|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
ngón tay dài mảnh lướt qua mép bàn. Hằng đêm, Cận Trọng Kỳ vẫn thường ngồi sau chiếc bàn này làm việc, không biết những khi đó, trong lòng anh có hình bóng cô không? Kế Chỉ Tường đỏ mặt vì ý nghĩ của mình, lắc đầu xua đi những ý tưởng hỗn loạn trong đầu, sắp xếp lại bàn làm việc của anh.
Trước đây, cô có thói quen luôn giữ bàn làm việc của mình ngăn nắp, sạch sẽ, tuy số lượng tài liệu trên bàn cũng nhiều không kém, nhưng ít nhất vẫn còn một khoảng không để làm việc, nếu không khi bắt tay vào công việc sẽ cảm thấy bất tiện.
Kế Chỉ Tường tất nhiên cũng hy vọng Cận Trọng Kỳ có tâm trạng thoải mái khi làmviệc, cô bắt đầu phân loại sách và tài liệu của anh theo thói quen của mình. Dọnxong, mặt bàn đã gọn gàng hơn rất nhiều. Kéo ngăn bàn ra, tất cả đồ đạc phục vụ cho công việc của anh cũng để lung tung, cô không nín nổi nét cưòi.
Đứng trên một phương diện nào đó mà nói, cách sắp xếp của Cận Trọng Kỳ rấtgiống một đứa trẻ, cũng như cái ngăn bàn này, hoàn toàn không phù hợp với vẻ ngoài thành đạt của anh.
Dọn từng ngăn kéo của Cận Trọng Kỳ từ trên xuống dưới, đến khi kéo chiếc ngăn cuối cùng ra, Kế Chỉ Tường phát hiện có một quyển album khá cũ, tuy không mới, nhưng rõ ràng là bảo quản rất cẩn thận, xem ra nó rất được coi trọng. Con người ít nhiều gì thì cũng có tính tò mò, cô biết rõ mình không nên tìm hiểu bímật của anh nhưng lại không ngăn cản được âm thanh nhỏ bé trong lòng thúc giục cô mở ra xem cho rõ.
Vừa mở trang đầu tiên ra, đập vào mắt là một cô gái rất trẻ, xinh đẹp, nhìn qua có vẻ chưa thành niên, cô ấy có nụ cười ngọt ngào, giống như một tiên nữ không thuộc về nhân gian.
Cô ấy là ai? Tại sao ảnh cô ấy lại được để trong ngăn bàn của Cận Trọng Kỳ, hơn nữa còn được giữ gìn rất cẩn thận?
Kế Chỉ Tường cảm thấy bất an, nhưng không thể ngăn cản bản thân tiếp tục xem hết quyển album đó. Tim càng đập nhanh, không thể không chế được bản thân, cô cứ thế lật tiếp, xem từng trang album, tâm trạng càng thêm nặng nề, ngón tay run rẩy theo từng trang ảnh.
Những tấm ảnh trong đó đa phần là cô gái xa lạ, nhưng không chỉ là cô ấy, còn có những tấm mà cô ấy chụp chung với Cận Trọng Kỳ, cũng có tấm mẹ chồng cô xuấthiện, một số nữa thì có cả những người cô không quen biết. Trong ảnh, Cận Trọng Kỳ cười rất vui vẻ, vui vẻ đến mức khiến Kế Chỉ Tường cảm thấy đau lòng. Hóa ra anh cũng có thể cười vui vẻ như thế, nhưng cô chưa từng nhìn thấy điệucười ấy trên gương mặt anh, ngoại trừ những tấm ảnh này…
Ngón tay lưu luyến nhẹ nhàng vuốt ve nụ cười của anh trong ảnh, cô tự hỏi đến khi nào anh mới dành những nụ cười rực rỡ như thế cho mình? Khi cô đang chìm đắm trong những suy nghĩ vừa đau khổ vừa kỳ vọng đó, bỗng nghe thấy giọng nói trầm thấp mà lạnh lùng của Cận Trọng Kỳ vang lên bên ngoài thư phòng…
“Ai cho phép cô đụng vào đồ đạc của tôi?”
Lễ Tình Nhân Đến Muộn – Chương 22
Chỉ Tường toàn thân cứng đờ, vừa ngẩng đầu lên đã thấy quyển album trong tay bị Cận Trọng Kỳ nhanh chóng giật lại, thấy anh cẩn thận lật xem từng tấm ảnh, sắc mặt khó coi biến mất khi thấy mọi tấm ảnh đều hoàn hảo như cũ.
Kế Chỉ Tường ngây người nhìn phản ứng và hành động của Cận Trọng Kỳ, trái tim như bị gió lạnh thổi qua, cô rùng mình, sau đó là cảm giác ngột ngạt khó thở.
Cứ tưởng mình vừa phá bỏ được một góc nhỏ của bức tường vô hình, nào ngờ nó được xây kín lại bằng tốc độ nhanh hơn nhiều lần, hơn nữa dường như lần này bức tường đó lại to hơn, dày hơn rất nhiều, khiến cô không thể nhìn thấy bờ tường được nữa.
“Cô ấy là ai?” Âm thanh mờ ảo vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ, lúc này cô mới nhận ra đó chính là giọng nói của mình, trong vô thức, cô đã hỏi một câu cấm kỵ.
Cận Trọng Kỳ nheo mắt, con ngươi đen lạnh lùng nhìn thẳng khuôn mặt nhợt nhạt của Kế Chỉ Tường: “Cô không cần biết”.
Không cần biết? Cô không đứng vững, vịn vào cạnh bàn để đõ thân thể đang run rẩy của mình.
Cô cứ nghĩ rằng chỉ cần lặng lẽ hy sinh tâm sức thì sẽ có ngày anh nhận ra sự nỗ lực của mình.
Cô chưa từng mong muốn anh sẽ nảy sinh tình yêu với mình, nhưng ít nhất anh cũng sẽ thật lòng chú ý đến sự tồn tại và hy sinh của cô; đáng tiếc, cũng thật đáng buồn, tất cả tình cảm và sự hy sinh thầm lặng của cô trong hai năm chỉ đổi lại một câu nói tổn thương chính mình: “Cô không cần biết”…
“Cô đang cười gì vậy?”, thấy nét cười trên khuôn mặt Kế Chỉ Tường thật khó chịu, Cận Trọng Kỳ chau mày hỏi.
“Hả?” Cô đang cười sao? Cô nên cười, cười vì bản thân quá ngu ngốc, có lẽ cả đời này cũng không thể đợi được đến ngày nguyện vọng ngu xuẩn kia trở thành hiện thực. “Em đang nghĩ, chắc chắn cô ấy rất quan trọng với anh…” Cô không kiềm chế được bản thân, cảm giác như tâm trí đang dần dần lìa xa khỏi cơ thể.
Chân mày Cận Trọng Kỳ nhíu chặt, khuôn mặt dần dần xuất hiện thần sắc mất kiên nhẫn, “Rốt cuộc cô đang muốn hỏi gì?”. Khắc Cần nói không sai, quả nhiên phụ nữ chính là thứ phiền phức nhất trên đời!
Kế Chỉ Tường thẫn thờ lắc đầu, cô biết Cận Trọng Kỳ sẽ không nói, nếu anh thật sự chân thành thì sẽ không đợi đến ngày cô phát hiện ra cuốn album đó mới thừa nhận, bởi thế anh sẽ không nói.
Nhìn đôi mắt Kế Chỉ Tường dần hoe đỏ, trong lòng Cận Trọng Kỳ chợt dấy lên cảm giác đau đớn kỳ lạ.
Cô ấy cũng khóc sao? Kế Chỉ Tường luôn bình tĩnh, ôn thuận và hiểu lễ nghĩa, anh vẫn luôn cho rằng cô là người phụ nữ lý tính nhất trên đời, hóa ra cô cũng có biểu hiện như vậy sao?
“Không có gì. Sao anh lại đột ngột quay về thế?” Cúi đầu nhặt chiếc chổi lông gà rơi trên sàn nhà, cô không muốn anh nhìn thấy dáng vẻ yếu đuối của mình.
“Nếu không đột ngột quay về, làm sao phát hiện được cô lén xem đồ của tôi?” Lời vừa thốt ra liền hối hận, anh có cần vì cô xem thứ không nên xem mà nói ra những lời tổn thương người khác như vậy không? “… Tôi về lấy hợp đồng.” Cầm chặt cuốn album trên tay, anh quay đầu đi, lúc này cũng không hiểu vì sao mình phải giải thích.
“Anh cứ tìm đi, em về phòng trước.” Hít một hơi thật sâu, cô vẫn không ngước lên nhìn.
Cô sợ! Sợ khuôn mặt lạnh lùng băng giá cùng ánh mắt khinh thường của anh, điều đó khiến trái tim cô đau đớn như ngàn mũi kim đâm, sắc mặt khó coi, sự việc cuối cùng đã khiến cô không còn chỗ dung thân, tất cả chỉ vì cô đã xem cuốn album đó, vì một cô gái cô không nên biết.
Cận Trọng Kỳ đứng thẳng người, nhìn Kế Chỉ Tường chậm rãi bước qua mình, bất chợt vươn tay giữ lấy khuỷu tay gầy gầy của cô, “Khoan đã!”.
Kế Chỉ Tường dừng lại, thân thể cứng đờ, “Có chuyện gì sao?”, giọng nói có chút nghẹn ngào.
“Sau này không được bước vào thư phòng nữa.”
Lễ Tình Nhân Đến Muộn – Chương 23
Cơ thể Kế Chỉ Tường vốn được Dư Mẫn Tú bồi bổ ngày một đầy đặn giờ lại gầy đi như một
quả bóng xì hơi, nhanh đến mức khiến người ta ngạc nhiên. Người đầu tiên phát hiện ra đương nhiên là Dư Mẫn Tú – người ngày ngày chăm chỉ nấu canh bồi bổ cho cô. Điều đáng buồn cười là, người hằng ngày nằm cạnh cô lại hoàn toàn không để tâm đến sự thay đổi này.
“Có chuyện gì sao? Chỉ Tường.” Dư Mẫn Tú tưởng mấy đơn thuốc của mình có vấn đề, nên sốt ruột cuống cả lên, “Sao con lại gầy đi nhanh vậy?”. Có phải bà lấy nhầm đơn thuốc giảm cân không?
“Không có gì đâu mẹ, chỉ là ăn không ngon miệng thôi.” Cô không dám hỏi mẹ chồng về cô gái nọ, mặc dù rất muốn hỏi, muốn đến sắp phát điên lên.
Những sự việc mà trước đây cô không rõ, sau khi trải qua sự việc ở thư phòng đều trở nên hết sức sáng tỏ, sáng tỏ đến mức cô không thể tránh né.
Kế Chỉ Tường không phủ nhận rằng chỗ đứng của Cận Trọng Kỳ trong lòng mình ngày càng lớn, nhưng cô không ngờ thứ bản thân cho đi lại là cả trái tim, là tình yêu trọn vẹn, cô đã yêu anh từ lúc nào không hay, yêu chính chồng mình.
Yêu chồng mình vốn là một sự việc hoàn toàn bình thường, là lẽ đương nhiên; nếu có thể phát hiện ra sớm hơn một chút, có lẽ cô còn có thể hy vọng, hy vọng một ngày nào đó sẽ được anh đối xử giống như cô đã đối xử với anh.
Đáng tiếc, phát hiện muộn màng này giờ lại khiến cô đau lòng, bởi cô biết không nên hy vọng nữa, hy vọng ấy sẽ không có ngày trở thành hiện thực, bởi không phải Cận Trọng Kỳ vô tâm, mà vì trái tím anh đã dành cho một cô gái khác.
Kế Chỉ Tường không biết cô gái đó là ai, cũng không biết tại sao cô ấy không ở bên Cận Trọng Kỳ nữa; nhưng cô ngưỡng mộ cô ấy, thực sự rất ngưỡng mộ, vì cô ấy có được trái tim chân thành của anh mà cô vĩnh viễn không có được.
“Ăn không ngon miệng?” Ánh mắt Dư Mẫn Tú không khỏi vui mừng, rõ ràng bà đang hiểu lầm ý cô. “Ngoài ăn không ngon ra còn có dấu hiệu gì khác không? Có cảm thấy buồn nôn hay khó chịu gì không?”
“Mẹ, con xin lỗi”, Kế Chỉ Tường lắc
đầu, cô biết bản thân lại khiến mẹ chồng thất vọng, “Chu kỳ của con vừa qua”.
Sao cô lại không muốn có cốt nhục của anh, nhưng cơ thể quá gấy yếu, lại thêm những áp lực vô hình
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




