watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:28 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4084 Lượt

Chí Xương hài lòng mỉm cười, “Còn điều thứ hai, cho dù bố không còn nữa, bố hy vọng con vẫn có thể đối xử với Chỉ Tường tốt như bây giờ, con có thể làm được không?”. Đây là điều ông lo lắng nhất.

Tốt? Anh đối với cô ấy tốt? Thật sự là tốt sao? Không hiểu tại sao, Cận Trọng Kỳ cảm thấy áy náy, thậm chí là hổ thẹn.

Thấy Cận Trọng Kỳ im lặng, Kế Chí Xương thầm thở dài, rõ ràng hai đứa trẻ này có chuyện giấu ông, lại chẳng đứa nào chịu nói ra, như vậy làm sao ông có thể yên lòng ra đi được?

“Có thể không? Trọng Kỳ, ít nhất… cũng không bỏ rơi Chỉ Tường?” Có lẽ ông đã miễn cưỡng yêu cầu điều này, dùng Công ty Kế thị của ông để trói chặt tương lai cả hai. Nhưng ở cùng Cận Trọng Kỳ, ít nhất Chỉ Tường cũng không phải lo lắng về cuộc sống của mình, tốt xấu gì trên đời cũng còn có người chăm sóc, đây chính là giới hạn thấp nhất rồi.

Cận Trọng Kỳ không muốn tập trung vào cuộc hôn nhân của mình và Kế Chỉ Tường, anh chuyển sang đề tài khác có thể ông hứng thú, “Bố, còn Kế thị? Chẳng lẽ bố không lo lắng gì sao?”.

“Chẳng phải đã có con rồi sao? Bố đã để con toàn quyền quyết định, còn có gì để lo lắng nữa?” Trên thực tế, Công ty Kế thị đang đạt đến đỉnh cao mà trước đây chưa từng có, dù ông muốn lo thì cũng không biết phải lo từ đâu. “Hiện giờ bố chỉ lo lắng cho Chỉ Tường thôi.”

“Bố, con và Chỉ Tường sẽ không có vấn đề gì đâu, bố cứ yên tâm…”

“Bố chỉ cần nghe được câu trả lời!”, không để Cận Trọng Kỳ phân tán sự chú ý, Kế Chí Xương lớn tiếng cắt ngang lời anh, “Được không? Trọng Kỳ? Bố chỉ cần câu trả lời thôi!”.

“Dạ, ý bố là… không bỏ rơi?” Nghĩa là không bao giờ ly hôn sao? Cận Trọng Kỳ hít một hơi dài lấy lại bình tĩnh. Thật ra điều này rất dễ, hơn nữa anh cũng chưa từng nghĩ đến việc ly hôn.

“Ừ, không bỏ rơi”, đôi mắt già nua của Kế Chí Xương ánh lên rạng rỡ.

“Vâng, không bỏ rơi.” Ánh nhìn truyền đạt lời hứa giữa hai người đàn ông, một lời thề đã được ghi nhớ.

Vì Kế Chí Xương nhập viện, thời gian ở bên nhau của hai vợ chồng vốn ít nay lại càng ít. Cận Trọng Kỳ bận rộn với việc mở rộng kế hoạch kinh doanh của công ty, còn Kế Chỉ Tường lại phải chăm sóc bố, cả hai đều không đủ thời gian để quan tâm đến cuộc sống của đối phương, thậm chí vài lời thăm hỏi ân cần cũng không có.

Nhưng cũng có những việc không bị lãng quên dù Kế Chỉ Tường rất bận rộn.

Dù cô mệt và bận hơn, nhưng sáng nào khi Cận Trọng Kỳ chuẩn bị đi làm, quần áo cần thiết của anh đều đã được để sẵn trên giường; ra khỏi phòng ngủ, vào phòng khách là thấy ngay bữa sáng đã được chuẩn bị sẵn ở trên bàn, khi là cháo trắng và thức ăn kèm kiểu Trung Quốc, khi là bánh mì và sữa, tất cả đều được cô cẩn thận gói lại để anh tiện mang theo, chưa từng có một ngày ngoại lệ.

Mọi việc đều không làm Cận Trọng Kỳ cảm thấy đặc biệt hay bất ngờ, dù sao thì từ khi kết hôn đã như vậy, dù Kế Chỉ Tường bận rộn thì cũng chưa một lần thay đổi, còn anh lại cho đó là điều tất nhiên mà tận hưởng.
Lễ Tình Nhân Đến Muộn – Chương 26
Cuộc sống không thể cứ mãi mãi bình yên, ông Trời luôn muốn trêu đùa những người đang có cuộc sống quá thuận lợi.

Ngày hôm đó, một quả bom khổng lồ không hề báo trước đã rơi xuống, Cận Trọng Kỳ vẫn không hay biết gì.

“Trọng Kỳ, có chuyện… à, có một… cô gái muốn gặp cậu”, Chiêm Khắc Cần với bộ dạng căng thẳng lao vào văn phòng của Cận Trọng Kỳ, sau đó nhanh chóng đóng cửa.

“Sao thế, cậu căng thẳng gì, cô ta ăn thịt người sao?” Cận Trọng Kỳ vừa ăn xong bữa sáng mà Kế Chỉ Tường chuẩn bị, tinh thần rất tốt.

“Cận Trọng Kỳ, chuyện này không có gì đáng cười!” Đến giờ phút này rồi mà cậu ta còn đùa được.

“Tôi rất tò mò, ngoài vợ cậu ra, còn có người phụ nữ nào khiến cậu căng thẳng thế?” Từ khi quen nhau đến nay, anh thấy chi có La Di Tĩnh mới có thể khiến Chiêm Khắc Cần có kiểu phản ứng như thế Cận Trọng Kỳ không khỏi cảm thấy điều này thật thú vị.

“Người ta đến tìm cậu, cậu mới là người phải căng thẳng!” hì ra cậu ta hoàn toàn không biết tình hình thực tế.

“Tôi nhớ sáng nay không có khách hẹn trước, lẽ ra cậu phải rõ hơn tôi chứ.” Bảng tổng kết doanh thu và báo cáo công việc cuối năm của Công ty Kế thị vừa được đưa đên, vẫn còn đang chất đống trước mặt, vì thế hôm nay anh rất bận.

“Đúng, tôi biết rất rõ”, Chiêm Khắc Cần chán ngán, “Nhưng tôi không biết cậu có muốn gặp cô ấy không”.

Không ai biết được tình cảm của Cận Trọng Kỳ dành cho cô ấy, nhưng Chiêm Khắc Cần vẫn thầm hy vọng mọi chuyện không như anh nghĩ, vì điều đó rất không công bằng với Kế Chỉ Tường.

“Cậu không chắc chắn sao?” Việc đón tiếp hay từ chối khách từ trước đến giờ đều do Chiêm Khắc Cần phụ trách, anh không tin có người mà Chiêm Khắc Cần không cản được, hơn nữa còn là một cô gái?

“Tôi không thể quyết định thay cậu được.” Nếu Khắc Cần không muốn sau đó bị rọng Kỳ lột da.

“Rốt cuộc là ai?” Thôi được, nếu cứ giằng co kiểu này thì hôm nay đừng mong xong việc.

“Tân Ni.” Vị hôn thê trước đây của Cận Trọng Kỳ.

***

Tại sao lại là cô ấy? Cô ấy trở về làm gì? Tại sao lại đến tìm anh?

Từ khi mười tuổi, Cận Trọng Kỳ đã rất nghe theo lời dạy bảo của mẹ, cẩn thận chăm sóc cô ấy từng li từng tí suốt mười lăm năm, nhìn cô ấy từ cô bé sáu tuổi lớn lên thành một thiếu nữ duyên dáng, ngoài cô ấy ra, anh chưa từng để ý đến bất cứ người con gái nào khác. Còn cô ấy thì sao? Cô ấy báo đáp gì cho người đã chăm sóc mình suốt mười lăm năm?

Một tấm thiệp hồng báo tin cô ấy sẽ kết hôn với người con trai khác!

Cận Trọng Kỳ đã từng gặp người đàn ông đó, một người có tướng mạo rất nho nhã, lịch sự.

Ban đầu cô ấy nói họ chỉ là bạn bè, anh cũng yên tâm để hai người cùng nhau đi du lịch, tưởng rằng cô ấy cũng nghĩ như anh, sẽ không để bất cứ ai khác bước vào trái tim mình; không ngờ anh đã sai lầm, hơn nữa còn là một sai lầm vô cùng ngu ngốc, cô ấy vẫn quyết định kết hôn cùng anh chàng… tên là gì nhỉ… Kim Nghiêu Thọ? Đúng, cô ấy kết hôn với anh chàng tên là “Chân Yểu Thọ” đó. [“Chân Yểu Thọ” (……) có phiên âm tiếng Trung là “zhen yao shou” (nghĩa là “thật sự yểu mệnh”), gần giống với phiên âm của tên gọi Kim Nghiêu Thọ (……) là “jin yao shou”.">1

Không phải Cận Trọng Kỳ không hề giằng xé, bởi dù sao đi nữa, trái tim anh đã mười lăm năm trời dành cho Tân Ni; nhưng Ni Ni lại giao trái tim cô cho Kim Nghiêu Thọ, anh cố gắng thế nào cũng chẳng có ý nghĩa gì, tuy không cam lòng nhưng anh cũng đành chọn cách từ bỏ và chúc phúc cho hai người họ.

Sau đó Ni Ni cùng với chồng sang Mỹ định cư, cuối cùng anh không có tin tức gì của cô ấy, thế mà hôm nay cô ấy lại trở về tìm anh? Sau khi cả hai đều đã có gia đình?

Cận Trọng Kỳ bước ra phòng khách với tâm trạng rối bời, đập vào mắt là hình ảnh cô gái với trang phục màu trắng đơn giản đang đứng bên cửa sổ, dáng vẻ suy tư.

“Ni Ni?” Cận Trọng Kỳ cứ ngỡ mình không phải là người mở lời trước, nhưng đứng trước cô ấy, anh luôn có những phán đoán sai lầm.

“Anh Trọng Kỳ!”, Tân Ni nghe tiếng anh liền quay lại, bộ dạng rất vui mừng.

Cô ấy vẫn luôn gọi anh như vậy, hơn hai mươi năm nay mà không có gì thay đổi. “Em về nước từ bao giờ? Sao không báo trước một tiếng?” Anh bước đến cạnh cô, nhìn bầu trời ngoài khung cửa mà cô vừa ngắm nhìn.

Sắc trời hơi u ám, rất giống tâm trạng Cận Trọng Kỳ hiện giờ, tối tăm vô định.

“Em… sợ anh không muốn gặp em.” Ngón tay cô vẽ lên tấm kính cửa sổ, đầu cúi xuống để lộ chiếc cổ trắng ngần dưới mái tóc ngắn.

Cận Trọng Kỳ vốn không tìm được lý do gì để gặp cô ấy, nhưng khi gặp rồi lại cảm thấy rất bình thường, tâm trạng không bị dao động quá lớn, điều này khiến anh kinh ngạc và nhẹ lòng.

“Sao lại thế được?” Giờ nhìn lại thái độ thù địch với Kim Nghiêu Thọ lúc trước của mình, có

vẻ rất ấu trĩ, tảng đá đè nặng trong lòng từ trước đến giờ đột nhiên biến mất làm Cận Trọng Kỳ không thể không thoải mái hơn trước. “Cho dù thời gian có thay đổi thế nào, em vẫn luôn là em gái của anh.”

Đúng vậy, là em gái, từ nay về sau anh cũng đối xử với cô ấy như em gái mà thôi.

“Anh Trọng Kỳ, cảm ơn… cảm ơn anh”, Tân Ni cảm động níu tay anh.

“Ngốc quá!” vẫn hành động vò rối mái tóc ngắn của cô như trước đây, nhưng tâm trạng cũng không còn hồi hộp, căng thẳng như trước, có điều gì thay đổi rồi sao? Cận Trọng Kỳ lắc đầu, không nghĩ thêm nữa. “Mấy năm nay ở Mỹ em sống thế nào?”

Tân Ni lại cúi đầu, khẽ cắn môi.

“Sao vậy? Có gì khó khăn sao?” Cận Trọng Kỳ không quên thói quen của cô, hễ có tâm sự là cúi đầu không đáp.

“Kim gia… phá sản rồi.” Vì vậy mà cô phải quay về Đài Loan.

“Ồ.” Thương trường thiên biến vạn hóa, đây không phải là điều không thể xảy ra. “Vậy em về Đài

Trang: [<] 1, 11, 12, [13] ,14,15 ,18 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT