy mà còn sợ gặp bácsĩ.’

Đôi môi nhỏ bĩu lại, cảm thấymình đang bị hắn vu oan. ‘Em không phải sợ nhìn thấy bác sĩ.’ nàng cườngđiệu.

‘ Thế vì sao không đi bệnh viện?’hắn hỏi.

‘ Em biết chuyện gì đang xảy ra vớimình.’

‘ Thật không?’

Hắn không đếm xỉa tới câu nóicủa nàng, rõ ràng không tin. Nàng nhất thời nhịn không được thốt ra.

‘ Em không ốm, chỉ là em nghi –’

Mới nói được một nửa lời vừaphát ra, còn chưa toát được hết ý, nàng đột nhiên tỉnh ngủ, kích độngngậm cái miệng nhỏ nhắn lại, không dám mở miệng lên tiếng.

Xe đang lăn đều về phía trước,chợt đổi phương hướng, lái sang lối đi bộ bên đường, phía đằng sau lắclư rồi đột nhiên ngừng lại.

Ngoài cửa sổ âm thanh chói tai vanglên, chiếc xe đi phía sau mạo hiểm né tránh, đi qua còn hạ cửa kính xexuống, bỏ lại vài câu mắng tức giận.

Giang Chấn mắt điếc tai ngơ dừng xelại, quay đầu dùng đôi mắt đen sáng quắc nhìn thẳng vào nàng, gằn từngtiếng hỏi: ‘Em nói gì cơ?’

‘ Ách — em nói, em nói — em sợgặp bác sĩ……’ nàng cúi tầm mắt xuống, vội vàng sửa lại lời đáp, tronglòng cầu nguyện hắn không nghe ra câu mình chưa nói hết và ý tứ che dấuđằng sau nó.

Chỉ tiếc, Giang Chấn là cảnh sát,trực giác vốn nhạy bén hơn người bình thường, hắn vừa mới chỉ nát nàng,nàng đã tự nhận tội, tuy lời không được nói hết nhưng hắn vẫn coi đónhư là thừa nhận tám phần rồi, còn hai phần kia, khẳng định là hắn đoán rađược.

Ngồi trên xe chưa đến mười lămphút, nàng đã ngoan ngoãn đem bí mật kia nói cho Giang Chấn. Nghĩ

đến bảnthân mình ngu xuẩn, bỗng dưng hốc mắt nàng đỏ lên, cảm xúc chuyển biến cựcnhanh, ngay cả nàng cũng trở tay không kịp.

‘Em muốn trở về.’ Tĩnh Vân nhỏ giọngnói, trong mắt đã ngập nước.

‘ Không được.’

Hắn trả lời giọng như chém đinhchặt sắt.

Nước mắt lăn xuống má, như lànhững hạt trân châu rơi không ngớt, cứ một viên lại một viên. Nàng đau lòngkhóc, ai oán nhìn hắn.

‘ Vì sao không được?’ nàng nức nởhỏi.

‘ Bởi vì đây là trách nhiệm củatôi.’ Giang Chấn nhướn mày rậm, dùng khẩu khí thô lỗ quá mức trả lời.

Hắn nhớ rõ tất cả trong đêm đó,nhớ rõ nàng thẹn thùng cùng với thiếu kinh nghiệm thế nào, trước khi hắncó nàng, nàng chưa từng có người đàn ông nào khác. Nàng là một xử nữ, màhắn lại là người đã có kinh nghiệm thành thục, chuyện dự phòng đáng nhẽphải là việc hắn làm.

Nhưng mà đêm đó là lần đầu tiênhắn mất đi lý trí, đánh mất tự chế vốn có của mình. Khi ôm nàng vào lòng,hắn cảm giác được ngọn lửa của khát vọng đang thiêu đốt, ngoại trừ muốnchôn sâu vào trong cơ thể nàng, cảm thụ sự mềm mại ngọt ngào của nàng rathì trong đầu hắn rốt cuộc không thể nghĩ được gì khác……

Tiếng khóc nức nở uỷ khuất, thỉnhthoảng lại vang vào trong tai hắn.

Xem nàng khóc thật đáng thương, trênđôi má phấn tràn đầy nước mắt, dáng vẻ làm cho người khác phải đau lòng.Hắn âm thầm mắng một tiếng, đôi mày rậm không nhướn lên nữa, hắn nghiêngthân mình, dùng động tác nhẹ nhàng nhất, lau giọt lệ ở khóe mắt nàng.

Hàng mi đẫm lệ chớp chớp, nàngngước khuôn mặt nhỏ nhắn khóc đến hoa cả mặt lên, xuyên qua đôi mắt đẫmlệ, hoang mang nhìn vào điều khó có thể tin được, khuôn mặt nghiêm khắctuấn tú của hắn ở gần nàng, bàn tay to thô ráp đang vì nàng mà lau đitừng giọt nước mắt.

Từ lúc gặp nhau đến giờ, thờigian hai người ở bên nhau ngắn ngủi, hắn lúc thì lạnh lùng, lúc thì báđạo, nhưng hành động đơn giản chỉ là lau nước mắt cho nàng lần này đãlộ ra vẻ dịu hiền.

Kỳ thật, ở lòng sâu trong lòng,nàng lo lắng nhất là phản ứng của Giang Chấn. Ngay cả mộng đẹp xa xỉnhất, nàng cũng không dám cầu xa, không nghĩ hắn sẽ ôn nhu như vậy,

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11,12 ,23 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT