watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:28 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4085 Lượt

Tú đỏ hoe, không nỡ nhìn dáng vẻ sắp sụp đổ của con dâu. “Cậu Đinh, để Chỉ Tường đi đi. Chỉ Tường khóc cũng là chuyện thường tình, tôi tin con bé sẽ kiềm chế được”, bà vỗ vai Kế Chỉ Tường, “Ngoan, đừng khóc nữa, con cũng không muốn bệnh tình bố con nặng hơn mà. Không thể cứ khóc mãi được, cứ yên tâm đi thăm bố con. Khi nào Trọng Kỳ về thì mẹ sẽ nói chuyện, bảo nó dành chút thời gian đi thăm ông ấy, nhân tiện xem xem có giúp gì được không”.

“Cảm ơn mẹ, cảm ơn”, ngàn lời muốn nói nhưng cô chỉ có thể thốt ra hai tiếng “cảm ơn”.

“Vậy thưa bác, cháu…”

“Đi đi!”

Dư Mẫn Tú phẩy tay, tiễn hai người ra cửa, trong lòng thầm cầu nguyện…
Lễ Tình Nhân Đến Muộn – Chương 25
Sau khi nhận được điện thoại của Dư Mẫn Tú, Cận Trọng Kỳ lập tức bỏ dở cuộc họp quan trọng để đến bệnh viện.

Bước vào phòng bệnh, đúng lúc anh nhìn thấy Kế Chỉ Tường dựa vào Đinh Bồi Doãn khóc, bàn tay rắn chắc của Đinh Bồi Doãn đang nhè nhẹ vỗ lưng cô, cúi đầu ghé vào tai cô an ủi, một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong đầu khiến Cận Trọng Kỳ bất giác nắm chặt bàn tay.

Cảm nhận được tia nhìn sắc lẹm, Kế Chỉ Tường ngẩng đầu lên, đôi mắt đẫm lệ nhận ra sự xuất hiện của Cận Trọng Kỳ, cô đẩy Đinh Bồi Doãn ra, đưa một ngón tay lên môi tỏ ý bảo anh im lặng, sau đó đứng lên kéo anh ra khỏi phòng bệnh.

Nhìn đôi mắt Kế Chỉ Tường đỏ hoe, chóp mũi hồng hồng, Cận Trọng Kỳ lên tiếng hỏi, “Tình hình thế nào rồi?”.

Lúc nãy chỉ kịp nhìn thoáng qua, nhưng thấy Kế Chí Xương đeo mặt nạ dưỡng khí, có vẻ tình hình không được khả quan cho lắm, chỉ còn vài ngày nữa là đến Tết, nghe nói sang năm mới đối với người già cũng giống một cửa ải khó qua, đặc biệt là khi Kế Chí Xương đang lâm trọng bệnh, Cận Trọng Kỳ đã lường đến tình huống xấu nhất.

“Vừa mới ngủ không lâu, em muốn để bố nghỉ ngơi một lát.” Cô cúi đầu, chỉ để Cận Trọng Kỳ nhìn thấy làn tóc mình.

“Bác sĩ nói thế nào?” Tuy nghe mẹ nói cũng biết được tình hình sơ qua, nhưng có lẽ cô ấy biết rõ hơn một chút, ít nhất thì cô cũng đã nói chuyện với bác sĩ.

Kế Chỉ Tường lắc đầu, sau đó càng cúi thấp đầu hơn.

Nhìn đôi vai run rẩy, hơi thở nhẹ nhàng mà gấp gáp, đến cả kẻ ngu đần cũng đoán được cô đang khóc. Cận Trọng Kỳ lúng túng, nhất thời không biết nên an ủi cô thế nào, chỉ có thể vụng về vòng tay qua vai, để cô dựa vào lồng ngực rắn chắc của mình.

Kế Chỉ Tường níu chặt cổ áo anh, tâm trạng đau buồn, căng thẳng bỗng như tìm được lối thoát, cô không kìm được liền òa khóc.

Cận Trọng Kỳ nhắm mắt lại, cảm giác nước mắt cô đã thấm ướt ngực áo, thấm vào tận tim anh; nếu cô cần một bờ vai để nương tựa mỗi khi yếu đuối, thì đó chính là nghĩa vụ và trách nhiệm của người làm chồng, chứ không phải là người không có quan hệ gì với cô như Đinh Bồi Doãn.

Đến khi tiếng khóc ngừng hẳn, đôi vai thôi run rẩy, Kế Chỉ Tường mới ngượng ngùng rời khỏi vòng tay ấm áp của Cận Trọng Kỳ.

“Xin lỗi, em không kiềm chế được.” Rút khăn tay ra lau vết nước mắt trên áo Cận Trọng Kỳ, cô lại quay về là một Kế Chỉ Tường đầy lý trí.

“Không sao”, khàn giọng đáp lại, Cận Trọng Kỳ nâng khuôn mặt vẫn đang cúi gằm của cô lên, đôi mắt đen chầm chậm lướt qua gò má còn vương đầy nước mắt, “Em như vậy sẽ khiến bố lo lắng”.

“Em biết…” Nhưng lại không thể không chế được cảm xúc.

“Đừng khóc nữa”, anh lau nước mắt trên má cô, “Nếu còn khóc thì về nhà, đừng để bố thấy bộ dạng em như vậy!”. Chỉ sợ khi vừa tỉnh lại, thấy cô như thế không khéo ông lại ngất đi.

“Không! Em muốn ở lại đây…” Kế Chỉ Tường cố gắng ngăn dòng lệ đang dâng trào nơi khóe mắt, sợ anh không cho cô ở lại.

“Em phải hứa là không được khóc nữa”, anh nghiêm mặt, cảm giác buồn chán lại dâng lên trong lòng. “Nếu không thì về nhà!”, Cận Trọng Kỳ nghiêm giọng.

“Không khóc, em hứa sẽ không khóc nữa”, Kế Chỉ Tường hoang mang lau vệt nước mắt trên mặt, cố gắng tỏ vẻ kiên cường, “Cảm ơn anh đã đến, công việc của anh thế nào rồi?”. Gần đây là khoảng thời gian Cận Trọng Kỳ bận nhất, cô thật sự rất cảm kích vì sự hiếu thảo của anh dành cho bố mình.

“Đang họp dở.” Nghe thấy lời cảm ơn đầy xa cách của Kế Chỉ Tường, không biết tại sao, Cận Trọng Kỳ cảm thấy rất không thoải mái.

“Vậy anh mau về công ty đi, có em ở đây là đủ rổi.” Cô biết anh luôn luôn bận rộn, cũng hiểu bản thân đã đem đến cho anh quá nhiều rắc rối, không thể để anh phải gánh vác thêm trách nhiệm.

“Em đuổi anh sao?”, Cận Trọng Kỳ nheo mắt, tỏ vẻ dữ dằn ôm chặt khuôn mặt đỏ lên vì khóc của cô.

“Không phải, sao lại thế được?” Tại sao anh ấy giận? Vì cuộc họp bị gián đoạn sao? “Nhưng để nhiều người như vậy đợi anh thì không hay lắm?”

Cận Trọng Kỳ lớn tiếng, “Đổi ngày rồi!”. Đáng ghét! Lát nữa phải gọi điện bảo Chiêm Khắc Cần đổi ngày họp!

“Vậy anh… không cần về công ty nữa sao?” Nếu vậy, anh ấy có đồng ý ở lại đây với… bố?

“Em không muốn anh ở lại ư?” Tại sao? Cô thật sự lo lắng cho công ty của anh hay vì người đàn ông đang ngồi trong phòng bệnh kia?

“Không phải…” Ngược lại, cô hy vọng anh có thể ở lại, cho dù không phải vì cô, mà vì bố cũng được.

“Vậy tại sao em cứ đuổi anh về công ty?” Đáng ghét! Tại sao anh lại trở nên nhỏ mọn như vậy? Rốt cuộc anh đang nghĩ gì?

“Em…”

Cửa phòng bật mở, Đinh Bồi Doãn nghiêng người gọi, “Chỉ Tường, bác Kế tỉnh rồi”.

“Bố!” Kế Chỉ Tường vui mừng lao vào phòng, để mặc Cận Trọng Kỳ cùng câu hỏi của anh ở lại phía sau.

“Sao con lại đến đây?” Kế Chí Xương kéo mặt nạ dưỡng khí ra, gắng ngồi dậy, có phần khiển trách nhìn qua Đinh Bồi Doãn đang đứng bên cạnh.

Đinh Bồi Doãn có thể được xem là trợ lý đắc lực do một tay Kế Chí Xương bồi dưỡng, tất nhiên ông rất rõ phong cách làm việc của anh, chuyện ông nằm viện chắc chắn là anh báo cho Chỉ Tường.

“Đừng trách anh Đinh, là con tự đến mà!” Kế Chỉ Tường vội vàng đặt một chiếc gối ra sau lưng Kế Chí Xương, để ông ngồi thoải mái hơn.

Cận Trọng Kỳ bước vào phòng bệnh, cất tiếng chào: “Bố”.

“Sao con cũng đến?”, thấy Cận Trọng Kỳ, Kế Chí Xương có vẻ rất vui, “Mọi việc ở công ty vẫn tốt chứ?”.

“Vẫn ổn, bố cứ yên tâm.” Trên thực tế, quy mô và doanh thu của cả hai công ty đều vượt xa dự đoán của Kế Chí Xương, có điều anh không muốn khoe khoang ở đây.

“Vậy thì tốt”, Kế Chí Xương gật đầu hài lòng, gương mặt trắng bệch đã hồng lên đôi chút, “Bố biết con có thể xử lý ổn thỏa”.

“Bố, bố có thấy chỗ nào đau không? Có cần gọi bác sĩ lại kiểm tra không?” Kế Chỉ Tường cố giấu sự lo lắng trong lòng, tỏ vẻ không có gì xảy ra.

“Bố rất khỏe, con đừng quá lo lắng.” Đôi mắt Kế Chí Xương từ đầu đến giờ vẫn không rời khỏi Cận Trọng Kỳ. “Chỉ Tường, Bồi Doãn, hai con ra ngoài trước đi, bố có chuyện muốn nói riêng với Trọng Kỳ.”

“Bố?”, trong lòng Kế Chỉ Tường lại dấy lên cảm giác bất an. Tại sao cô không được ở lại?

“Ngoan, ra ngoài đi con”, Kế Chí Xương nghiêm nét mặt ra lệnh.

Đinh Bồi Doãn và Kế Chỉ Tường nhìn nhau, cô lo lắng nhìn Kế Chí Xương rồi lại quay sang nhìn Cận Trọng Kỳ, đành theo Đinh Bồi Doãn ra ngoài…

“Ngồi đi con”, đợi Đinh Bồi Doãn và Kế Chỉ Tường ra ngoài, Kế Chí Xương mới nói với Cận Trọng Kỳ.

Cận Trọng Kỳ chăm chú nhìn ông, nghe lời kéo một chiếc ghế ngồi xuống.

“Trọng Kỳ, có phải thật sự bố không qua nổi không?” Lẽ ra ông đã phải đến bầu bạn cùng vợ mình từ hai năm trước, gắng gượng được đến tận bây giờ cũng là đủ rồi, ông đã thỏa mãn.

“Bố!” Cận Trọng Kỳ lặng đi, trả lời hay không đều không thỏa đáng, hơn nữa anh cũng không hoàn toàn nắm rõ bệnh tình của bố vợ.

“Đừng giấu bố, bố rất rõ tình trạng của mình”, Kế Chí Xương giơ một tay lên, bàn tay đầy những nếp nhăn, run run, “Bố không có nguyện vọng gì, chỉ có hai điều, hy vọng con đồng ý”.

Trong tình cảnh này, bất cứ ai cũng không thể từ chối, Cận Trọng Kỳ không ngoại lệ, anh yên lặng gật đầu.

“Thứ nhất, nếu bố lại hôn mê lần nữa, tuyệt đối không cần cấp cứu, điều đó chỉ làm bố thêm đau đớn.” Yêu cầu điều này, ông cảm thấy rất có lỗi với Trọng Kỳ, bởi anh sẽ phải chịu sự trách móc của Chỉ Tường, nhưng quá trình cấp cứu vô cùng đau đớn, hơn nữa dù cứu sống rồi cũng không thể níu giữ được sinh mạng như đèn treo trước gió của ông, chi bằng để ông yên tâm ra đi!

“Chuyện này…” Cận Trọng Kỳ quả thật cảm thấy rất khó xử, anh cũng đã lường trước tình huống mà mình phải đối diện.

“Bố biết là làm khó con, nhung bố tin con nhất định sẽ làm được.”

“… Vâng.” Còn có thể không làm được sao? Nếu lúc đó mọi việc xảy ra thật thì có cấp cứu cũng vô dụng.

Kế

Trang: [<] 1, 10, 11, [12] ,13,14 ,18 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT