watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:28 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4079 Lượt

chung thủy; nhưng chung thủy với cậu lại khác, vì cậu là một người phụ nữ, ngoài cậu ra, anh ta không để ý hay có tình cảm với bất kỳ người phụ nữ nào khác, cậu nói xem, như vậy có khác nhau không?”. Ngay cả điều này cũng không hiểu, Kế Chỉ Tường quả thật rất ngốc!

Kế Chỉ Tường ngơ ngẩn nghe bài giảng của La Di Tĩnh, nghe đên câu cuối cùng, cảm giác đau khổ cũng theo đó dâng lên. “Thật ra, trong lòng anh ấy luôn có hình bóng một người, cho nên, sao cũng được…”

“Trong lòng có hình bóng một người?”, La Di Tĩnh thật sự vui mừng, cuối cùng cũng nói đến chủ đề chính, “Ý cậu là Tân Ni?”.

“Cậu…” Ban đầu Kế Chỉ Tường rất kinh ngạc, sau đó là buồn rầu, ngay cả Di Tĩnh cũng biết chuyện đó, rõ ràng không phải cô suy đoán lung tung.

“Làm ơn đi! Tân Ni đã có chồng rồi, cậu làm ơn đi!”, La Di Tĩnh bỗng vỗ mạnh bàn khiến

chiếc ly lắc lư một hồi rồi tràn ra mấy giọt nước, “Trước đây vì Tân Ni yêu người đó nên mới hủy bỏ hôn ước với Cận Trọng Kỳ, hơn nữa chồng cô ấy cũng sắp về Đài Loan rồi, cô ấy sẽ không nối lại tình xưa đâu!”.

Hủy bỏ hôn ước? Thì ra hai người họ đã từng có hôn ước… Chẳng trách anh ấy lại hận cô đến vậy. Kế Chỉ Tường nhắm mắt, hoàn toàn không nghe nửa câu sau của La Di Tĩnh.

“Đừng nói nữa, tớ không muốn nghe về chuyện của họ nữa.” Kế Chỉ Tường gọi nhân viên phục vụ lại dọn dẹp bàn ăn.

“Được, tớ có thể không nói, nhưng hai người là vợ chồng sống bên nhau cả đời, có gì không hài lòng cũng nên cho anh ấy một cơ hội giải thích”, La Di Tĩnh đợi nhân viên phục vụ đi rồi mới nói.

Sống bên nhau cả đời? Kế Chỉ Tường mỉm cười, trong lòng vô cùng đau khổ.

Cô không biết liệu bản thân có đủ dũng khí để cùng Cận Trọng Kỳ bước tiếp hay không. Sau khi bố chết, vị hôn thê trước đây lại quay về bên cạnh anh, tất cả mọi việc đều tuột ra ngoài tầm kiểm soát của cô, cô không tìm được trọng tâm để chống đõ bản thân, cũng chẳng tìm được nơi nương tựa cho trái tim mình, thậm chí cô không biết nên đối diện với ngày mai như thế nào…

Tất cả cứ để sau tang lễ của bố rồi nói.

***

Tấm màn trắng tung bay, tựa như trái tim lạc lõng của Kế Chỉ Tường.

Nhà tang lễ tràn ngập không khí nghiêm trang thành kính, trên tường là những câu đối phúng viếng, căn phòng đầy hoa cúc vàng, khúc nhạc tang lễ trang trọng vang vọng cả căn phòng, tiếng nhạc bi thương làm lòng người đau xót.

Nhìn bố đang mỉm cười trong di ảnh, Kế Chỉ Tường không thể khóc, nhưng trái tim đau đớn như không ngừng chảy máu, đau thương vô hạn.

Đây là điều cuối cùng cô có thể làm cho bố, cô phải mỉm cười tiễn ông lên thiên đường, không thể để ông tiếp tục lo lắng cho mình nữa.

La Di Tĩnh và Đinh Bồi Doãn đã có mặt ở nhà tang lễ từ sáng sớm, tuy ban tang lễ chuẩn bị rất chu đáo, nhưng họ vẫn không thể yên tâm, tự kiểm tra mọi việc, sợ rằng chỉ một sơ suất nhỏ sẽ gây ra chuyện đáng tiếc.

“Chỉ Tường, chồng cậu đâu?” La Di Tĩnh nhìn Dư Mẫn Tú đã có mặt, ăn mặc chỉnh tề, nhưng lại không thấy mặt con rể của Kế Chí Xương đâu, sao có thể không sốt ruột cơ chứ?

“Anh ấy nói phải ký hợp đồng”, Kế Chỉ Tường nhìn La Di Tĩnh vẻ khó hiểu, “Sao thế, chồng cậu không đi cùng anh ấy sao?”. Hai người đó lúc nào cũng đi bên nhau như hình với bóng.

“À ừ, đúng vậy!”, La Di Tinh tròn mắt, vỗ lên trán, “Trí nhớ của tớ tệ quá! Thật là đau đầu…”.

Cô lẩm bẩm rồi rời đi với tâm trạng không mấy vui vẻ.

Nét cười trên mặt Kế Chỉ Tường biến mất, cô quay lại nhìn di ảnh của bố.

Bố, bố hãy yên tâm ra đi!

***

Rất nhiều bạn cũ của Kế Chí Xương cùng nhân viên trong công ty lần lượt bước vào, đến lúc tang lễ bắt đầu, tất cả gia quyến cũng đã có mặt, nhưng vẫn không thấy bóng dáng Cận Trọng Kỳ đâu.

La Di Tĩnh ở.bên cạnh sốt ruột đến toát mồ hôi, nghiêm túc đứng vào vị trí dành cho gia đình, còn Kế Chỉ Tường lặng lẽ quỳ bên linh cữu, khuôn mặt thất thần.

Đến khi người chủ trì đứng lên, dùng giọng nói đau buồn, chậm rãi điểm lại cuộc đời của Kế Chí Xương. Đột nhiên ở cửa hội trường vang lên

tiếng ồn; Kế Chỉ Tường ngẩng đầu lên, thật không ngờ, hình ảnh lọt vào mắt gần như khiến cô ngã gục!

Cận Trọng Kỳ mặc âu phục đen trang trọng bước vào, bên cạnh anh là Tân Ni mặc trang phục trắng đơn giản, nhìn qua rất giống một đôi “kim đồng ngọc nữ” cùng nhau đến dự tang lễ.

Kế Chỉ Tường đang quỳ bên linh cữu, toàn thân run rẩy, La Di Tĩnh vô thức đưa tay đỡ vai cô, vẻ mặt đầy lo âu.

Kế Chỉ Tường không nhìn rõ Chiêm Khắc Cần và một ngưòi đàn ông xa lạ vừa bước vào sau đó, cô dồn tất cả sự tập trung về Cận Trọng Kỳ và Tân Ni, ánh mắt nhòa lệ không sao rời đi được.

Anh nhất định phải làm khó cô trong lúc này sao? Chẳng lẽ anh không biết mình chính là con rể của người đã khuất?

Anh dẫn người yêu cũ cùng đến dự tang lễ của bố vợ, rốt cuộc là có ý định gì?

Chẳng lẽ bởi hận cô nên cố ý để mọi người xem kịch vui, để bố cô không được an lòng ra đi?

Rời mắt đi, Kế Chỉ Tường nắm chặt bàn tay đang đặt trên ngực mình, khuôn mặt vốn đã nhợt nhạt nay càng tái xanh.

Đủ rồi, cô chi có thể chịu đựng đến mức này, nếu nhiều hơn nữa e rằng dù có dùng hết thành tâm và sức lực cũng không thể cứu vãn được nữa…

Trong suốt buổi lễ, Kế Chỉ Tường luôn có bộ dạng ngẩn ngơ, cô cúi mình cảm ơn những người đến viếng, tấm lưng tê dại không thể đứng thẳng được, nhưng dù tê dại đến đâu cũng không làm cô quan tâm; nghi thức tang lễ kết thúc, cô tận mắt nhìn bố bị đưa vào lò thiêu, lúc sau chỉ còn lại một nắm tro tàn.

Đặt di cốt của bố vào hũ, nhìn nhân viên nhà tang lễ thuần thục đậy nắp cẩn thận, Kế Chỉ Tường ôm lấy chiếc hũ sứ trắng, nước mắt không ngừng tuôn rơi.

Không thể nhận ra bên cạnh mình là ai, cô chỉ cúi đầu, đau lòng, khóc lóc. Ngoài những điều đó ra, Kế Chỉ Tường không nhớ và cũng không thấy bất cứ điều gì, ngoài chiếc hũ trong tay, cô không còn gì cả…

Trên đời này, cô không còn người thân nào khác.
Lễ Tình Nhân Đến Muộn – Chương 31
Kế Chỉ Tường quả thật đã đến chỗ của Đinh Bồi Doãn, nhưng không giống cách nghĩ của Cận Trọng Kỳ, cô chỉ vào ngồi chơi một lát rồi đi luôn.

“Em quá nông nổi rồi!”, khi Đinh Bồi Doãn biết cô quyết định ly hôn, anh không thể không trách mắng cô.

“Tính cách bác Kế thế nào, chắc chắn em hiểu rõ hơn bất cứ ai khác; bác ấy từng yêu cầu anh là không cấp cứu thêm lần nào nữa. Anh không phải là người nhà, về cơ bản không thể đưa ra quyết định, nên trách nhiệm đó là do anh Cận gánh vác, em làm như vậy chẳng phải là đã hiểu lầm anh ấy sao?” Đinh Bồi Doãn đi vòng quanh trong nhà, buồn bã vì dự đoán ban đầu của mình đã thành sự thật.

Chuyện này phải giải quyết thế nào đây?

“Bố chưa từng nói với em điều đó.” Kế Chỉ Tường nhất thời không thể tiếp nhận điều này, cô thật sự đã hiểu lầm Trọng Kỳ sao?

“Nói ra liệu em có đồng ý không?”, Đinh Bồi Doãn thở dài một hơi, ánh mắt ẩn chứa niềm yêu thương, “Chỉ Tường, anh luôn coi em là em gái, tình cảm giữa em và anh Cận, anh hiểu rõ; nếu bác Kế nói thẳng với em, chẳng những em không đồng ý mà còn ra sức ngăn cản, em nghĩ bác Kế ngốc đến thế sao?”.

Kế Chỉ Tường im lặng cúi đầu, vì chắc chắn cô sẽ làm như thế.

“Chỉ Tường, về nhà đi em!”, Đinh Bồi Doãn ngồi xuống cạnh cô, nghĩ hết cách khuyên nhủ, “Hôn nhân không phải thứ dễ dàng có được, em và anh Cận chẳng phải vẫn chung sống hạnh phúc đó sao? Không thể nói thích ly hôn là ly hôn ngay được, nếu em thật sự làm vậy, nhất đinh sau này sẽ hối hận!”.

Hối hận? Cô đã hối hận từ lâu rồi.

Hối hận vì quen biết Cận Trọng Kỳ, hối hận vì đã kết hôn với anh, và hối hận vì đã yêu anh. Sau khi dốc tâm sức, cô đã nhận lại được gì? Tuy cho đi không nhất thiết phải nhận lại, nhưng một chút quan tâm của chồng cũng chẳng nhận được, cuộc hôn nhân như vậy còn cần phải tồn tại sao?

Nếu tất cả có thể bắt đầu lại, cô sẽ lập tức tặng công ty cho Cận Trọng Kỳ một cách vô điều kiện, ít nhất khi đó cô vẫn giữ lại được trái tim mình, để nó tiếp tục yên ổn đập trong lồng ngực.

“Được không? Về nhà đi, Chỉ Tường”, Đinh Bồi Doãn nhìn thấy được tâm sự ẩn sâu trong đôi mắt cô, “Anh nghĩ, chắc chắn anh Cận đang rất lo lắng, mau về đi, nghe lời anh nào!”.

“Em biết rồi, anh Đinh.” Biết không có nghĩa là sẽ làm được, chỉ có cô mới quyết định được mọi việc.

“Vậy thì tốt”, Đinh Bồi Doãn yên tâm cười, “Có cần anh đưa em về không?”.

“Không cần đâu, em tự đi được rồi.” Đi đến nơi mà không ai tìm được. Hiện giờ cô chỉ cần được yên tĩnh một mình, không để bất cứ ai bước vào thế giới của mình, đặc biệt là Cận Trọng Kỳ; vì điều đó chỉ làm mọi chuyện thêm phức tạp, điều cô không muốn nhất chính là mang tâm trạng ngổn ngang trong mối quan hệ ba người đó. “Chào anh”, cô đứng lên chào rồi rời khỏi căn hộ của Đinh Bồi Doãn.

Đinh Bồi Doãn đứng bên cửa nhìn Kế Chỉ Tường bước

Trang: [<] 1, 15, 16, [17] ,18

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT