watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:28 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4075 Lượt

có thể xem sự trùng hợp này là một lời dự báo, rằng sau này cô và Cận Trọng Kỳ thật sự trở thành bạn đời của nhau?

Cứ cho rằng lời dự báo này có thể trở thành hiện thực, nhưng tính thời gian thì chỉ còn chưa đến ba tuần, thật sự cô không kịp chuẩn bị tâm lý để nắm tay người đàn ông này tiến vào lễ đường, cùng thề nguyền chung sống trọn đời.

Tuy rằng ngay từ đầu Kế Chỉ Tường đã hiểu rõ bản thân không có lý do gì để từ chối, nhưng làm ơn hãy cho cô một không gian để mơ mộng, dù gì cũng là phụ nữ, cô có quyền được mơ mộng…

Cô hoang mang thất thần, rời ánh mắt về phía Cận Trọng Kỳ.

Anh ta sẽ nghĩ thế nào? Sẽ lãng mạn như trong tưởng tượng của cô chứ?

Cô không ngây thơ đến mức tưởng rằng anh ta vừa gặp cô đã yêu ngay, bởi cô biết rằng mình không phải là kiểu con gái thu hút người khác đến mức ấy. Về điểm này thì cô vẫn đủ tỉnh táo.

Nếu vậy, anh ta có cái nhìn về tương lai như thế nào?

Cận Trọng Kỳ phát hiện ánh mắt hoang mang bất lực của Kế Chỉ Tường, anh mỉm cười nhìn cô một cách tự nhiên; sau đó rời sự chú ý về phía mẹ mình, nụ cười của mẹ khiến anh cảm thấy rất hài lòng.

Từ khi cha Cận Trọng Kỳ rời bỏ gia đình, mẹ anh đã vì con và gia đình mà hy sinh quá nhiều, anh không có gì để đền đáp bà, chỉ có thể làm tròn bổn phận một người con, cố gắng làm mọi việc để bà vui lòng.

Nếu mẹ đã thích Kế Chỉ Tường, vậy thì chọn cô ấy! Cận Trọng Kỳ không còn tâm sức đâu để bắt đầu một tình yêu, đó chẳng qua chỉ là một ảo ảnh làm người ta mơ mộng, hoàn toàn không đáng để tin tưởng.

Cận Trọng Kỳ chỉ yêu cầu Kế Chỉ Tường duy nhất một điều là làm mẹ anh vui lòng. Trong lòng anh cũng hiểu rất rõ, Kế Chỉ Tường đồng ý tiếp tục mối quan hệ chẳng qua là vì hy vọng anh có thể giúp đỡ và cứu vãn công ty của gia đình cô đang từng ngày tiến đến bờ vực phá sản. Vì thế, hai người đều được thỏa mãn nguyện vọng của mình, không ai cảm thấy bản thân đã bị đem ra làm vật hy sinh, cũng không ai nợ ai.

Có lẽ hôn nhân không tình yêu đối với một phụ nữ là quá tàn nhẫn, nhưng tuổi tác Kế Chỉ Tường không còn nhỏ, chắc chắn không còn mơ mộng như những thiếu nữ chưa trưởng thành, đây cũng là lý do cô đến nhà anh hôm nay.

Nói thật thì Kế Chỉ Tường cũng là một đối tượng không tệ. Giản dị chất phác, không kiêu kỳ như những thiên kim tiểu thư khác, hơn nữa sản nghiệp nhà cô cũng có thể giúp ích cho Xây dựng Kỳ Ký của anh. Dù sao ngành Kiến trúc cũng có quan hệ mật thiết với ngành Gang thép, tính ra anh không những không thiệt thòi điều gì, mà còn kiếm được món lời không nhỏ.

Tóm lại, vừa tìm được một người vợ hiền dịu lại vừa có được khoản lợi nhuận đáng giá, tính thế nào Cận Trọng Kỳ vẫn là người thắng!

“Nếu mẹ đã nói vậy, chúng ta cứ chọn ngày Mười bốn tháng Ba đi!” Tính toán ổn thỏa, không để cho Kế Chỉ Tường có cơ hội nói lên suy nghĩ của mình, Cận Trọng Kỳ tự thắt sợi dây tơ hồng lên tương lai của cả hai, một tương lai không thể đoán trước…
Lễ Tình Nhân Đến Muộn – Chương 08
Kế Chỉ Tường vẫn im lặng.

Hôn lễ náo nhiệt, buổi tiệc ồn ào kéo dài tưởng như vô tận, từ đầu đến cuối, cô giống như một con rối vô hồn mặc kệ người khác chỉ huy; cô im lặng nhìn từng khuôn mặt vui vẻ tươi cười,

nhưng trong đầu lại không nhớ được ai, ngoại trừ Kế Chí Xương và Dư Mẫn Tú.

Cô thấy bố mình ngã bệnh lâu ngày nay lại nở nụ cười phấn chấn hài lòng, không hề bị chiếc xe lăn và vẻ ốm yếu bên ngoài ảnh hưởng đến tâm trạng; Dư Mẫn Tú cũng vậy, bà vui mừng đi đến các bàn tiệc, cười híp mắt để lộ những nếp nhăn của tuổi tác, người phụ nữ lương thiện ấy bắt đầu từ ngày hôm nay đã trở thành mẹ chồng cô.

Chỉ cần hai người họ thật sự vui mừng thì hôn lễ này cũng rất đáng.

Bận rộn cả ngày, Kế Chỉ Tường mệt mỏi vô cùng, cô hoàn toàn không nhớ được thương gia nào, những khách hàng

nào từng hợp tác với công ty đã đến dự hôn lễ, nhưng điều này thật ra không quan trọng lắm, vì đã có sổ sách ghi rõ, đó là một cuốn sổ của lương tâm, sau này mỗi món nợ đều sẽ được thêm vào chút “tâm ý” hoàn trả không thiếu một xu.

Sau khi tắm rửa xong, đặt cái đầu nặng nề xuống gối, Kế Chỉ Tường mới biết mình mệt mỏi đến độ nào, ngày hôm nay gần như đã rút cạn sức lực của cô; mệt mỏi đến mức không thể suy nghĩ được gì nữa, cô chỉ muốn ngủ, rất muốn ngủ, sau đó sẽ ngủ lâu, thật lâu…

Đúng lúc Kế Chỉ Tường sắp chìm vào giấc ngủ say, cô cảm nhận được phần giường bên cạnh lún xuống, mơ hồ mở mắt, cô không thể nghĩ ra được lúc này rồi, có ai đến chia sẻ cái giường của mình nữa.

“Ai?”, giọng nói Kế Chỉ Tường khàn khàn, dấu hiệu của việc không hoàn toàn tỉnh táo.

“Là anh, chồng em.” Giọng nói và động tác lên giường như cùng lúc, chiếc chăn bị kéo ra, anh đang nằm xuống.

Giọng nói trầm trầm vừa vang lên, lập tức đánh thức Kế Chỉ Tường, trong phút chốc cô mở to đôi mắt, vô thức quấn chặt tấm chăn của mình, tất cả dây thần kinh cảm giác khắp cơ thể đều chuyển sang trạng thái cảnh giác.

“Em muốn ngủ sao?”, dưới ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn ngủ, giọng nói của Cận Trọng Kỳ lại vang lên. Lần này là từ chính chỗ chiếc gối bên cạnh.

“… Vâng.” Kế Chỉ Tường không dám quay đầu lại, thoáng ngửi thấy mùi rượu tỏa ra từ hơi thở của Cận Trọng Kỳ, chứng tỏ trong tiệc cưới, anh đã uống không ít, và cũng đỡ giúp cô không ít lời mời.

“Có phải em quên gì không? Chỉ Tường”, Cận Trọng Kỳ cố giữ giọng nói bình tĩnh, nghe có vẻ không giống một kẻ nát rượu.

Thật ra anh cũng không phải người quá thèm muốn chuyện ấy, nhưng là đêm tân hôn, cộng thêm việc uống khá nhiều rượu khiến anh khó lòng khống chế cảm xúc; hơn nữa, đêm tân hôn mà không có chuyện gì xảy ra thì cũng có gì đó khó nói, anh không thể để vợ mới cưới cảm thấy bị bỏ rơi và có những suy nghĩ tùy tiện.

Kế Chỉ Tường thở gấp, mùi rượu trên người Cận Trọng Kỳ khiến cô cảm thấy chếnh choáng, cô cố gắng nói nhẹ nhàng:

“Em… xin lỗi, em hơi sợ…” Trốn tránh không phải giải pháp tốt, ít ra cô cũng nên thử để anh biết cảm giác của mình, dù sao sau này hai người cũng trở thành người thân thiết nhất của nhau, cô không muốn cuộc sống vợ chồng bắt đầu bằng sự giấu giếm.

Tuy hiện tại Kế Chỉ Tường không thể tự lừa gạt rằng bản thân có tình cảm với anh, nhưng ít nhất cũng phải thành thật.

“Em? Sợ?” Cận Trọng Kỳ chống một tay nâng người lên nhìn bóng lưng cô, vô cùng kinh ngạc trước phản ứng của vợ mình.

“Vâng, thực sự em rất sợ.” Cô nhắm mắt lại, cảm ơn ánh sáng vàng nhạt đã giúp cô giấu đi sự lúng túng của mình.

“… Năm nay em bao nhiêu tuổi rồi?” Chân mày đang nhíu lại của Cận Trọng Kỳ không hề có ý mỉa mai, ngược lại, đôi mắt sâu thẳm của anh còn ánh lên vẻ hứng thú.

“Ba mươi”, Kế Chỉ Tường đỏ bừng mặt. Ba mươi tuổi là quá già rồi, nhưng cô lại chưa từng có kinh nghiệm trong tình yêu, tất nhiên là chưa bao giờ tiếp xúc thân mật với đàn ông.

Cô dành hết tuổi thanh xuân của mình cho công ty, không đủ sức để chú ý hay đáp lại khi có người theo đuổi, vì thế có thể nói, về một “mặt nào đó”, Kế Chỉ Tường trong sáng như một tờ giấy trắng.

“Ừ.” Cô nhỏ hơn anh một tuổi. Sau đó thì sao? Nói cô không có chút kinh nghiệm nào về việc này sao?

Cũng khó trách Cận Trọng Kỳ kinh ngạc. Thời hiện đại nam nữ giao tiếp thoải mái hơn trước, một phụ nữ ba mươi tuổi mà vẫn có thể giữ được tấm thân trong trắng không thể nói là đặc biệt, mà đáng được gọi là thần thoại!

Còn anh, thật sự đã tìm được một tiên nữ do Thượng đế gửi xuống, một tiên nữ thuần khiết.

Kế Chỉ Tường quá xấu hổ, cô cắn chặt môi dưới, ngón tay siết chặt góc chăn đến mức trắng bệch, vừa xấu hổ vừa ngượng ngùng vùi đầu xuống gối.

Cô cho rằng bản thân đã biểu hiện đủ rõ rồi, nếu Cận Trọng Kỳ vẫn không hiểu, cô thà làm một con đà điểu, vì như thế ít nhất cũng không phải đối mặt với những câu hỏi làm người khác khó xử của anh.

“Xin lỗi, anh không thể chờ em thích ứng với cuộc sống của anh, nhưng anh có thể dạy em.” Quá trình đó quả thật khiến người ta vừa mong chờ vừa tràn đầy mơ mộng, Cận Trọng Kỳ bắt đầu có cảm giác muốn “hành động”.
Lễ Tình Nhân Đến Muộn – Chương 09
Cảm nhận ngón tay Cận Trọng Kỳ lướt qua vành tai lộ ra ngoài tóc, trong tích tắc các dây thần kinh của Kế Chỉ Tường căng như dây đàn, nhưng không có cảm giác buồn nôn hay bị xúc phạm, thậm chí còn cảm thấy tê dại lan truyền từ tai xuống gáy, rất dễ chịu!

“Anh… dạy em?” Kế Chỉ Tường căng thẳng nuốt nước bọt, giật mình nhận thấy ngón tay Cận Trọng Kỳ đang chuyển xuống cổ mình.

“Em đã từng hôn ai chưa?”, Cận Trọng Kỳ đột nhiên hỏi. Nếu ngay cả hôn mà cô ấy cũng không có kinh nghiệm thì đó chính là kỳ tích khổng lồ!

Kế Chỉ Tường xấu hổ không biết trốn vào đâu, quả thật ngay cả hôn cô cũng chưa từng thử, điều này khiến cô cảm thấy rất đáng buồn!

“Quay lại đây, em không thể cứ quay lưng về phía anh, như vậy chúng ta không làm được gì cả.” Cơ thể cứng đờ, chứng tỏ cô ấy rất lúng túng và ngại ngần, Cận Trọng Kỳ gần như sắp bật cười.

Kế Chỉ Tường

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,18 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT