|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
thay đổi của người vợ thuộc cung Song Tử!
“Nhẫn? Ngọc?”, Cận Trọng Kỳ bắt đầu chau mày.
“Lúc cầu hôn cũng tặng rồi!” Mấy thứ đó phải đợi đến lúc này mới tặng sao? Nếu anh “dám” đợi đến bây giờ mà chưa tặng, với tính cách của vợ mình thì e rằng anh đã sớm chết ở đầu đường xó chợ rồi.
“Hay là… kỳ nghỉ hai người?” Ý kiến này quá tuyệt vời chứ? Anh xung phong làm “nhà tài trợ”, tình nguyện để thư ký đi nghỉ, sau đó tự khiến bản thân chết chìm trong công việc!
“Cậu đã quên thời hạn nghỉ trong năm đã qua rồi sao?” Nghĩa là, đã đi trong thời gian nghỉ trong năm rồi, hơn nữa túi tiền rỗng không, làm gì có ”kinh phí” để đi nghỉ lần hai.
“Vậy tôi không giúp được gì rồi.” Không phải anh không giúp, mà là hết cách.
Lễ Tình Nhân Đến Muộn – Chương 17
Nghĩ bản thân là một ông chủ quá lý tưởng, vắt óc giúp nhân viên nghĩ cách, ờ… tuy phương pháp có phần lạc hậu, người ta đã làm hết rồi, nhưng đây cũng là giới hạn của anh, anh không thể nghĩ nhiều hơn nữa được.
“Thì ra sức sáng tạo của cậu còn tệ hơn tôi!”, Chiêm Khắc Cần cuối cùng đã gặp được một “tên ngốc” chính hiệu, tuy phiền phức của chính mình chưa giải quyết được, anh vẫn không nhịn nổi mà trêu chọc vài câu.
“Vậy cậu nói xem, cậu đã từng tặng những gì rồi?”, Cận Trọng Kỳ không tin Chiêm Khắc Cần sẽ thông minh hơn mình.
“Nhiều lắm!” Nhắc đến ý tưởng tặng quà, Chiêm Khắc Cần đắc ý, bắt đầu giơ ngón tay đếm, “Thiệp tình yêu này, nước hoa này, quần áo hàng hiệu nữa này… Tóm lại là rất nhiều, chỉ còn thiếu là chưa tặng cái gì quyến rũ một chút… A! Có rồi!”, Chiêm Khắc Cần dừng một chút, sau đó phấn khích reo lên.
“Sao vậy?” Chiêm Khắc Cần mừng rỡ, sắc mặt Cận Trọng Kỳ lại càng khó coi hơn nữa, không ngờ bản thân mình hoàn toàn không có chút sáng tạo nào về vấn đề chọn quà tặng, chẳng trách Chiêm Khắc Cần gọi anh là “đồ ngốc”.
“Cảm ơn ông Trời! Cuối cùng tôi cũng nghĩ ra nên tặng cái gì rồi!”, Chiêm Khắc Cần mừng mừng rỡ rỡ đến mức như sắp khóc vậy.
“Cái gì?” Có cần phải vui mừng đến vậy không? Cậu ta có biết đó là tiền ai trả không vậy? Tên đần độn!
“Đồ lót gợi cảm! Ây da! Tôi thật là quá thông minh mà!” Chiêm Khắc Cần hoàn toàn chìm trong suy tưởng của mình, quên cả việc đang trong giờ làm việc, cũng chẳng quan tâm đến thái độ bàng quan của Cận Trọng Kỳ. “Tôi phải mua màu đen… không, màu đỏ, màu đỏ vừa nóng bỏng vừa gợi cảm, chắc chắn là có giá trị!”
“Có cần thiết phải phí công phí sức đến thế không? Chỉ là lễ tình nhân thôi mà.” Kết hôn rồi còn gọi là tình nhân sao? Chẳng lẽ bọn họ không biết mình mắc bẫy của mấy cửa hàng bán đồ lưu niệm? Đây chỉ là thủ đoạn tầm thường và thô thiển nhất mà thôi.
“Chính vì là lễ tình nhân nên tặng quà mới càng có ý nghĩa!” Kẻ đang nhiệt tình tất có lý lẽ của mình. “Cuộc sống vợ chồng vốn rất tẻ nhạt, nếu không nhân dịp ngày lễ này tạo chút không khí lãng mạn, thì hai người sẽ rất nhanh chán ghét, mệt mỏi, sau đó chia tay.”
Chia tay? Nghiêm trọng vậy sao?
Cận Trọng Kỳ không thể không chau mày, đột nhiên nhớ đến Kế Chỉ Tường, cô chưa từng đòi hỏi anh điều gì.
Kế Chỉ Tường rất nhu thuận, có giáo dục, cũng có thể cuộc sống vợ chồng của họ thật sự rất tẻ nhạt, nhưng anh đã cho cô một gia đình yên ấm, còn giữ vững cơ nghiệp mà cha cô đã vất vả khổ cực lắm mới gây dựng nên, như vậy đối với cô mà nói, có lẽ đã quá đủ?
Lắc đầu thật mạnh, anh tin rằng Kế Chỉ Tường không phải loại phụ nữ mà Khắc Cần nói, thậm chí anh còn cho rằng chắc chắn cô không bao giờ có những giấc mơ khó hiểu như vậy, bởi anh chưa từng nhận được bất cứ yêu cầu gì từ cô, mà một cuộc hôn nhân như thế mới là điều anh muốn, không cần lãng phí sức lực vào những việc vừa ngu ngốc vừa vô vị đó!
“Trọng Kỳ, chẳng lẽ cậu không chuẩn bị gì?” Chiêm Khắc Cần phát hiện cùng với sự im lặng của Cận Trọng Kỳ là ánh mắt kỳ lạ.
“Tôi không phải trẻ con, sẽ không làm những việc không thực tế đó nữa.” Nói cách khác, là vô vị!
“Như vậy có được không? Trọng Kỳ.” Chiêm Khắc Cần gạt bỏ cảm xúc vui mừng vừa rồi, vẻ mặt kinh ngạc. “Hôn nhân của cậu không giống tôi, lẽ ra cậu phải dành nhiều tâm tư để duy trì nó hơn tôi mới phải.”
“Sẽ không có vấn đề gì đâu, hai chúng tôi đều đạt được điều mình mong muốn, hơn nữa cùng giúp đối phương thỏa mãn, không cần thiết phải nhờ những thứ phù phiếm đó để vun đắp hôn nhân.” Cận Trọng Kỳ vốn không cảm thấy cách nghĩ của mình có gì đó chưa ổn thỏa.
Chiêm Khắc Cần không nói nữa, anh ta im lặng nhìn Cận Trọng Kỳ, hy vọng cái miệng xui xẻo của mình sẽ không biến mọi chuyện thành sự thật.
Lễ Tình Nhân Đến Muộn – Chương 19
Thời gian qua nhanh, hơn ba trăm ngày qua như tên bay, trong nháy mắt, lễ tình nhân lại đến. Tòa cao ốc của Công ty Kỳ Ký vẫn vắng lặng, và vẫn chỉ còn ông chủ ngồi lại công ty để làm thêm.
“Hi hi! Tôi có thể vào được không?” Chiêm Khắc Cần gõ cửa, khuôn mặt tươi cười,tay xách một cái hộp.
“Cậu đến làm gì thế?” Lễ tình nhân cậu không ở nhà với vợ mà chạy tới công ty chọc phá tôi chắc?
Chiêm Khắc Cần ném chiếc hộp lên bàn, kéo ghế dựa đến trước bàn làm việc của Cận Trọng Kỳ, “Đương nhiên là đến kiểm tra xem cậu có chăm chỉ làm việc không!
Xem có phải thật sự cậu không chịu về nhà với chị dâu không?”.
“Năm ngoái chẳng phải đã nói rồi sao, tôi không còn ở cái tuổi chơi trò gia đình nữa.”Cận Trọng Kỳ vẩy cây bút trong tay, ánh mắt vẫn không hề nhìn tới chiếc hộp bí mật trên bàn.
“Di Tĩnh đâu? Cậu không phải ở bên cô ấy sao?”
“Em ở đây này.” Vợ của Chiêm Khắc Cần – La Di Tĩnh – duyên dáng xuất hiện trước cửa phòng làm việc, tươi cười bước vào. “Bọn em vừa ăn cơm xong, Khắc Cần nói anh vẫn còn làm ngoài giờ, vì thế nên mới mua bánh kem đến cho anh.” Cận Trọng Kỳ nhướn mày.
“Bữa tối dưới ánh nến hả?”, anh vẫn còn nhớ Khắc Cần từng nhắc đến việc này.
“Cái đó đương nhiên là năm nào cũng phải có rồi”, La Di Tĩnh vô tư ngồi lên chân chồng mình, hoàn toàn không để tâm đến ánh mắt của Cận Trọng Kỳ, “Còn về quà tặng lại là chuyện khác!”.
Trên thực tế, đây là do Chiêm Khắc Cần đặc biệt năn nỉ La Di Tĩnh, cố ý thể hiện tình cảm thân mật trước mặt Cận Trọng Kỳ, cố gắng sửa đổi những quan niệm đã bám rễ trong đầu anh.
“Năm nay thì sao? Em nhận được quà gì?” Cận Trọng Kỳ mím môi nhịn cười, anh còn chưa quên chuyện lý luận của Chiêm Khắc Cần là “tuyệt đối không được lặp lại quà tặng”.
La Di Tĩnh thích thú đưa “món quà tình yêu” mà mình vừa nhận được ra, nói: “Giày cao gót màu đỏ”.
“Phối với quà tặng năm ngoái vừa đúng một bộ”, Chiêm Khắc Cần ngồi bên cạnh thêm thắt.
“Thật không chịu nổi hai người nữa”, Cận Trọng Kỳ ngán ngẩm.
“Đây mới gọi là điều thú vị của tình yêu mà!”, La Di Tĩnh yểu điệu cười, thân mật hôn lên má Chiêm Khắc Cần, “Có vậy hôn nhân mới có thể kéo dài mà không nhàm chán”.
“Đúng vậy!” Cận Trọng Kỳ xem như đã hiểu mục đích mà hai người họ xuất hiện, chẳng phải là giúp anh mở mang kiến thức hay sao? “Hôn nhân không cần những thứ phù phiếm đó mới có thể duy trì được.” Ít nhất thì Kế Chỉ Tường cũng không cần.
Năm ngoái chẳng phải anh cũng không tặng gì, thậm chí không làm bất cứ điều gì đặc biệt, cô ấy cũng không có ý kiến đó sao? Hoặc có thể cô ấy cũng như anh, không để tâm đến ý nghĩa của ngày lễ tình nhân.
“Đây là cách nghĩ của anh, chị dâu chưa chắc đã nghĩ vậy.” La Di Tĩnh nhíu mày, cuối cùng cô cũng tin rằng Cận Trọng Kỳ hoàn toàn không quan tâm đến cuộc hôn nhân của mình. “Không nói gì không có nghĩa là chị ấy không quan tâm, dù sao chị ấy cũng là phụ nữ, chẳng phải sao?” Cô không tin trên thế giới này có người phụ nữ lại không mong muốn được trải qua một ngày lễ tình nhân lãng mạn. Chiêm Khắc Cần ngồi bên cạnh gật đầu hưởng ứng. Quả nhiên là chỉ có phụ nữ mới hiểu nhau, chính Khắc Cần cũng không thể đưa ra những phân tích sâu sắc đến vậy. Bà xã muôn năm!
“Cô ấy không giống em.” Ít nhất Kế Chỉ Tường cũng không nũng nịu như Di Tĩnh,Cận Trọng Kỳ chau mày, lập tức gạt bỏ ý nghĩ hoang đường vừa lóe lên trong đầu. Anh cần cô ấy nũng nịu để làm gì? Anh đã quen với một Kế Chỉ Tường hiểu đạo lý,như vậy là đủ để duy trì quan hệ hôn nhân của họ rồi.
La Di Tĩnh bỏ cuộc, nhưng cô hiểu rất rõ từ trước đến nay không thể dùng vài câu nói là có thể thay đổi sự cố chấp của Cận Trọng Kỳ được. “Không có chuyện không giống, mà tại anh chưa từng tìm hiểu chị ấy, đã bao giờ anh hỏi chị ấy muốn gìchưa?
Nhất định là anh chưa từng làm điều đó.” Cô thật sự thấy buồn thay cho Kế Chỉ Tường.
“Đi thôi Khắc Cần, chúng ta còn phải đi ngắm cảnh đêm!”
“Hả? Nói hết rồi?” Sao không nói thêm vài câu, tên cứng đầu ấy vẫn chưa chịu hiểu mà!
“Những gì cần nói đã nói hết rồi, chúng ta đi thôi!” Khuyên đã khuyên hết lời, cóchịu hiểu hay không vẫn là Cận Trọng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




