![]() |
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone ![]() |
đá. Vì đau quá, mắt Ngọc Linh rưng rưng và nhanh chóng vài giọt nước mắt lăn dài kế đó cô vỡ òa. Tấn Phong vừa thấy Ngọc Linh như thế trong lòng bỗng thấy thương xót. Anh an ủi. Ngọc Linh khóc càng to. Tấn Phong bắt đầu bực bội nóng giận. Gương mặt anh đỏ lên, trán nhăn lại. Anh nhớ ra ban nãy những vị khách đã
gạt chân Ngọc Linh.
- Ông chủ
Nghe tiếng gọi hằn học và đầy giận dữ, ông chủ vội chạy ra.
- Đuổi hết những vị khách bàn này ra khỏi nhà hàng ngay.
- Nhưng…
- Nhà hàng ông muốn đóng cửa hay sao ?
- Dạ…dạ được.
Ông chủ nhanh chóng gọi bảo vệ ra đóng cửa. Tấn Phong ân cần ẵm Ngọc Linh đi.
- Tôi xin cho Ngọc Linh về sớm
- Dạ…được.
Ngọc Linh khóc nhiều quá, giờ đây khá mệt nên đã thiếp đi trong vòng tay của Tấn Phong. Tấn Phong nhìn xuống thấy gương mặt Ngọc Linh ngủ ngon, gương mặt còn long lanh vài giọt nước bỗng thấy có xúc cảm lạ trong lòng, môi cậu nở một nụ cười.
Ngọc Linh tỉnh dậy đã thấy mình ở một nơi xa lạ, cô hoang mang lo lắng, chạy ra cửa thì cánh cửa đã mở ra. Người mở cửa không ai khác chính là Tấn Phong. Lúc đó cô sợ lắm ! Gương mặt lỗ rõ hoang mang, đôi mắt y như chú cún con không biết đường về. Cô vội chạy lại lên giường và ôm lấy cái chăn.
- Anh…
- Sao ???
- Sao tôi ở đây ? Mà đây là đâu ?
- Cô đang ở khách sạn, ban nãy cô ngủ thiếp đi. Tôi định đưa cô về nhưng lại không biết nhà cô vậy nên tôi đưa đến khách sạn.
- Anh…anh làm gì …làm gì tôi rồi ?
Đôi mắt cô rưng rưng, Ngọc Linh nhìn lại quần áo trên người, quần áo này vốn chẳng phải là của cô. Trong lòng cô hoang mang tột độ. Tấn Phong nhìn bộ mặt sợ sệt sắp khóc đến nơi trong lòng cảm thấy có gì đó hả hê. Cậu ấy cảm thấy rất vui vì đã khiến cho Ngọc Linh sợ.
- Tôi dẫn cô vào khách sạn thì cô nghĩ xem tôi làm gì rồi ?
Ngọc Linh vỡ òa, vậy là cô không còn là con gái nữa sao ? Cô ngây thơ ngồi khóc nức nở, co ro một chỗ. Ai trông thấy cũng cảm động vậy mà Tấn Phong vẫn ngồi đó mỉm cười. Cậu ấy nở ra 1 nụ cười thích thú, tà ác. Một lát sau cậu ta cười to hơn. Ngọc Linh ngưng khóc ngay, nghiêng đầu, nhìn cậu ta bằng đôi mắt to tròn ngạc nhiên rất đáng yêu.
- Cô dễ bị lừa quá. Tôi chỉ đưa cô vô khách sạn, hoàn toàn không làm gì. Tôi nhờ mấy cô lễ tân đi mua giúp vài bộ quần áo và nhờ họ thay cho cô. Cô nghĩ cô đủ sức quyến rũ tôi sao ? Nhìn lại xem, cô chẳng hề có tí gì là gợi cảm. Ngực cô thì…
Ngọc Linh bực bôi lên, cô lấy tay lau nước mắt. Cô không ngờ lại bị hắn lừa, cô cứ tưởng hắn ít ra cũng có tính tốt là nói thật ai ngờ… Bây giờ hắn còn dám nói cô thế này thế nọ, lại còn nhắc đến khuyết điểm của cô nữa. Cô đâu phải là không đáng yêu, chỉ tội là không có ngực còn mọi thứ đều hoàn hảo và dễ thương cơ mà. Cô bực tức đến đỏ cả mặt, tưởng chừng như khói lửa sắp xì ra cả hai bên tai.
- Anh…anh dám lừa tôi. Anh chính thức là kẻ thù của tôi.
Ngọc Linh nghĩ gì là làm đấy ! Cô bước ra cửa đi thẳng ra khỏi khách sạn. Những cô lễ tân thì tò mò thì thào chuyện gì đó. Một lúc sau, Tấn Phong bước ra.
Ngọc Linh chẳng nghĩ gì nhiều, cô vội chạy về nhà. Trong thâm tâm cô, bao sự bực tức đang bị dồn nén. Cô mong mình sẽ mau tới nhà để có thể trút nỗi tức giận vào những con gấu bông.
Vừa bước vào nhà…cô đã bị một vài thanh niên bịt miệng, cô hết sức la hét vùng vẫy, cô hoang mang lo sợ. Ngọc Linh vốn nhút nhát rồi nay lại gặp tình huống này nên cô chỉ biết khóc. Trong bóng tối, cô chỉ có nghe được những tiếng cười đáng sợ.
- Tại mày mà chúng tao tí nữa toi đời. Mày cũng quan trọng với Tấn Phong lắm ! Hắn dám đuổi bọn tao ra khỏi nhà hàng.
- Mày là người yêu hắn à ? Hắn chọn bạn gái chẳng có mắt thẩm mĩ tí nào cả. Thật là…
-
Quan tâm chi tụi bây. Xử nó đi.
Ngọc Linh nghe thấy thế càng sợ hãi, tinh thần hoảng loạn hơn bao giờ hết. Tay thì đã bị bọn chúng trói, miệng cũng bị bịt chặt không la được cô chỉ có thể vùng vẫy mà thôi. Cuối cùng cô thoát khỏi tay bọn chúng. Thoát thì sao ? Cô không thể mở cửa và chỉ có thể chạy trong nhà thôi. Bọn chúng có đến 2, 3 tên thì làm sao cô thoát. Bọn chúng càng lúc càng gần cô, cô nhắm mắt phó thác cho số phận.
Rầm…
Cánh cửa nhà cô mở tung, ánh sáng từ đèn đường bên ngoài chiếu vào. Cô mừng rỡ khi thấy có người đến…là Tấn Phong. Cũng vì cô lo sợ nên ngay khi thấy có người là ai đi chăng nữa cô cũng vui mừng như thể là kẻ chết đuối vừa vớt được chiếc phao. Vì vùng vẫy quá nhiều nên giờ đây cô ngất đi không hay.
Về Tấn Phong, cậu thừa biết thế nào bọn ở nhà hàng không tha cho Ngọc Linh, anh đã đoán ra ngay khi thấy mặt bọn chúng hầm hầm tức giận đi ra khỏi quán. Anh lo lắng nên ngay khi đi ra khỏi khách sạn đã đi theo Ngọc Linh, cũng may là anh đến kịp. Ngay khi thấy quần áo Ngọc Linh xộc xệch, tóc tai bù xù, gương mặt toàn nước mắt anh đã biết cô ấy hoảng loạn đến mức nào. Anh bực bội đấm vào mặt những tên kia và nhanh chóng gọi vệ sị của mình xử chúng. Anh đến bên Ngọc Linh vỗ về cô, sau đó cởi trói và băng
keo bịt miệng, anh nhẹ nhàng đặt Ngọc Linh nằm xuống.
Lúc ấy, Ngọc Linh hé mắt thấy Tấn Phong. Trong lòng cô bỗng dưng thấy an toàn nên tiếp tục ngủ. Tấn Phong suốt đêm đã ở bên cạnh trông chừng Ngọc Linh.
Ngọc Linh quả thực như một đứa trẻ, cả đêm cô dụi đầu vào ngực Tấn Phong, ôm anh thật chặt như ôm cái gối, cô say sưa ngủ. Gương mặt cứ như là 1 thiên thần. Cô mỉm cười an giấc đến sáng.
Đêm đó Tấn Phong không ngủ được vì bị Ngọc Linh ôm, trong lòng anh càu nhàu. Dù Ngọc Linh có thân hình như đứa trẻ nhưng cô là con gái lẽ nào anh không có chút gì đó nổi lên trong lòng. Anh phải cố kiềm chế lắm. Anh còn tự khuyên bảo mình cô là kẻ thù của anh, tuyệt nhiên không có quan hệ, vả lại cô cũng chỉ như đồ chơi thôi. Anh tin chắc chơi lâu rồi sẽ chán Ngọc Linh và rồi bỏ rơi cô.
Trong đầu anh bỗng nảy ra nhiều ý tưởng.
Tiếng chim hót líu lo và những tia nắng chiếu vào phòng làm Ngọc Linh tỉnh giấc, cô ngồi dậy nhìn xung quanh chẳng thấy ai.
Ngọc Linh dụi mắt vươn vai và mỉm cười một mình chào ngày mới. Cô chợt nhớ về chuyện tối hôm qua. Cảm giác sợ hãi trong lòng vẫn còn cứ như mọi chuyện vừa xảy ra vài phòng trước. Cô vẫn còn nhớ hình như trước khi ngất đã trông thấy Tấn Phong, người mà cô cho là kẻ thù. Nhưng lạ thật, hắn không có bên cạnh cô. Bỗng nhiên Ngọc Linh thấy buồn, cô cứ tưởng khi tỉnh dậy sẽ trông thấy hắn.
Cô nhìn sang chiếc đồng hồ nhỏ trên bàn học trong phòng mình.
- 6h rồi à ?
Ngọc Linh tự nhủ vẫn còn may, chắc sẽ kịp. Cô tức tốc chuẩn bị đến trường.
Vừa bước vào trường, cô đã thấy ngay Tấn Phong đang ngồi ở băng ghế nhìn ra phía cổng. Nhớ đến chuyện hôm qua hắn cứu mình, cô định mình sẽ đến chỗ hắn và cảm ơn.
- Chào Tấn Phong
- …
Cô thì rụt rè, thành ý đến cảm ơn, hắn thì chẳng thèm đáp một tiếng, gương mặt còn cố tình ngó lơ ra chỗ khác, rõ ràng muốn chọc tức Ngọc Linh mà. Cô vẫn cố kiên nhẫn định sẽ chào hắn lần nữa bởi dù sao hắn đã cứu cô chẳng lẽ tiếng cám ơn cũng không nói.
- Tấn Phong, tôi có chuyện muốn nói.
Lúc này, Tấn Phong mới nhìn sang Ngọc Linh, hắn đưa ánh mắt chẳng xem ai ra gì nhìn cô. Máu nóng trong người cô nổi lên, gương mặt bắt đầu ửng đỏ – dấu hiệu của tức giận. Tấn Phong thì thầm cười trong lòng khi thấy gương mặt đáng yêu và dễ thương của Ngọc Linh. Nhìn cái môi chu lên, trán thì nhăn lại và cả đôi gò má hồng hồng, bỗng nhiên trong lòng Tấn Phong trào dâng cảm xúc lạ, hắn thầm khen Ngọc Linh đáng yêu. Tấn Phong thấy Ngọc Linh có thành ý nên đã đáp lại.
- Có chuyện gì nói đi.
- Tui…tui…
Nhìn gương mặt của Ngọc Linh đang lúng túng cộng thêm lời nói ấp úng, Tấn Phong thừa biết Ngọc Linh muốn nói gì.
- Sao ấp úng như gà mắc tóc vậy ?
- À…Tui định cảm ơn.
- Hả ???
Tấn Phong rõ ràng là nghe thấy 2 chữ “ cảm ơn” từ khuôn miệng nhỏ nhắn đỏ mọng của Ngọc Linh nhưng vẫn muốn cô nói lại bởi 2 chữ “cảm ơn” Ngọc Linh vừa thốt ra nghe sao mà đầy thành ý và dễ thương. Ngọc Linh thì đang bực bội trong lòng, cô đang kìm chế tức giận mặc dù đầu cô sắp nổ tung vì không chịu được thái độ của Tấn Phong nữa rồi. Cô cố gắng, lặp lại từ “cảm ơn”
- Cảm ơn Tấn Phong
Tấn Phong trong lòng vô cùng thích thú khi được lần nữa nghe tiếng “cảm ơn” đầy chân tình, vả lại cuối câu cô còn gọi hắn bằng Tấn Phong. Cậu rất thích khi được cô gọi như thế. Tấn Phong giờ mới để ý đây là lần đầu tiên Ngọc Linh gọi tên mình ngọt ngào đến thế. Tấn Phong không thể nào không thấy hạnh phúc khi nghe thấy thế. Bất giác, hắn nở 1 nụ cười trên môi. Một nụ cười đẹp không tỏ chút gì là kiêu ngạo, một nụ cười đầy dịu dàng và tỏa sáng. Ngọc Linh đơ người đứng ngắm nụ cười ấy. Cô thầm nghĩ nụ cười đó còn sáng hơn ánh mặt trời. Bỗng nhiên cô thấy có gì rất ấm áp ở trái tim mình. Môi cô cũng cong lên tạo thành 1 nụ cười rất dễ thương. Lần này thì đến lượt Tấn Phong ngạc nhiên. Cậu ấy đâu ngờ rằng nụ cười của Ngọc Linh lại đẹp đến vậy. Một nụ cười mà Tấn Phong cho rằng đẹp nhất, trong sáng nhất nhưng cũng ngốc nghếch và đáng yêu vô cùng. Trong lòng cậu ấy bỗng thấy hạnh phúc như đang chảy trong từng mạch máu.
Tùng…tùng…tùng
Tiếng trống báo giờ vào học phá tan
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:
