watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:28 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4081 Lượt

chỉ hy vọng em có thể giữ bình tình.”

Thang máy dùng lại, hai người bắt đầu chạy về phía phòng bệnh, vừa đúng lúc gặp được bác sĩ cũng đang đi về hướng đó.

Kế Chỉ Tường không biết vì căng thẳng hay vì chạy quá nhanh mà khiến tim cô thắt lại. “Bác sĩ, tình trạng bố tôi…”

“Tôi phải kiểm tra tình trạng của ông ấy trước, lát nữa nói chuyện sau được không?” Bác sĩ vội vào phòng bệnh quan sát phản ứng của Kế Chí Xương, Đinh Bồi Doãn lo lắng đứng cạnh giường bệnh.

“Anh Đinh, tại sao không gọi bác sĩ sớm hơn?”, Kế Chỉ Tường căng thẳng kéo áo Đinh Bồi Doãn, nhỏ tiếng trách móc. Thậm chí anh còn không thông báo cho cô biết.

“Anh không làm khác được!” Đinh Bồi Doãn có nỗi khổ của mình. “Bác Kế trước khi ngất đi không cho anh làm gì ngoài việc gọi điện thông báo cho anh Cận”, anh ngẩng lên nhìn Cận Trọng Kỳ gật đầu ra hiệu.

“Phiền mọi người nhường đường chút”, bác sĩ vội vàng đẩy họ ra, dặn dò y tá bên “Chuẩn bị máy kích tim, chúng ta phải tiến hành cấp cứu”. Đồng tử của bệnh nhân đã có dấu hiệu nở lớn, nếu không cấp cứu e rằng không kịp.

“Khoan đã!”, Khi các nhân viên cấp cứu đang chuẩn bị làm việc của mình, Cận Trọng Kỳ đột nhiên lên tiếng ngăn lại, “Chúng tôi quyết định… không cấp cứu”, anh hít một hơi thật sâu, khó khăn lắm mói nói ra quyết định đau buồn này.

“Cái gì?”, cả phòng bệnh bỗng yên tĩnh, chỉ còn tiếng nói sợ hãi của Kế Chỉ Tường vang vọng, “Anh điên rồi! Anh có biết anh đang nói gì không? Đương nhiên chúng ta phải cấp cứu!”.

“Chỉ Tường…” Đinh Bồi Doãn đứng bên canh định nói gì đó thì bị Cận Trọng Kỳ ngắt lời.

“Không, chúng ta không cấp cứu.” Chăm chú nhìn gương mặt nhợt nhạt của Kế Chí Xương, thần sắc Cận Trọng Kỳ vô cùng nghiêm túc.

“Xin lỗi, mong mọi người nhanh chóng đưa ra quyết định cuối cùng, được không?”, vị bác sĩ sốt ruột lên tiếng. Thời điểm tốt nhất để cấp cứu chỉ có vài phút ngắn ngủi, nếu cứ chần chừ nữa thì cho dù là thần tiên thì cũng không thể cứu được.

“Trọng Kỳ!” Kế Chỉ Tường lo lắng đến phát điên, cô kích động nắm lấy cổ áo anh, tâm trạng hết sức căng thẳng.

“Phải cứu bố! Mau cứu bố! Đó là bố em mà!” Không thể kiềm chế được, Kế Chỉ Tường đỏ hoe mắt, khuôn mặt càng nhợt nhạt hơn trước, mồ hôi lạnh chảy dọc theo thái dương.

Cận Trọng Kỳ nhìn sâu vào đôi mắt gần như hiện lên tia máu của Kế Chỉ Tường, cắn chặt răng, giọng nói nghẹn ngào, “Bởi vì là bố em, nên… không cấp cứu”.

Bởi vì ông là bố của Kế Chỉ Tường, bố vợ anh, nên anh phải tôn trọng tâm nguyện cuối cùng của ông.

Có thể Chỉ Tường sẽ oán trách và giận dữ, nhưng rồi sẽ có ngày cô hiểu được; bởi cô hiểu rõ tính của Kế Chí Xương hơn ai hết, vì cô là con gái ông, đứa con gái quan trọng nhất và khiến ông không an tâm nhất.

Nhưng Kế Chỉ Tường lại hoàn toàn hiểu lầm ý mà Cận Trọng Kỳ muốn nói. Lời nói vừa rồi chẳng khác nào tiếng sét giữa ban ngày, trực tiếp đánh vào tim cô, gần như rút cạn tất cả máu trong huyết quản.

Cô run run lùi lại mấy bước, Đinh Bồi Doãn vội giữ hai vai, giúp cô không ngã quỵ.

“Tôi… tôi không nghĩ rằng anh lại… hận tôi như vậy…”, Kế Chỉ Tường mấp máy môi, nhưng không thể phát ra âm thanh.

Sắc mặt Cận Trọng Kỳ trầm xuống, anh không nghe thấy cô đang nói gì, nhưng đây là vì tâm nguyện cuối cùng của ông ấy, làm như thế, chính anh cũng rất khó chịu.

Cận Trọng Kỳ cảm thấy bản thân rất tàn nhẫn.

“Xin nén đau buồn.” Nhân viên cấp cứu hoàn toàn tôn trọng ý kiến của gia đình bệnh nhân, khi xác định tim Kế Chí Xương đã ngừng đập thì lấy vải trắng phủ lên mặt ông, sau đó tất cả đi ra ngoài.

“Bố!”, Kế Chỉ Tường bị chấn động mạnh, thân thể yếu ớt lao đến quỳ bên giường bệnh, “Bố! Bố!…”, cô dùng hết sức để gọi, nhưng vẫn không thể gọi linh hồn của Kế Chí Xương quay lại.

“Chỉ…” Đinh Bồi Doãn không nỡ đứng nhìn, nhưng bàn tay vừa đưa ra định đỡ cô dậy đã bị Cận Trọng Kỳ cản lại.

“Anh Cận…”

“Để cô ấy khóc đi.” Mất đi người thân ai chẳng khóc, huống hồ là bố con ruột thịt?

Đinh Bồi Doãn không biết nói thêm gì.

Anh hiểu vì sao Cận Trọng Kỳ làm vậy, bởi Kế Chí Xương cũng từng yêu cầu anh như vậy; nhưng anh không phải người thân của Kế Chí Xương nên không thể thay ông quyết định, vì vậy Cận Trọng Kỳ phải gánh vác trách nhiệm nặng nề này.

Anh tin rằng Cận Trọng Kỳ đã quyết định một cách đau khổ và bất đắc dĩ, hy vọng Chỉ Tường có thể hiểu được nỗi khổ tâm của Cận Trọng Kỳ…

“Đều tại con! Đều tại con hại bố! Bố!”, Kế Chỉ Tường khóc nức nở, nhưng vẫn không thể thoát ra hết nỗi khổ đau trong lòng.

Là sai lầm của con, con không nên làm vợ Cận Trọng Kỳ, không nên chia cắt anh ấy với người con gái kia, nhưng… tại sao bố phải thay con trả giá? Tại sao? Tại sao?

Khóc than ai oán, không thể kể hết nỗi đau thương trong lòng đang dấy lên từng hồi, triền miên không dứt…
Lễ Tình Nhân Đến Muộn – Chương 29
Sau khi từ bệnh viện trở về, Kế Chí Tường tựa như một linh hồn du đãng thất thần, cả ngày giam mình trong phòng. Cô không khóc nữa, yên lặng như chưa từng nói gì, mãi đến khi Cận Trọng Kỳ đồng ý để cô lo liệu việc hậu sự cho Kế Chí Xương.

Vì sắp đến Tết, theo phong tục của người Trung Quốc, người chết phải được nhập quan trước năm mới, vì vậy hậu sự của Kế Chí Xương được tiến hành gấp rút, cũng nhanh chóng đoạt đi sức lực và tinh thần của Kế Chỉ Tường.

Thật ra, Kế Chỉ Tường vẫn đang chìm trong tâm trạng tự trách bản thân, cô cho rằng cái chết của Kế Chí Xương là do mình. Lấy lý do phải để tang bố, cô dọn ra khỏi phòng của Cận Trọng Kỳ, nằm một mình ở phòng ngủ dành cho khách, làm như thế cũng vì để bản thân quên đi tình yêu dành cho anh, cô không thể tha thứ cho bản thân vì đã yêu đơn phương Cận Trọng Kỳ, gián tiếp gây nên cái chết cho bố mình.

Cận Trọng Kỳ không thể tìm được cơ hội để giải thích lý do của quyết định không cấp cứu cho Kế Chí Xương lúc đó, lần nào cũng vậy, nếu không phải là Kế Chỉ Tường đang bận lo tang lễ, thì cũng là đã ngủ say khi anh về đến nhà, bởi thế việc này vẫn cứ kéo dài mãi.

Điều kỳ lạ là, người ở bên Kế Chỉ Tường trong khoảng thời gian này lại là vợ của Chiêm Khắc Cần – La Di Tĩnh.

Cá tính của La Di Tĩnh rất giống Dư Mẫn Tú, cô nhiệt tình như một vật thể tập hợp ánh sáng. Cho dù Kế Chỉ Tường có lạnh nhạt đến đâu, La Di Tĩnh vẫn tiếp tục ở bên và bước vào cuộc sống của cô, hay nói chuyện cũng như nhiệt tình quan tâm cô, đến tận lúc cô mềm lòng chấp nhận tình bạn của La Di Tĩnh.

“Cái gì, cái gì?” Mất bao nhiêu công sức mới thương lượng xong với nhân viên tang lễ về thời gian tổ chức lễ tang, La Di Tĩnh nhanh chóng kéo Kế Chỉ Tường chạy đến một quán ăn gần nhất, vì cô đói sắp xỉu mất rồi! “Cậu nói từ khi hai người kết hôn, Cận Trọng Kỳ vẫn nói chuyện với cậu như thế?”, Di Tĩnh mở to mắt kinh ngạc.

Dựa vào những gì Kế Chỉ Tường thuật lại, La Di Tĩnh mới biết nguyên nhân hai người họ kết hôn, cô cảm thấy bất bình thay Kế Chỉ Tường, nhất là sau khi biết được cách sinh hoạt của hai vợ chồng, cô càng kinh ngạc hơn.

La Di Tĩnh chưa từng cho rằng lý luận “tương kính như tân” vẫn còn áp dụng cho hôn nhân thời hiện đại, hơn nữa hoàn cảnh đó còn xảy ra ngay bên cạnh cô, điều này thật sự cô không thể tin nổi!

Hai người họ như vậy, thực chất đâu thể gọi là vợ chồng, thậm chí là bạn tình cũng không được; ít nhất bạn tình cũng có lúc nồng ấm, La Di Tĩnh tự hỏi khi hai người làm “việc đó”, liệu có chút cảm xúc nào không?

Haizzz! Cái này không được, phải bảo Khắc Cần đi hỏi Trọng Kỳ.

“Ừ”, Kế Chỉ Tường cúi đầu, vô thức gạt lung tung thức ăn trong đĩa.

“Ôi! Thật tuyệt!”, La Di Tĩnh châm biếm, khâm phục Kế Chỉ Tường có thể chịu đựng lâu như vậy, nếu là cô thì cô đã trở mặt từ lâu rồi.

“Tớ phục cậu thật đấy, như thế mà cũng chịu được”, cô bực mình liếc Kế Chỉ Tường.

“Ít nhất… anh ấy vẫn chung thủy với cuộc hôn nhân này.” Một người vừa đẹp trai vừa giàu có như anh, có bao nhiêu phụ nữ muốn tiếp cận, nhưng anh chưa hề gây ra bất cứ tin đồn nào về chuyện tình cảm, đây là điều mà bố cô hài lòng nhất.

“Chung thủy trong hôn nhân?”, La Di Tĩnh nhướn mày, ngay cả giọng nói cũng cất cao hơn trước, “Này! Cậu như vậy quả thật rất dễ bị ức hiếp! Cậu phải phân biệt rõ, chung thủy với hôn nhân và chung thủy với cậu là hai chuyện hoàn toàn khác nhau, cậu hiểu không?”. Chẳng trách Kế Chỉ Tường lại bị Cận Trọng Kỳ đối xử như vậy, cô ấy không hề có khả năng phản kháng gì.

“Chuyện này… có gì không giống?” Đều là chung thủy, Kế Chỉ Tường không hiểu có gì khác biệt.

La Di Tĩnh chán nản, “Đương nhiên là không giống! Chung thủy với hôn nhân là chung thủy với vợ của anh ta, nhưng vợ của anh ta không nhất định phải là cậu! Nếu vợ của anh ta là một người phụ nữ khác, anh ta vẫn sẽ

Trang: [<] 1, 14, 15, [16] ,17 ,18 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT