watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:28 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4087 Lượt

khao khát chiếm được cô nhiều hơn, anh không thể nghĩ ra mình đang muốn gì nữa.

Khi khoái cảm như sóng cuộn từng đợt dâng trào trong cơ thể, Kế Chỉ Tường cuối cùng cũng từ bỏ nỗ lực kiềm chế tiếng kêu rên của mình, sau đó, cùng với thanh âm trầm trầm của anh, cả hai đều đạt được cao trào của khoái cảm…
Lễ Tình Nhân Đến Muộn – Chương 12
Dần dần chuyển hết việc kinh doanh của công ty sang cho Cận Trọng Kỳ, Kế Chỉ Tường giống như một con quay đột nhiên tìm được không gian để nghỉ ngơi, chỉ trong một khoảng thời gian ngắn mà trở nên nhàn hạ, thư thái.

Cô không phải ngày ngày bận rộn chìm ngập trong đống công việc, cũng không cần phải ký những công văn chất chồng, lại thêm kế hoạch “bồi bổ cơ thể” của Dư Mẫn Tú khiến thân thể gầy yếu của Kế Chỉ Tường dần đầy đặn hơn.

Thoáng chốc mà đã nửa năm trôi qua, thời gian bên nhau tăng lên khiến hai vợ chồng dần thích ứng với sự tồn tại của đối phương, sinh hoạt hằng ngày cũng tương đối ổn định; vốn do Cận Trọng Kỳ thường ở Xây dựng Kỳ Ký, nên ngày nào Kế Chỉ Tường cũng đến công ty ngồi, thế mà tình trạng này thay đổi ngay sau một cuộc trò chuyện…

“Chỉ Tường, bây giờ em rảnh không? Anh có chuyện muốn bàn với em.” Xử lý xong công việc, Cận Trọng Kỳ từ phòng làm việc quay về phòng, anh nhẹ nhàng gõ cửa, hỏi Kế Chỉ Tường đang ngồi lau tóc trước bàn trang điểm.

“Vâng? Được chứ.” Cô dừng việc lau tóc lại, bàn tay giữ chặt chiếc khăn lông.

Hai người ở bên nhau lâu ngày dù ít hay nhiều tất sẽ sinh ra những thay đổi về mặt tình cảm, Kế Chỉ Tường cũng không ngoại lệ, cô đã dần quen với sự tồn tại của Cận Trọng Kỳ, thích nghi với sinh hoạt của anh, biến anh trở thành một phần trong cuộc sống của mình.

Có nhiều lúc chính cô cũng không rõ bản thân đang quen hay ỷ lại vào anh, nhưng cô không thể phủ nhận rằng, địa vị của Cận Trọng Kỳ trong tim cô càng ngày càng lớn, đây là sự thật không thể thay đổi.

Còn Cận Trọng Kỳ luôn tỏ thái độ ôn hòa lịch sự, cô luôn cảm thấy giữa hai người dường như có một bức tường vô hình ngăn cách, hoàn toàn không giống với những cặp vợ chồng bình thường… Nên nói thế nào nhỉ? Là thẳng thắn chăng?

Chính vì không giống những cặp vợ chồng bình thường khác, có vấn đề gì đều nói rõ với nhau, cho dù là để giải tỏa những cảm xúc không tốt cũng được, nhưng cô vẫn chưa cảm nhận được những điều này từ anh.

Có lẽ là do cách họ đến với nhau không trải qua chặng đường tìm hiểu và tình yêu lãng mạn như người khác, vì thế cô mới có cảm giác này, một cảm giác vô cùng chân thực, chứ không phải ảo giác.

Giống như hiện giờ, rõ ràng Cận Trọng Kỳ có thể nói trực tiếp vào vấn đề, nhưng anh lại rất lịch sự hỏi ý kiến cô; không biết vì sao mà cô luôn có cảm giác lạnh lẽo…

“Bây giờ ngày nào em cũng phải đến Công ty Kế thị, có phải vì còn nhiều việc phải xử lý không?” Ngay từ đầu Cận Trọng Kỳ đã cử một nhóm chuyên gia đến Công ty Kế thị, trên lý thuyết họ đã tiếp nhận hầu hết công việc của Kế Chỉ Tường, tuy vậy, anh vẫn tôn trọng ý muốn của cô cũng như những gì cô đã làm vì công ty.

“Không. Nhân viên của anh đã giúp đỡ em rất nhiều, hơn nữa những việc quan trọng đều giao cho anh Đinh xử lý, thật ra em cũng chỉ đến công ty dạo quanh thôi.” Có lẽ chính vì thái độ của Cận Trọng Kỳ có phần xa cách, Kế Chỉ Tường cũng theo đó mà tỏ ra thận trọng.

“Có việc gì sao?”

“Không, anh chỉ nghĩ, liệu em có thể ở nhà, không đến công ty nữa không?” Cận Trọng Kỳ kéo chiếc ghế lại gần rồi ngồi xuống, làm tiêu tan cảm giác bức bách, căng thẳng một cách thần kỳ.
Lễ Tình Nhân Đến Muộn – Chương 13
Cô chớp mắt, không hiểu rõ anh đang muốn nói gì.

“Ý anh là, em có biết mấy ngày nay tâm trạng mẹ không tốt?” Anh không biết cô có phải là kiểu phụ nữ coi trọng sự nghiệp hay không, vì thế trong lời nói cũng không kém phần cẩn thận, lo lắng sẽ gây ra hiểu lầm không đáng có.

“Vâng.” Cô biết rõ, bởi Dư Mẫn Tú là người luôn thể hiện cảm xúc vui buồn, đau khổ, giận dữ trên khuôn mặt, dù cô không muốn thấy cũng không được; hơn nữa, cô vốn dĩ không định làm như vậy, mà thực sự rất yêu quý mẹ chồng. “Vì chuyện của dì Xảo phải không?”

Dì Xảo là bạn thân nhất của Dư Mẫn Tú, mấy ngày trước dì đột ngột qua đời vì nhồi máu cơ tim, cũng khó trách bà đau lòng như thế.

“Phải!” Cận Trọng Kỳ mỉm cười, rất vui vì Kế Chỉ Tường chú ý đến tâm trạng của mẹ mình. “Vì vậy, anh muốn em có thể dành thêm chút thời gian ở bên mẹ.” Nói trắng ra, chính là muốn cô ở nhà, trở thành người phụ nữ thực sự của gia đình.

“Em biết rồi.” Dùng tay vuốt mái tóc còn ướt, cô hiểu rõ anh coi trọng mẹ như thế nào, cũng như cô quan tâm đến tâm trạng của bố vậy. “Mai em ghé qua công ty nói với anh Đinh một tiếng, sau đó về nhà với mẹ, được không?”

“Vậy sao?” Thấy cô đồng ý nhanh và dứt khoát như thế, Cận Trọng Kỳ lại tỏ ra lúng túng. “Em không phản đối?”

“Tại sao em phải phản đối?” Kế Chỉ Tường cảm thấy buồn cười, và cô thật sự bật cười. “Mẹ anh cũng là mẹ em, có gì khác biệt sao?”

Cận Trọng Kỳ lặng im, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn nụ cười ngọt ngào của Kế Chỉ Tường mãi không rời.

Anh cứ tưởng phải mất rất nhiều thời gian để thuyết phục Kế Chỉ Tường, vì dù sao cô cũng đã hy sinh tuổi xuân của mình cho công ty; hơn nữa đây lại là sự nghiệp của bố cô, anh thật sự không ngờ cô lại phản ứng như vậy, khiến lòng anh bất giác dấy lên cảm giác thật ấm áp.

“Cảm ơn em”, anh không biết mình nên nói gì, buột miệng thốt ra lời cảm ơn.

Nụ cười trên môi Kế Chỉ Tường dần biến mất, thay vào đó là cảm giác tổn thương.

Tại sao giữa hai người họ nhất định phải lịch sự, nhất định phải xa cách như thế? Cô là vợ của anh mà! Phải đợi đến khi nào thì quan hệ giữa họ mới có thể bình thường như những đôi vợ chồng khác, không bị bức tường vô hình ngăn cách?

“Sao vậy?”, thấy cô đang chìm đắm trong suy nghĩ, anh vốn giỏi quan sát biểu cảm của người khác lập tức hỏi.

“Hả?” Cô giật mình, từ trong suy nghĩ miên man quay lại hiện thực, “Không có gì, chỉ là em hơi mệt…”.

Bàn tay đang cầm khăn lông siết chặt hơn, cô ích kỷ trách thái độ của anh quá xa cách, nhưng chẳng phải bản thân cũng phạm sai lầm đó sao? Chính vì anh như cố ý duy trì khoảng cách, nên cô cũng tự nhiên giẫm lên bước chân anh. Nếu cứ tiếp tục thế này, họ sẽ không bao giờ có được một ngày lễ tình nhân đúng nghĩa…

Lễ tình nhân?

Vì sao cô lại muốn trải qua một lễ tình nhân “đúng nghĩa” với Cận Trọng Kỳ? Rốt cuộc cô đang nghĩ lung tung gì vậy?

Một suy nghĩ đột ngột nảy ra khiến tâm trí hoảng loạn, tay chân luống cuống, cô hoang mang mở nắp lọ dầu dưỡng tóc để trên mặt bàn trang điểm, ngón tay run rẩy không giữ chặt vỏ lọ trơn bóng, trong lúc hoảng loạn cô làm đổ gần hết chai dầu, dầu tràn ra khắp mặt bàn trang điểm.

“Á!”, cô vừa giật mình vừa phiền muộn kêu lên một tiếng, hai tay cứng đờ không biết nên phản ứng thế nào.

“Đừng lo, từ từ thôi em.” Anh thấy vậy liền lấy khăn giấy chặn mép bàn, ngăn không cho dầu dưỡng tóc chảy khắp nơi, sau đó chạy vào phòng tắm lấy ra một chiếc khăn lau, cẩn thận lau sạch bàn trang điểm.

Chạy qua chạy lại vài lần như vậy, trên trán Cận Trọng Kỳ toát ra lớp mồ hôi mỏng, khó khăn lắm mới lau sạch chiếc bàn trang điểm như cũ. “Sạch rồi!” Anh thở một hơi, ném khăn lau vào bồn rửa mặt.

“Xin lỗi.” Biểu hiện của cô quả thật là rất tệ! “Đều tại em vụng về…”

“Không sao, không phải em cố ý.” Anh lấy áo tắm sạch từ trong tủ ra, quay người đi vào phòng tắm. “Anh đi tắm, chẳng phải em mệt sao? Ngủ trước đi!” Sau đó giọng nói biến mất đằng sau cánh cửa.

Kế Chỉ Tường thẫn thờ ngồi trước bàn trang điểm một lúc lâu, mãi đến khi tiếng nước trong phòng tắm tắt đi, cô mới vội vàng trèo lên giường, đắp kín chăn.

Nằm trong chăn lắng nghe tiếng bước chân Cận Trọng Kỳ ra khỏi phòng tắm, tiếng công tắc vang lên rất khẽ cho cô biết anh đã tắt đèn, đến khi cảm nhận được phần giường bên cạnh lún xuống, cô mới cho phép bản thân chìm vào giấc ngủ.

Trong lúc mơ màng, thần trí đang giằng co giữa tỉnh và mê, Kế Chỉ Tường vẫn không ngừng nghĩ về ý tưởng ngu ngốc không chút hiện thực lúc nãy – thực sự cô rất muốn trải qua một lễ tình nhân đúng nghĩa cùng anh.
Lễ Tình Nhân Đến Muộn – Chương 14
Không đến công ty làm việc nữa cũng có nghĩa là sinh hoạt hằng ngày hoàn toàn thay đổi, ngày nào cũng như ngày nào, công việc của Kế Chỉ Tường là làm bạn với Dư Mẫn Tú; cô biết rất rõ, phải đợi đến khi tâm trạng u uất của mẹ chồng tốt lên thì nhiệm vụ “mang tính giai đoạn” này của mình mới tạm xem như hoàn thành, cô rất vui vì thời điểm đó đang tới gần.

Vì thời gian Kế Chỉ Tường ở nhà tăng lên nhiều, mà hai người phụ nữ quả thật không thể ngồi nhìn nhau cả ngày, Kế Chỉ Tường nhận thấy cách thức này hoàn toàn không thể biến đổi tình hình hiện tại, cho nên cô bắt đầu thử tìm những việc mà trước đó không có cơ hội làm và có khả năng làm mẹ chồng vui lên để giết thời gian.

Tất nhiên, Kế Chỉ Tường luôn biết cách khéo léo để Dư Mẫn Tú cùng mình thực hiện, để bà bận rộn với những hoạt động

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,18 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT