watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:28 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4080 Lượt

đã hình thành từ rất lâu trước đây, muốn có thai cũng là một điều khó khăn, hay có lẽ đó là việc cô không thể.

Kết hôn hai năm, lẽ ra đã phải có con từ lâu rồi, không thể đến tận giờ phút này mà vẫn không thấy có dấu hiệu gì; thời đại văn minh mà bệnh tật quá nhiều, những phụ nữ không thể mang thai cũng không phải ít, biết đâu cô nằm trong số đó, hơn nữa cô chưa từng đi kiểm tra.

Giờ cô tin rằng trên thế giới này không có gì là không thể, tỷ như cuộc hôn nhân không thể hạnh phúc, nhạt nhẽo và mang tính biểu tượng như hôn nhân của cô và anh, tất cả vẫn có thể xảy ra một cách rất chân thực; vì thế, trên thế giới này, điều gì cũng có thể và có quyền được xảy ra, đối với cô, điều đó không còn gì đáng ngạc nhiên nữa.

“Ừ.” Dư Mẫn Tú quả thật rất thất vọng, nhưng bà cũng không trách Kế Chỉ Tường. “Đều tại Trọng Kỳ quá bận rộn, không dành thời gian bên con, hôm nào mẹ phải nói chuyện nghiêm túc với nó, bắt nó dành thời gian nghỉ phép ở công ty cùng con đi hưởng tuần trăng mật.” Hai đứa trẻ này ngay cả tuần trăng mật cũng không sắp xếp đi đâu, áp lực công việc của Trọng Kỳ lại rất lớn, chẳng trách lâu như vậy vẫn chưa có mụn con nào!

“Mẹ, có ai kết hôn hai năm rồi mới đi hưởng tuần trăng mật đâu.” Kế Chỉ Tường nghe vậy cười buồn, cười vì mẹ chồng nghĩ chuyện hoang đường.

Cứ cho là thật sự đi được, thì cô cũng không phải là người mà Cận Trọng Kỳ thật lòng muốn đi cùng. Đã như vậy, hà tất gì phải lãng phí thời gian quý báu của anh?

“Ai nói không có? Chẳng phải có cái gì mà tuần trăng mặt thứ hai sao? Hay là hai đứa đi

nghỉ tuần trăng mật lần hai!”, Dư Mẫn Tú tự quyết định.

Ngoài việc cười hưởng ứng ra, cô còn có thể làm gì? Hai người họ ngay cả lần đầu tiên đi hưởng tuần trăng mật còn không có, nói gì đến lần hai?

Sống mũi cay cay, Kế Chỉ Tường nhắm mắt lại, chạy vào bếp pha trà; ngộ nhỡ để mẹ chồng nhận ra biểu hiện kỳ lạ của mình, e rằng sẽ xảy ra không ít chuyện, đây tuyệt đối không phải là kết quả mà cô muốn thấy.

Cô đã để Cận Trọng Kỳ phải kết hôn với một người mà mình không yêu, không nên gây thêm cho anh bất cứ rắc rối nào nữa.

Vừa đun xong nước thì nghe tiếng chuông cửa, Kế Chỉ Tường tắt bếp, nghiêng đầu nhìn ra ngoài phòng khách. Một người đàn ông cao to đang cúi đầu nói chuyện với Dư Mẫn Tú: “Xin lỗi, xin hỏi Chỉ Tường cô ấy…”.

“Anh Đinh?” Kế Chỉ Tường bước ra khỏi nhà bếp, rất kinh ngạc khi thấy Đinh Bồi Doãn đến thăm. “Sao anh lại có thời gian rảnh đến chơi? Công ty có việc gì sao?”, cô phản ứng theo trực giác.

“Không phải”, Đinh Bồi Doãn chau mày, hoàn toàn không thoải mái hơn trước khi gặp cô, “Chỉ Tường, tôi…”.

“Anh Đinh, vào trong ngồi chơi một lát.” Sắc mặt anh rất xấu, hình như đã xảy ra chuyện gì nghiêm trọng, Kế Chỉ Tường có cảm giác bất an, nhưng trong tình trạng hiện tại, dù chỉ một chút bất an cũng không nên có, cô đành buộc mình trấn tĩnh lại. “Em đang chuẩn bị pha trà, anh ngồi đợi em một chút, lát nữa chúng ta nói chuyện, được không?”

“Đúng

đó, cậu Đinh, cậu cứ ngồi xuống đã!” Ánh mắt Dư Mẫn Tú đảo qua đảo lại giữa Đinh Bồi Doãn và Kế Chỉ Tường, không thể hiểu được chuyện gì đang xảy ra, nhưng những hình ảnh rất quen thuộc không ngừng hiện lên trước mắt, khiến trong lòng bà không khỏi bồn chồn lo lắng.

“Chuyện này…” Rõ ràng sắc mặt Đinh Bồi Doãn Tất khó coi, anh chần chừ đứng ở ngoài

cửa một lúc, cuối cùng đành bước vào. “Anh chỉ ngồi một lát thôi”, anh nói rõ trước.

“Được.” Kế Chỉ Tường và Dư Mẫn Tú lập tức nhường đường cho anh bước vào.

Kế Chỉ Tường nhanh chóng pha xong trà xanh thơm lừng, rót đầy ba ly cô mới ngồi xuống nói chuyện với Đinh Bồi Doãn.

“Anh Đinh, hôm nay anh đến có chuyện gì sao?” Không phải là việc của công ty, cô không thể nghĩ ra vì sao Đinh Bồi Doãn lại có việc đến tìm.

“Có chút việc gấp”, bàn tay đang cầm ly trà dừng lại, Đinh Bồi Doãn liếc nhìn Dư Mẫn Tú.

“Xin lỗi, tôi không tiện ở lại phải không?” Dư Mẫn Tú là người nhạy bén, đương nhiên hiểu được Đinh Bồi Doãn ngại ngần vì sự có mặt của bà. Bà cũng không phải người không thấu tình đạt lý, chỉ sợ chuyện ngày xưa lặp lại lần nữa, nếu vậy Trọng Kỳ phải làm thế nào? Gia đình này sẽ ra sao?

“Mẹ, không có chuyện gì đâu”, Kế Chỉ Tường vội vàng an ủi mẹ chồng, rồi quay lại nhìn Đinh Bồi Doãn. “Không có gì đâu, anh Đinh, anh cứ nói.” Có lẽ Đinh Bồi Doãn lo lắng Dư Mẫn Tú và cô không hợp nên mới ngại ngần.
Lễ Tình Nhân Đến Muộn – Chương 24
“Vậy… được rồi.” Đinh Bồi Doãn gật đầu, nhìn Kế Chỉ Tường rồi hít một hơi thật sâu. “Chỉ Tường, anh muốn em chuẩn bị tốt tâm lý.”

Kế Chỉ Tường nhíu mày, nhìn Dư Mần Tú rồi lại quay sang Đinh Bồi Doãn, cuối cùng gật đầu: “Vâng”.

“Bác Kế… bố em, bác ấy… hôm qua vừa nhập viện”, Đinh Bồi Doãn ngập ngừng nói ra tin xấu.

“Sao lại vậy?” Kế Chỉ Tường mở to mắt, kinh ngạc đặt ly trà xuống rồi nắm tay Đinh Bồi Doãn. “Chẳng phải bệnh của bố vẫn đang tiến triển tốt sao? Có phải ông ấy không thực hiện đầy đủ việc trị liệu? Hay là do…”

“Không phải, Chỉ Tường”, Đinh Bồi Doãn vẻ mặt buồn rầu nói, “Không liên quan đến lần trước, ông ấy…”, anh ấy thật sự không dám nói ra!

“Anh mau nói đi, anh Đinh!”, Kế Chỉ Tường sốt ruột níu chặt tay Đinh Bồi Doãn, “Anh mau cho em biết, cha em rốt cuộc là làm sao?”. Tại sao phải giấu giếm? Tại sao không nói thẳng ra?

“Chỉ Tường…”, Đinh Bồi Doãn thấy cô kích động như vậy, lời nói nghẹn lại trong cổ họng, không sao mở miệng được.

“Chỉ Tường, con đừng sốt ruột”, Dư Mần Tú nhíu mày kéo tay Kế Chỉ Tường lại, “Con như vậy thì làm sao cậu Đinh nói rõ được, con phải bình tĩnh để cậu Đinh nói hết đã”.

Đinh Bồi Doãn cảm kích nhìn Dư Mẫn Tú, lúc này anh thật lòng cảm ơn vì có Dư Mẫn Tú ở đây.

“Được rồi, con không kích động, con không sao…”, Kế Chỉ Tường hít mấy hơi thật sâu, cố kìm nước mắt, “Anh Đinh, phiền anh nói rõ, à, nói rõ một lần cho em được không?” Cô không thể giữ bình tĩnh được trước sự ngắt quãng bất an đó.

“Được.” Việc đã đến nước này, anh cũng đành nói thật, dù sao hôm nay anh đến cũng là để nói rõ mọi việc. “Bác Kế bác ấy… thật ra là bị ung thư dạ dày, tế bào ung thư đã lan ra toàn thân, e rằng không thể cầm cự được lâu.”

Tin này như sét đánh ngang tai! Kế Chỉ Tường bỗng như bị hóa đá, ngồi ngây ra như bị cướp mất linh hồn, không thể nói nên lời…

“Sao có thể như vậy? Chẳng lẽ trước đây không thấy dấu hiệu gì?”, Dư Mẫn Tú lo lắng nhìn Kế Chỉ Tường, sốt sắng hỏi lại Đinh Bồi Doãn.

Đinh Bồi Doãn đau buồn lắc đầu, “Cháu nghĩ, có lẽ lần trước phải nằm viện quá lâu, bác Kế lại là người thích hoạt động, có lẽ bác ấy sợ phải nhập viện lần nữa, cũng sợ Chỉ Tường lo lắng, nên mới gắng chịu đựng đến khi đau quá ngất đi thì người giúp việc mới phát hiện và đưa đi bệnh viện”.

“Đau quá ngất đi…”, Kế Chỉ Tường thất thần chỉ kịp nghe mấy chữ cuối cùng, lẩm bẩm nhắc lại.

Đau quá ngất đi? Chắc là đau lắm mới khiến một người kiên cường như bố cô ngất xỉu?

Cô tin rằng, nếu có thể chọn lựa, ông ấy sẽ không bao giờ cho phép bản thân để lộ sự yếu đuối của mình.

Tính cách hai bố con họ rất giống nhau, Kế Chỉ Tường cũng không cho phép mình tỏ ra yếu đuối trước mặt chồng và mẹ chồng, thậm chí là trước mặt bố mình; hiện giờ ông giấu tình trạng bệnh tật của mình, chẳng phải cũng là gạt con gái ông, đến tận khi không còn gắng gượng được nữa thì con gái ông mới biết được?

“Chỉ Tường…”, sắc mặt Dư Mẫn Tú tái đi, đau lòng lau nước mắt cho cô.

“Mẹ, con phải làm gì đây? Con nên làm gì đây?” Cô chỉ còn người thân duy nhất là bố mình, nếu ông cũng rời bỏ cô mà đi thì sau này cô phải nương tựa vào đâu? Kế Chỉ Tường thất thần nắm chặt tay Dư Mẫn Tú khóc không thành tiếng.

Dư Mẫn Tú nghẹn lời, bà không biết nên an ủi Kế Chỉ Tường ra sao. Sống chết có số, Đinh Bồi Doãn lại nói tế bào ung thư đã lan ra toàn thân, e rằng không thể cứu vãn được nữa…

“Chỉ Tường, anh định đưa em tới bệnh viện, nhưng em lại khóc thế này, sợ rằng bác Kế nhìn thấy càng buồn lòng”, Đinh Bồi Doãn áy náy đứng lên ra về, “Xin lỗi bác, cháu đi trước”.

“Không, anh Đinh!”, Kế Chỉ Tường ra sức níu lấy tay Đinh Bồi Doãn, không ngừng hít thở, cố gắng kìm dòng lệ, “Em muốn đi, em phải đi thăm bố…”. Nhắc đến bố, nước mắt cô lại trào ra.

“Chỉ Tường, em như vậy anh rất khó xử.” Đinh Bồi Doãn cũng không dễ chịu gì, nhưng không biết làm thế nào mới là tốt.

“Xin anh mà, xin anh đưa em đi.” Kế Chỉ Tường không chịu buông tay, nghĩ đến những ngày còn lại của bố mình không còn nhiều, cô làm sao có thể yên lòng ở nhà như thể không có gì xảy ra được? “Xin anh…”

Mắt Dư Mẫn

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12,13 ,18 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT