watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:14 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6031 Lượt

thế giới của cả hai. Ngọc Linh ngượng ngùng vội chạy vào lớp. Tấn Phong đứng dậy nhìn vào dáng người nhỏ bé của Ngọc Linh, môi của cậu lần nữa lại mỉm cười.

Các tiết học cũng trôi qua trong không khí đối với Ngọc Linh là
nặng nề. Suốt tiết Tấn Phong kiêu ngạo cứ ngủ. Ngay cả giáo viên
thấy cũng chẳng dám gọi cậu ta dậy như thể sợ cậu ta sẽ nổi trận
lôi đình và còn đòi hiệu trưởng đuổi họ ra khỏi trường không cho
dạy nữa.Thế mới biết Tấn Phong có quyền lực thế nào.

Mặc dù là Tấn Phong có vẻ ngoài đẹp trai, mỗi bước đi của cậu toát ra 1 vầng hào quang chói lóa và tính cách lạnh lùng mê hoặc bao cô gái nhưng họ vẫn không dám đụng đến bởi lẽ vì tính cách tà ác của Phong. Đã có lần có một cô gái là hot girl toàn trường đến gần cậu, liếc mắt đưa tình và còn cầm lấy tay Tấn Phong làm những hành động cứ như là tình nhân. Hậu quả là ngay hôm sau chẳng ai còn biết tin gì về cô gái ấy nữa. Không phải những cô gái không được đến gần Tấn Phong là không yêu cậu, trái lại là yêu 1 cách cuồng nhiệt là đằng khác. Tấn Phong là 1 người thông minh chẳng lẽ cậu không biết ? Cậu biết, biết rất rõ nhưng vẫn mặc kệ họ. Họ chỉ yêu tiền và bề ngoài của Phong thôi !

Ngọc Linh thì rõ ràng không như những đứa con gái khác. Cô ghét Tấn Phong. Cô vốn dĩ đã trong sáng như tờ giấy trắng không tì vết, tính cách thì trẻ con. Bản thân cô thì ngốc nghếch và ngây thơ đáng yêu vô cùng. Cô chẳng giống những cô gái hiện nay. Tấn Phong có ấn tượng khá tốt về Ngọc Linh. Chính vì tính cách Ngọc Linh như thế nên Phong càng thích trêu đùa cô hơn.

Ngọc Linh không hề biết đôi lúc cô cắn bút suy nghĩ về bài toán khó, đôi mắt khẽ đăm chiêu, đôi môi nhỏ xinh lúc nào cũng chu lên tỏ ý bực bội lại khiến cho Tấn Phong thích thú. Trông cô lúc ấy dễ thương lắm cơ. Nhìn vào gương mặt ấy cậu đôi lúc cũng bật cười. Ngọc Linh không hề biết hình ảnh ấy đã được chụp lại bằng đôi mắt của Tấn Phong và được lưu lại trong trái tim của cậu rồi.

Ra về hôm nay, Ngọc Linh vẫn định đi lấy xe đạp thì bỗng có 1 cô gái gương mặt hớt hải, tóc tai bù xù chạy đến. Trên mặt cô ấy vẫn còn những vệt nước mắt giống như cô ấy vừa mới lau.

- Bạn…bạn giúp mình đi. Đàn…đàn chị…họ đã bắt bạn thân mình xử rồi.

Tính cách “hành hiệp trượng nghĩa” của Ngọc Linh nổi dậy, cô chạy theo. Ngọc Linh là thế đó, thấy ai gặp nạn là cứu

ngay không suy nghĩ nhiều.
Lén lút yêu em – Chương 03
Đi theo cô bạn, Ngọc Linh bước vào nhà kho. Từ ngoài, Ngọc Linh đã nghe được tiếng la hét, cô chắc chắn là bạn thân của cô gái ấy. Lúc này cô mới biết run sợ là gì. Bỗng nhiên trái tim nhỏ trong lòng ngực Ngọc Linh đập nhanh, mi mắt giựt giựt. Phải chăng Ngọc Linh sắp gặp chuyện ? Ngọc Linh vẫn mặc vì trong kia đang có người bị hành hạ. Mặc dù gương mặt cô đang dần sang trắng bệch và sự lo sợ thể hiện trên gương mặt cô vẫn quyết tâm đi vào.

- Xin…xin mấy chị tha cho bạn của cô bạn này đi.

Giọng Ngọc Linh run lên.

Một cô gái với vóc dáng khá đẹp, gương mặt sắc sảo, trang điểm phấn son lòe loẹt cất tiếng.

- Tha gì…đây là bạn bọn tao mà

Ngọc Linh giờ mới vỡ lẽ mình bị lừa

bởi cô bạn ban nãy đi cùng. Cô bạn đó giờ cười tươi rói hòa vào đám người kia, người bạn đang la hét ban nãy cũng đứng dậy. Cô sợ hãi định chạy đi thì bị giữ lại.

- Haha…chạy đi đâu.

Cô bất động đứng im, bây giờ cô sợ đến mức chẳng còn có thể cử động nữa.

- Mày không thoát đâu. Hôm nay tụi tao sẽ xử mày vì tội dám ve vãn đến gần hoàng tử Tấn Phong của bọn tao.

Nghe tên Tấn Phong là cô biết chẳng tốt đẹp gì rồi. Mà thật ra cô có phải là loại gái yêu hắn cho lắm mà đến gần Tần Phong. Chung quy chỉ là kẻ thù gặp mặt nhau để rồi tức giận mắng **** nhau thôi. Cô cố gắng trấn an mình bình tĩnh và đáp trả.

- Tôi…tôi không ve vãn cậu ấy. Tôi là…là…kẻ thù của cậu ấy.

Tiếng cười của đàn chị vang lên càng làm cho Ngọc Linh sợ hãi.

- Haha…nói thế là ta tin à. Tụi bây ….đánh nó

Ngọc Linh nhỏ nhắn đáng yêu giờ đây bị lôi đi đến 1 góc nhà kho. Gương mặt cô giờ đây đã chuyển sang trắng bệch rồi, nước mắt lăn thành những giọt dài trên đôi gò má của cô. Bọn đàn chị thì cứ đánh cô mãi không thôi, họ cứ đánh túi bụi vào mặt, vào khắp người cô. Ngọc Linh ôm đầu chịu đau. Cô không ngừng la hét bảo họ dừng. Không hiểu sao trong thâm tâm Ngọc Linh lúc ấy lại hét lên tên Tấn Phong.

Lúc này Tấn Phong còn đang ở sân trường. Bỗng nhiên bên tai anh văng vẳng tiếng ngọt ngào của Ngọc Linh gọi tên mình sau đó là tiếng hét đầy sợ hãi của cô. Cũng vì thế trong lòng Tấn Phong đâm ra lo sợ. Không hiểu sao lúc đó chân anh lại chạy đi khắp nơi tìm cô. Cuối cùng anh chạy đến nhà kho. Khi nghe tiếng hét của Ngọc Linh, lòng anh bỗng dưng quặn thắt lại, đau đớn vô cùng, gương mặt cũng trở nên động cứng, anh chạy nhanh vào nhà kho. Cảnh tượng trước mắt Tấn Phong là một cô gái bé nhỏ đáng thương đang bị những người khác đánh. Trái tim anh bỗng dưng như có ai đóng đang nắm chặt lại đau vô cùng. Anh vội la lên.

- Dừng tay.

Gương mặt của bọn đàn chị thoáng sợ hãi. Họ thấy hoàng tử Tấn Phong.

- Ai cho các cô đánh người.

- Tại…tại nó ve
vãn anh.

Tấn Phong đến gần Ngọc Linh, nhẹ nhàng bê cô trên tay. Nhìn những vết bầm và xước trên thân hình cô, Tấn Phong không khỏi đau lòng. Ngọc Linh thì vẫn còn sợ hãi hoang mang, tinh thần bấn loạn. Tấn Phong nhìn lên gương mặt Ngọc Linh, thấy cô co ro nhưng ôm anh thật chặt vì sợ trong lòng anh trào lên lửa giận không gì dập tắt được. Anh quyết khiến cho bọn họ sẽ không còn đất sống trên đất nước này nữa.

- Ngọc Linh là người tôi không cho các người đụng đến. Cô ấy là kẻ thù của tôi, chỉ duy nhất tôi mới có quyền muốn làm gì cô ấy.

Nghe tiếng nói tràn ngập giận dữ của Tấn Phong, ai nấy trong bọn họ lo sợ. Ngọc Linh trong vòng tay của Tấn Phong dần thiếp đi, cô vẫn gắng gượng nói 1 câu.

- Tấn Phong, anh là kẻ thù mang đến xui xẻo cho tôi.

LỂ KHAI GIẢNG

“ Thấy em run run đứng một mình trên sân khấu như thế anh không nỡ. Thôi thì anh sẽ giúp em nhé, bé con !”

Tỉnh dậy trong tình trạng khắp người đau nhức, Ngọc Linh khẽ khăn mặt. Xung quanh cô giờ đây chỉ toàn là 1 màu trắng toát và một mùi đặc trưng của bệnh viện. Cô nhìn lên đồng hồ. Chiếc kim giây vẫn nhanh nhẹn hoạt động, kim phút phút đã chỉ ngay số 8, còn kim giờ chỉ ngay số 12. Đã 8h rồi ư ? Bỗng nhiên cô thấy đói. Cũng đúng thôi từ lúc ngất đi đến giờ Ngọc Linh đã ăn gì đâu nào. Cô định sẽ khỏi bệnh viện. Đột nhiên cánh cửa phòng bật mở, đó là Tấn Phong. Cậu ấy hình như mang theo thức ăn.

- Này, tỉnh rồi hả bé con ?

Lại là tiếng “bé con”. Ngọc Linh ghét hắn gọi mình bằng bé con vì trông cô lúc đó sẽ nhỏ nhắn lắm ! cô thích tí nào đâu. Tấn Phong thừa biết điều này nên cứ gọi cô bằng “bé con”. Cô trông dễ thương như 1 đứa bé chẳng lẽ gọi bé con không được. Ngọc Linh thì chu miệng bực bội. Tấn Phong cũng biết luôn cả điều này, mỗi lần tức giận thì cô cứ luôn miệng chu miệng và thái độ bực bội vô cùng. Đây là cử chỉ trên gương mặt của Ngọc Linh mà Tấn Phong thích nhất, nhìn y như là đứa trẻ con giận dỗi vì không nhận được kẹo. Trong lòng Tấn Phong, cậu ta càng lúc càng muốn trêu chọc Ngọc Linh.

- Không thích anh gọi tôi bằng bé con đâu.

- Sao lại không ?

- Vì lúc đó tôi cứ nghĩ mình là đứa trẻ

- Cô vốn như thế mà

Ngọc Linh nghe thế bực bội quay lưng lại với Tấn Phong, cô bực bội không thèm ngó tới cậu ấy. Tấn Phong mỉm cười vì bản tính trẻ con của cô. Anh chưa bao giờ thấy ai lại giống con nít đến thế.

Anh chợt nhớ ra con nít rất thích ăn. Nếu bây giờ anh nói anh có đồ ăn trong tay thì sao ta.

- Ôi, tô phở ngon thật, không biết có ai ăn không ?

Tấn Phong vờ không nhìn qua Ngọc Linh nhưng giọng anh hỏi rất to có ý như trêu chọc. Ngọc Linh thì hoàn toàn ngây thơ không để tâm đến hàm ý trong giọng nói. Bụng cô thì đang réo lên đòi ăn, cô chẳng lẽ lại hành hạ bản thân nhưng nếu lúc này cô quay qua chẳng lẽ là hết giận. Thật khó xử.

Ngọc Linh từng chút một xoay người, Tấn Phong thấy thế mỉm cười. Cô thì giờ đây không ý thức được hành động của mình, cô cứ đăm chiêu suy nghĩ có nên ăn hay không nhưng cuối cùng cô cũng quyết định ăn. Cô ngại ngùng nói giọng nhỏ xíu, gương mặt trông hiền như chú thỏ trắng nhỏ cúi đầu quay sang hỏi.

- Anh…tôi đói.

Tấn Phong đang cười thích thú trong bụng, anh rõ ràng nghe giọng Ngọc Linh nhưng vẫn lờ đi.

- Sao không ai nói gì thế nhỉ ? Chắc mình sẽ ăn thôi.

Ngọc Linh bực bội cuối cùng cô cũng không chịu nổi nữa, cô dùng hết sức của mình và nói to.

- Cho tôi ăn đi. Tôi đói.

Câu “Tôi đói” cuối cùng cô bắt đầu xìu giọng xuống nghe rõ buồn cười, Tấn Phong liền cười nhưng sợ Ngọc Linh phát hiện nên đã chuyển sang ho nhẹ.

- Thôi, cho cô ăn đấy !

Ngọc Linh nghe Tấn Phong cho mình ăn, cô vui mừng như đứa trẻ được ba mẹ dẫn đi chơi. Hai mắt cô to tròn lấp lánh sáng rỡ, đôi môi nhỏ xinh nở nụ cười tươi tắn. Cô liến thoắng nhảy xuống giường đến chỗ Tấn Phong. Ngọc Linh bản tính cũng có chút vụng về nên khi nhảy xuống giường suýt chút cô vấp phải cái chăn trên giường vấp ngã. Tấn Phong ngồi đấy không nhịn được nữa cười thật to. Ngọc Linh biết là hắn đang chế nhạo mình nên bực

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,29 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT