|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
ngây thơ như thế chính là đối tượng tốt nhất để chỉ dạy, anh sẽ khơi dậy tình cảm trong cô, biến cô thành vật sở hữu mà mình muốn. Đương nhiên, dù ít hay nhiều cũng có thể thỏa mãn tâm lý tiềm ẩn của một người đàn ông.
Kế Chỉ Tường ngượng ngùng quay người lại. Cô không thể phản đối, bởi anh là chồng cô, anh có quyền sở hữu tất cả của cô, mà thân thể chính là yêu cầu cơ bản nhất.
“Đừng căng thẳng, cố gắng thả lỏng một chút.” Đây là bước đầu tiên, nếu cô không thể tự khắc phục, những việc tiếp theo sẽ trở nên vô cùng khó khăn. “Cảm nhận những gì anh làm với em, sau đó em cũng có thể làm vậy với anh.”
Giọng nói của Cận Trọng Kỳ khàn khàn đầy mê hoặc, đôi mắt đen sâu thẳm dưới ánh đèn vàng nhạt phản chiếu ánh sáng kỳ lạ mà Kế Chỉ Tường không hiểu được; mùi rượu nồng phả ra theo mỗi câu nói, không khí đậm mùi rượu lúc này lại có tác dụng xoa dịu sự căng thẳng, xóa bớt nỗi sợ hãi trong cô.
Kế Chỉ Tường từ trước đến nay không thích mùi rượu, nhưng lúc này cô rất cảm ơn tất cả những người đã mời rượu, điều đó cho phép cô tìm được một lý do để phó mặc lý trí của mình cho cơn say.
Đôi môi mềm áp lên vầng trán cao của cô, chậm rãi lướt xuống chân mày, rồi trượt theo sống mũi nhỏ đi xuống; không cảm nhận được sự vội vã của Cận Trọng Kỳ, cô dần thả lỏng cơ thể, buông góc chăn bị siết chặt ra, bỗng có cảm giác mình được trân trọng…
Khi Kế Chỉ Tường đang thất thần chìm đắm trong nụ hôn nhẹ nhàng của Cận Trọng Kỳ, anh đột nhiên liếm đầu mũi cô, Kế Chỉ Tường mở to đôi mắt, miệng hé ra. Anh ấy… sao lại liếm giống như một chú cún nhỏ vậy?
Nụ cười nhạt xuất hiện trên đôi môi của Cận Trọng Kỳ, nhân lúc cô đang kinh ngạc, anh dùng lưỡi nếm hương vị trên đôi môi đang hé mở của Kế Chỉ Tường; đúng lúc cô giật mình kêu lên, chưa kịp khép miệng lại, anh đã nhanh chóng chiếm lĩnh khuôn miệng thơm tho của cô, chậm rãi làm cô thích ứng với hành động thân mật này.
Ưm… tiếng than thở ngập ngừng giữa cổ họng, Kế Chỉ Tường cảm thấy mình đã say, say vì mùi rượu phả ra từ miệng Cận Trọng Kỳ.
Lễ Tình Nhân Đến Muộn – Chương 10
Đây chính là hôn sao?
Thật ấm áp, thật dễ chịu, cô không thể mang hình ảnh đáng buồn nôn trong tưởng tượng ra để so sánh với cảm giác đầu nặng chân nhẹ yếu ớt hiện giờ.
Nếu đây chính là nụ hôn của những cặp tình nhân, là lời nguyền thần kỳ trong thần thoại tình yêu, vậy thì cô không thể loại bỏ khả năng bản thân sẽ đắm chìm trong đó…
Không thấy biểu hiện từ chối, cảm nhận được sự nhu thuận và hoàn toàn tiếp nhận của Kế Chỉ Tường, Cận Trọng Kỳ dùng đầu lưỡi xuyên qua hàm răng đều đặn, tiếp xúc với chiếc lưỡi mềm mại của cô, lúc này anh khó lòng giữ được phong độ thường ngày, trong tích tắc hành động càng cuồng nhiệt.
Cận Trọng Kỳ tìm cách để Kế Chỉ Tường phối hợp với mình, bàn tay vội vàng luồn dưới lớp chăn lụa, vuốt ve thân thể nữ tính hơi gầy của cô, ngạc nhiên phát hiện cô không giống trong tưởng tượng của mình.
“Không ngờ em cũng rất đầy đặn”, anh buông đôi môi hồng đến mê người, vội vàng cất giọng nói biếng nhác.
“A…” Phát hiện mình quá chìm đắm, đồng thời nhận ra sự trêu ghẹo trong lời nói của anh, Kế Chỉ Tường xấu hổ lấy tay che mặt, vành tai phút chốc nhuộm màu đỏ đẹp.
Lại là một điều đáng ngạc nhiên nữa!
Cận Trọng Kỳ không nhớ đã bao lâu rồi anh mới được nhìn thấy một phụ nữ đỏ mặt, hơn nữa còn đỏ đến tận mang tai? Vợ mới cưới của anh quả thật đã mang đến cho anh biết bao điều ngạc nhiên!
Mang tâm trạng vui thích của một nhà thám hiểm, bàn tay bắt đầu lướt trên thân thể yêu kiều, run run của Kế Chỉ Tường, Cận Trọng Kỳ không từ bỏ bất cứ cơ hội nào để khơi dậy cảm xúc trong cô, chiếc lưỡi bạo dạn lướt qua lướt lại cổ cô in những vết đỏ trên làn da trắng ngần; từ nay, đây là lãnh địa chỉ thuộc về anh, Cận Trọng Kỳ cảm thấy vui sướng khi nhận thức được điều đó.
Kế Chỉ Tường cắn chặt môi, cô không hiểu cảm giác ngắc ngứ trong cổ họng biểu hiện điều gì, dường như có thứ gì đó đang muốn vượt ra, cô chơi vơi níu chặt ga giường, cảm giác lạ lẫm đó làm cô hoảng loạn.
“Kêu lên, kêu lên em sẽ thấy dễ chịu hơn”, thấy cô đang cố kiềm chế, Cận Trọng Kỳ đưa ra một cách giải phóng áp lực.
Không ngờ nó lại mang tác dụng ngược, giọng nói của anh làm Kế Chỉ Tường càng căng thẳng và lúng túng hơn, cơ thể đang thả lỏng bỗng nhiên cứng đờ.
Cận Trọng Kỳ không phải là người đàn ông thích từ bỏ, phản ứng của Kế Chỉ Tường càng khơi dậy khát vọng chinh phục trong anh. Anh cúi người hôn lên khuôn ngực nhạy cảm của cô, cố ý trêu đùa và khơi gợi cảm xúc, bàn tay để dưới chăn di chuyển đến đùi, tìm đến vùng cấm địa, quyết tâm ép cô phát ra những tiếng nhỏ!
“Ư…”, Kế Chỉ Tường phát ra những âm thanh nghẹn ngào nức nở, cô không thể giải phóng sức nóng lạ lùng đang thiêu đốt bên trong cơ thể, nước mắt bỗng tuôn rơi.
“Đừng khóc, thử kêu lên em sẽ thấy dễ chịu hơn.” Cận Trọng Kỳ liếm những giọt nước mắt vương trên gò má và nhìn đôi mắt mờ sương của Kế Chỉ Tường, cảm giác khó chịu dâng lên trong tim khiến động tác của anh bất giác trở nên dịu dàng.
“Thật… thật không?” Kế Chỉ Tường không hiểu, thật sự không hiểu, vì vậy cô chỉ có thể lựa chọn cách tin tưởng anh – người nhiều “kinh nghiệm” hơn mình.
“Ừ.” Cận Trọng Kỳ ngồi dậy cởi áo ngủ ra, trong quá trình tìm cách gọi cảm xúc cho cô, chính bản thân anh cũng không thể kiên nhẫn được, và cũng không muốn đợi nữa.
Lễ Tình Nhân Đến Muộn – Chương 11
Kế Chỉ Tường ngại ngùng quay mặt đi, không dám nhìn anh trong bộ dạng ở trần, sau đó cảm thấy áo ngủ của mình bị kéo xuống, cô nhất thời hoảng hốt không biết làm thế nào.
“Em… để em tự làm… ”
“Giúp vợ cởi áo cũng là một thú vui trong phòng the”, Cận Trọng Kỳ cười nhẹ, động tác vẫn không dừng lại.
Kế Chỉ Tường vẫn chưa quen với những lời nói quá thẳng thắn của anh, làn da trắng vùng cổ ửng đỏ.
“Lúc bắt đầu sẽ hơi đau, em chịu khó một chút.” Cúi xuống thân thể mềm mại của cô, anh hít một hơi thật sâu, thử buộc bản thân kiềm chế khát khao của mình, để Kế Chỉ Tường chuẩn bị tốt tâm lý.
“Anh… làm ơn…!” nhẹ một chút. Kế Chỉ Tường không kịp nói hết lời đã cảm thấy cơn đau đớn gần như xé rách cơ thể cô, nước mắt chưa kịp khô thoáng chốc lại trào ra.
Đau quá! Những gì anh ấy nói chẳng bằng một phần nghìn sự thật!
Nhìn khuôn mặt thanh tú đẫm lệ, Cận Trọng Kỳ nghiến răng hỏi: “Em có sao không?”.
Sự hưng phấn của Cận Trọng Kỳ không hề giảm bớt, ngược lại vì sự ấm áp bên trong thân thể cô mà càng thêm phấn khích, anh không thể kìm chế được cảm giác muốn “xung trận” của mình!
Có sao, có sao! Đương nhiên là có sao rồi! Kế Chỉ Tường cắn môi thầm nói, nhưng vẫn gật đầu trong vô thức.
“Xin lỗi, anh không thể đợi được nữa.” Nhìn chân mày cô nhíu chặt, dù là tên ngốc cũng đoán ra được cô đang cố chịu đựng đau đớn, nhưng anh thật sự không thể đợi được nữa, nếu không, trước khi cô kịp thích ứng với sự tồn tại của anh thì bản thân đã ngã gục trước. “Em chịu khó thêm chút nữa được không?”, anh vừa dịu giọng an ủi vừa từ từ cử động, chậm rãi mà chắc chắn chiếm hữu cơ thể cô.
“Ư…”, Kế Chỉ Tường không thể ngăn được nước mắt, đến khi cơn đau dần dần tan bớt, trong cơ thể vì thế mà nảy sinh rung động kỳ lạ khiến cô phát ra những tiếng nức nở.
“Khá hơn chưa?” Cắn nhẹ đôi môi đỏ đang run rẩy, anh nhìn với đôi mắt gần như thiêu cháy cô.
“… Vâng.” Trời ơi! Anh ấy nhất định phải hỏi những câu làm người ta xấu hổ đến thế sao?
“Vậy anh có thể bắt đầu chưa?” Đối với Cận Trọng Kỳ, tất cả những gì vừa diễn ra chỉ là khúc dạo đầu, phần lớn thời gian là để giúp Kế Chỉ Tường thích ứng, vì thế vẫn chưa thể gọi là “bắt đầu”.
“Hả?”, đôi mắt xinh đẹp mở to, cô nhìn anh đầy kinh ngạc.
Không phải ngay từ lúc nãy đã “bắt đầu” rồi sao? Chẳng lẽ đợi khi cô ngất đi mới gọi là đủ sao? Chẳng phải nên “kết thúc” rồi ư? Tại sao anh ấy lại nói bây giờ mới “bắt đầu”?
Nếu cơn đau thấu tận tim gan đó chưa gọi là “bắt đầu”, vậy thì những đau đớn tiếp theo cô phải chịu đựng sẽ kéo dài đến tận khi nào?
“Có vấn đề gì sao?”, thấy Kế Chỉ Tường có chút thất thần, Cận Trọng Kỳ chau mày hơi giận.
Trong “thời điểm đặc biệt” này mà vợ anh đang thả hồn ở nơi đâu? Xem ra nỗ lực của anh chưa đủ, vẫn phải cố gắng hơn nữa, tránh để người ta chê cười là “hành sự bất lực”!
Nghĩ sao làm vậy, anh đột ngột tăng thêm sức mạnh, nỗ lực điểm thêm nhiều ngọn lửa trên thân thể yếu ớt của cô, những ngọn lửa khiến người ta bay bổng.
“Đừng… nhẹ… một chút…” Cô không dám tin giọng nói yếu ớt này phát ra từ miệng mình, nhưng rồi cô lại hoảng hốt nhận ra đó là sự thật không thể chối cãi.
“Anh không có cách nào khác”, anh cười khổ, nhưng vẫn không giảm bớt sức lực.
Cho dù anh muốn chậm lại, nhưng khát khao đang kêu gào không cho phép anh làm vậy. Anh chưa từng được cảm nhận cơ thể nữ tính nào hấp dẫn như vậy, ngoài
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




