watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:28 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4083 Lượt

Kỳ lại càng tự nhiên.

Mọi người làm quen với nhau để không cần phải lấy danh thiếp ra trao đổi, sau cùng cầm đũa bắt đầu ăn.

Chiêm Khắc Cần chớp mắt nhìn, cảm thấy khung cảnh trước mắt rất kỳ lạ.

Bên cạnh Cận Trọng Kỳ là Tân Ni, bên cạnh Kế Chỉ Tường lại là anh chàng cao to vừa đến, ngồi giữa hai vợ chồng là dì Cận, nhìn thế nào cũng không thấy ổn thỏa, làm gì có gia đình nào như thế?

Nếu biết vậy thì anh đã đứng lên xếp chỗ trước. Anh sẽ xếp dì Cận ngồi bên trái Cận Trọng Kỳ, Kế Chỉ Tường ngồi bên phải chồng, như vậy dì Cận sẽ ở vị trí vô cùng thích hợp, tách Trọng Kỳ và Tân Ni ra; còn vợ anh sẽ ngồi bên phải Kế Chỉ Tường, anh cũng danh chính ngôn thuận ngồi bên cạnh vợ, cuối cùng để anh chàng cao to kia ngồi cạnh Tân Ni. Vậy là xong! Vô cùng hoàn mỹ.

Nhìn sắc mặt khó coi của Chiêm Khắc Cần, thỉnh thoảng anh lại cười ngây ngô, La Di Tĩnh không thể không thở dài; theo những gì cô hiểu về chồng mình, nhất định lúc này anh đang ngồi nghĩ vẩn vơ!

Suốt bữa ăn, mọi người chỉ quanh quẩn trong mấy câu xã giao, ít nhiều cũng trao đổi vài điều tâm đắc của mình, chỉ riêng Kế Chỉ Tường là không lên tiếng, cô chỉ lặng lẽ ăn.

Thỉnh thoảng, đôi mắt không để lộ cảm xúc của Cận Trọng Kỳ hướng về phía cô; thỉnh thoảng, ánh nhìn đầy quan tâm của Đinh Bồi Doãn cũng lướt qua khi cô đang cúi; và đôi khi, ánh mắt lo lắng của Dư Mẫn Tú chuyển từ cô sang bên Cận Trọng Kỳ và Tân Ni, có điều Kế Chỉ Tường vẫn luôn cúi đầu nên không nhận ra.

Người nhìn thấu tất cả chính là La Di Tinh, cô cứ ngồi im lặng quan sát.

Tân Ni đã kết hôn với người khác, hơn nữa người đó cũng sắp quay lại Đài Loan, nếu vậy thì Khắc Cần và dì Cận có gì phải lo lắng? Mục đích của cô ấy cũng không phải nhằm vào Cận Trọng Kỳ, chẳng qua chỉ là muốn học tập chút kinh nghiệm thương trường của anh, có gì đáng ngạc nhiên đâu.

Còn nữa, ánh mắt anh chàng cao to kia nhìn Chỉ Tường hình như không có ý đồ gì khác, bởi rất ít người có ý đồ xấu mà lại dùng ánh mắt trong sáng như vậy để nhìn đối tượng, giả thuyết này có lẽ cũng nằm ngoài ý nghĩ hoang đường của ông xã.

Theo cô thấy, người thật sự có vấn đề chỉ là hai vợ chồng Cận Trọng Kỳ và Kế Chỉ Tường.

Tuy không biết giữa vợ chồng họ đã xảy ra chuyện gì, nhưng cô có thể khẳng định vấn đề đó không nhỏ, La Di Tĩnh chưa từng thấy đôi vợ chồng nào ngồi trên bàn ăn mà từ đầu đên cuối không nói với nhau một lời… À! Cũng có, nhưng chỉ những cặp vợ chồng sắp ly hôn mới xảy ra tình trạng này, bởi thế chắc chắn giữa hai người họ đã xảy ra vấn đề nghiêm trọng!

Thấy chồng mình có phần căng thẳng đến vậy, La Di Tĩnh nghĩ mình có lẽ nên tìm thời gian thích hợp để nói chuyện với Kế Chỉ Tường, tìm hiểu suy nghĩ và tâm sự của cô ấy, tiện thể thăm dò xem điều gì khiến cô ấy phiền lòng đến thế, ít nhất cô cũng có thể giúp đỡ một phần trong việc cứu vãn cuộc hôn nhân đáng thương này.

Thật là làm người ta mong chờ…
Lễ Tình Nhân Đến Muộn – Chương 28
Cận Trọng Kỳ làm tròn trách nhiệm chủ nhà, anh tiễn khách, sau đó đưa mẹ về phòng nghỉ rồi mới về phòng mình.

“Chỉ Tường?”, đèn trong phòng đã tắt, anh cởi áo ngoài và thay đồ ngủ, nhẹ nhàng trèo lên giường, “Em ngủ chưa?”.

Kế Chỉ Tường nằm quay lưng về phía Cận Trọng Kỳ, cảm nhận được phần giường anh nằm lún xuống, cô mở mắt mơ màng nhìn chiếc tủ gần đó, mím môi không đáp.

Bên tai có tiếng thở dài khe khẽ, cánh tay ấm áp của Cận Trọng Kỳ từ từ vòng qua thắt lưng Kế Chỉ Tường, kéo cô vào lòng, để tấm lưng gầy của cô tựa vào ngực mình, thậm chí cô có thể nghe thấy tiếng tim anh đang đập mạnh.

Kề sát bờ vai Kế Chỉ Tường, ngửi mùi dầu gội thoang thoảng tỏa ra từ mái tóc cô, không cần biết vợ mình đã ngủ chưa, Cận Trọng Kỳ thấp giọng thì thầm, “Cảm ơn em vì đã nấu một bữa ăn ngon như vậy”.

Cảm giác chua xót trào dâng trong lòng, Kế Chỉ Tường không dám tin đây là hành động của một người thường ngày luôn lạnh lùng với mình, tuy lời nói vẫn xa cách, nhưng hành động lại dịu dàng, hoàn toàn trái ngược với những lời vừa nói.

Tại sao anh ấy lại dịu dàng với mình đến thế?

Chẳng phải có người từng nói, khi người đàn ông có những biểu hiện khác thường, nghĩa là anh ta thấy áy náy sao?

Anh ấy cũng áy náy? ại sao phải như vậy? Vì Tân Ni? Nếu thật sự là vậy thì cô không cần nhận sự ngọt ngào giả dối này…

Loại tình cảm dối trá đó đối với cô chỉ là một thứ tổn thương vô hình và tàn khốc hơn mà thôi!

“Chỉ Tường”, cảm thấy đôi vai cô run run, Cận Trọng Kỳ giật mình vì nhận ra tâm trạng cô không tốt, “Em sao vậy? Lại khóc à?”. ại sao đang yên đang lành lại khóc như thế? Có chuyện gì làm cô ấy buồn bực sao?

Kế Chỉ Tường vẫn không nói, chỉ một mực lắc đầu, nước mắt vẫn tuôn rơi.

“Em đừng khóc nữa!”, anh bắt cô quay người lại, để đầu cô tựa vào lồng ngực mình, “Dạo này em rất hay khóc, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Em đừng khóc, được không?”. Đúng vậy, từ khi bố nhập viện, hình như cô ấy khóc nhiều hơn, thật sự anh không quen được điều đó.

Cận Trọng Kỳ không an ủi thì thôi, nhưng nghe anh nói vậy cô càng khóc lớn hơn, tiếng khóc vọng ra từ trong lồng ngực anh giống như một điệp khúc ai oán.

Trời ơi! Sao mọi chuyện lại thành ra thế này? Tại sao cô ấy cứ khóc mãi thế? Cứ khóc nữa thì cái giường bên dưới sẽ ngập lụt mất!

Vụng về nâng cằm Kế Chỉ Tường lên, khuôn mặt đẫm nước mắt in sâu trong đôi mắt của anh, một cảm giác bất lực dấy lên trong lòng; anh không biết nói thế nào, đành cúi xuống dùng lưỡi liếm sạch hai hàng nước mắt của cô, ươn ướt mặn mặn, còn có cả mùi thơm đặc biệt của cô.

“Đừng làm vậy…” Kế Chỉ Tường đỏ bừng mặt, không dám để bản thân nhận sự âu yếm của anh nhiều hơn nữa.

Đừng đối với cô dịu dàng như vậy. Bởi cho dù lý trí đang liên tục nhắc nhở cô đó là giả dối thì cô vẫn không thể không chìm đắm vào đó, dù sao cô cũng là phụ nữ, hơn nữa còn là một phụ nữ yếu đuối tràn đầy hy vọng vào tình yêu.

“Tại sao không được?” Sự ngại ngần xấu hổ của cô dễ dàng khơi dậy khát khao nơi Cận Trọng Kỳ, anh rất ngạc nhiên vì đối với anh, điều này chưa từng thay đổi dù đã một thời gian dài trôi qua, còn cô, cô vẫn không làm gì. “Chúng ta, lâu lắm rồi không ở bên nhau.”

Giọng nói Cận Trọng Kỳ trở nên trầm khàn, anh cúi đầu, nhẹ nhàng cắn đôi môi hồng mềm mại, thúc giục cô đón nhận nụ hôn nồng cháy của mình. Hôm nay, Cận Trọng Kỳ có tâm trạng bất ổn, cảm giác bản thân sắp đánh mất thứ gì đó, anh siết chặt vòng tay hơn nữa, dường như làm vậy có thể giúp anh làm dịu bớt nỗi bất an trong lòng…

“Trọng Kỳ…” Anh có biết người anh đang ôm trong tay là cô không? Cô là Kế Chỉ Tường chứ không phải người phụ nữ anh yêu, tại sao anh vẫn có thể nhiệt tình ôm hôn cô đến vậy?

“Suỵt!” Chặn lại đôi môi đang mấp máy, ngăn cản tất cả sự cự tuyệt mà cô có thể làm được, anh dịu dàng vuốt ve thân thể cô, chiếm đoạt tất cả những gì thuộc về cô mà anh muốn sở hữu.

Kế Chỉ Tường bất lực nhắm mắt, im lặng đón nhận sự nhiệt tình của anh.

Hãy để cô tham lam thêm một lần nữa, nếu sau này tất cả trở thành quá khứ, cô sẽ mãi mãi lưu giữ ký ức đẹp đẽ này tận đáy tim.

Đêm đông, những cơn gió lạnh bên ngoài vẫn phần phật thổi, trong phòng, tình xuân đang nồng cháy…

***

Đúng lúc La Di Tĩnh cho rằng đã có một kế hoạch toàn vẹn để bước vào cuộc sống của Kế Chỉ Tường, trở thành bạn thân, cùng cô chia sẻ tâm sự của những người phụ nữ thì lại xảy ra chuyện bất ngờ…

Kế Chỉ Tường khó khăn lắm mới biết rõ những văn kiện mà Kế Chí Xương giao lại cho cô chính là giấy tờ quyền sở hữu toàn bộ tài sản của ông cùng công ty, tình hình thực tế bắt đầu thoát khỏi tầm kiểm soát của cô.

Tất cả tài sản đã được chuyển sang tên cô. Bỗng cô cảm thấy vô cùng bất an, mí mắt giật liên

tục; cô hoang mang không biết phải làm gì, mẹ chồng không có nhà, cô đành gọi taxi đến thẳng bệnh viện, không ngờ đến cửa bệnh viện lại gặp được Cận Trọng Kỳ cũng vừa gửi xe xong, đang vội vàng chạy vào trong.

“Trọng Kỳ?”, Kế Chỉ Tường đuổi theo anh, trong lòng càng thêm bất an, “Sao anh không đi làm? Anh đến bệnh viện làm gì?”, hai người không dừng bước, cô hỏi.

“Anh nhận được điện thoại của anh Đinh, tình hình cụ thể thế nào anh cũng không rõ lắm”, sắc mặt anh phức tạp, đáy mắt thoáng lo âu, “Chỉ Tường, dù xảy ra chuyện gì em cũng phải bình tĩnh!”.

Trong điện thoại Đinh Bồi Doãn nói rất ngắn gọn, ngoài việc báo rằng Kế Chí Xương rất đau đớn, tình hình không được khả quan lắm thì không nói gì thêm. Lát nữa có thể sẽ xảy ra tình huống ngoài dự kiến, vì thế anh muốn Kế Chỉ Tường ổn định tâm lý trước.

“Anh nói vậy là có ý gì?”, sắc mặt cô tái đi khi bị Cận Trọng Kỳ kéo vào thang máy.

“Anh không có ý gì cả!” Anh cũng rất sốt ruột, nhưng bởi không rõ tình hình, hiện giờ có nói gì cũng sẽ mang đến những rắc rối không đáng có. Có điều, Cận Trọng Kỳ đã chuẩn bị tâm lý cho tình huống xấu nhất. “Anh

Trang: [<] 1, 13, 14, [15] ,16,17 ,18 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT