|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
bội hỏi.
- Sao anh cười ?
- Không có gì. Cô ăn đi.
Ngọc Linh vui vẻ nhận chiếc hộp nhựa đựng phở mà ăn. Nhìn cách ăn ngấu nghiến do bị đói trông cô thật dễ thương. Cô ăn thật nhanh, Tấn Phong chăm chú nhìn cô. Vì ăn nhanh quá nên cô bị sặc. Cậu lo lắng vỗ nhẹ lưng cho Ngọc Linh. Thấy đôi mắt đỏ hoe, gương mặt cũng đỏ nốt do lúc sặc nên ho vài tiếng, cậu vội lấy cốc nước đưa cho Ngọc Linh, cô uống ngay, thức ăn bị chặn ở cổ cũng trôi xuống dạ dày.
Ngọc Linh đưa đôi mắt đầy thành ý cảm ơn nhìn Tấn Phong và cô tiếp tục ăn tiếp. Tấn Phong lúc đó mới thở phào nhẹ nhõm. Giờ đây cậu mới
để ý Ngọc Linh cứ như đứa trẻ, rõ ràng cần người thân chăm sóc. Cũng may lúc cô sặc có anh ngộ nhỡ không có biết làm thế nào. Trong lòng anh những cảm xúc anh không biết gọi tên bỗng dưng trào dâng. Hình như đã có chút thay đổi.
Ngọc Linh vẫn vô tư ăn, thỉnh thoảng nhờ Tấn Phong đưa li nước và mỉm cười cảm ơn. Hình như cô cũng quên rằng Tấn Phong là kẻ thù của mình. Cậu càng lúc thấy nhận xét của mình về Ngọc Linh là đúng. Là đứa trẻ thì có khi nào nhớ là mình giận ai đó đâu. Chỉ giận một chút rồi lại cười ngay. Ngọc Linh càng ngày càng khiến cho Tấn Phong cảm thấy ấm áp.
Ngày hôm sau, Ngọc Linh đi học bình thường. Vừa bước vào cổng, Ngọc Linh đã thấy có vài người đang quỳ gối hai bên cúi đầu khi cô đi ngang. Cô bối rối chẳng biết làm thế nào nữa. Ngọc Linh không hiểu tại sao họ làm vậy với cô. Cô cứ ngẩn ngơ, lúng túng đứng một chỗ. Thấy bộ dạng chẳng biết làm gì của Ngọc Linh, Tấn Phong bước ra cử.
- Họ xin lỗi cô đấy. Đây là những người hôm qua đánh cô.
Ngọc Linh nhớ lại những người ấy, cô thấy lửa giận trong lòng đang trào lên dữ dội không gì dập tắt được. Cô định sẽ làm chuyện gì đó với họ nhưng nhìn lại thấy họ người cũng thương tích nên cô nói với Tấn Phong.
- Tha cho họ đi. Họ đang bị thương mà.
Ngọc Linh dùng đôi mắt cún con và gương mặt dễ thương nhìn Tấn Phong. Lẽ nào Tấn Phong không có máu người…cậu đành tha cho họ.
- Thôi, Ngọc Linh tha cho rồi thì các người đi đi. Từ nay về sau không được đụng đến Ngọc Linh nữa. Các người còn đụng đến thì hậu quả sẽ còn gấp vạn lần thế này nữa.
- Cám ơn Phong thiếu gia.
Họ nghe xong đứng dậy đi hết. Mọi người xung quanh sân trường im phăng phắc lo sợ. Trong lòng họ đã có thêm một thứ để lo sợ và phải tuân theo. Họ không được làm Ngọc Linh giận. Ngọc Linh hiện tại thì đang nhìn Tấn Phong với ánh mắt thâm tình, cô nhìn hắn rất rất rất trìu mến bởi lần này hắn lại cứu cô. Trong lòng Ngọc Linh có nhiều lời muốn nói để cảm tạ.
Tấn Phong nhìn sang Ngọc Linh thấy cô nhìn mình đầy trìu mến lòng hắn lại trào dâng những cảm xúc không tên. Ngọc Linh quả thật có ngoại hình không hoàn hảo nhưng tính tình của cô lại khiến cho người khác cảm thấy vui vẻ và ấp áp, cảm giác cuộc sống xung quanh mình đẹp hơn. Tấn Phong đã có cuộc sống không mấy tốt đẹp rồi nay lại được gặp Ngọc Linh, trái tim hắn dần có chút thay đổi. Hình như giữa hai người đang có một sợi dây kết nối với nhau. Sợi dây ấy dù xuất hiện rồi nhưng vẫn còn mập mờ chưa rõ là thuộc về loại nữa.
Thấy Ngọc Linh vẫn cứ nhìn mình mãi, hắn hiểu hình như Ngọc Linh đang hiểu lầm, hắn phải nói một lời gì đó. Tấn Phong cũng muốn mình đánh thức lại bản thân không nên thích Ngọc Linh, Ngọc Linh không phải là loại con gái hắn thích vả lại cũng là kẻ thù, làm sao kẻ thù mà lại có gì đó với nhau được.
- Này, tôi và cô là kẻ thù. Tôi cứu cô chỉ vì muốn mình tự tay làm hại kẻ thù thôi, cô hiểu chứ ?
Câu nói của Tấn Phong làm cô thức tỉnh, quả thật hình như cô đã bị u mê bởi những hành động tử tế gần đây của Tấn Phong mất rồi. Không được, cô phải thức tỉnh.
- Tôi hiểu.
Tùng…tùng…tùng…
Tiếng trống báo hiệu giờ vào lớp cũng vang lên. Ngọc Linh thất thểu đi vào lớp. Thật ra trong lòng cô đang rất buồn. Cô vốn đã có chút cảm tình với Tấn Phong bởi những cử chỉ tốt của cậu ta. Cảm tình của cô là muốn Tấn Phong làm bạn nhưng rồi cậu ấy lại muốn hai người làm kẻ thù. Cô đành chiều theo tâm ý của hắn.
Nhìn bóng dáng buồn bã của Ngọc Linh, lòng Tấn Phong bỗng thấy có gì đó nhói nơi lồng ngực. Chẳng lẽ quyết định của cậu là sai, sai thật sao ? Trong lòng cậu giờ đây có chút hối hận, phải chăng cậu cũng đã có chút cảm tình với Ngọc Linh mất rồi ?
Vừa vào lớp thì cô chủ nhiệm bước vào.
- Cô thông báo với các em là ngày 5 – 9 là lễ khai giảng, mỗi lớp phải có 1 tiết mục đóng góp cho chương trình hôm đó. Lớp mình ai tình nguyện ?
Nghe đến chuyện văn nghệ, cả lớp không ai thích cả ngoại trừ Tấn Phong. Môi cậu đang cong lên nở ra một nụ cười tà ác, hình như cậu vừa nghĩ ra điều gì. Nhanh chóng Tấn Phong giơ tay xin phát biểu ý kiến.
- Tấn Phong định tham gia văn nghệ à ?
Ngọc Linh quay sang nhìn Tấn Phong, lòng cô bỗng thấp thỏm. Gương mặt của cậu đang có gì đó khoái chí lắm. Chỉ cần nhìn cử chỉ đó, Ngọc Linh cũng đủ hiểu sắp có chuyện không may xảy ra đến với mình.
- Dạ không phải. Em muốn bạn Ngọc Linh tham gia.
Ai nấy đều nhìn sang Ngọc Linh, họ thầm thở phào vì đã có người hứng đạn thay. Ngọc Linh thì chết sững, cô vội bật dậy đưa ánh mắt cầu cứu nhìn cô và liếc sang Tấn Phong giận dữ.
- Thưa cô, em…em
- Em tham gia đi, cô nghĩ cả lớp
cũng muốn em tham gia. Đúng không cả lớp ?
Mọi người ai nấy vỗ tay thay lời nói, giờ đây Ngọc Linh còn biết làm gì hơn, cô đành chấp nhận. Nhưng Ngọc Linh cũng không muốn chỉ mình mình phải bị thế này, nhất định phải để cả người hại cô nữa.
- Cô, em muốn bạn Tấn Phong tham gia cùng.
Cô nở nụ cười ma mãnh nhìn Tấn Phong. Lần đầu tiên Tấn Phong thấy nụ cười không mấy chi là tốt đẹp trên môi Ngọc Linh. Phải chăng ở gần Tấn Phong lâu ngày cô cũng đã có chút kinh nghiệm. Tấn Phong bắt đầu có phần lo sợ. Cậu vội đứng lên.
- Thưa cô em không muốn tham gia ạ. Cô cũng biết em là người thế nào rồi đấy.
Cô chủ nhiệm sợ sệt vội nói.
- Chỉ Ngọc Linh tham gia là đủ rồi.
Lén lút yêu em – Chương 04
Cả Tấn Phong và Ngọc Linh ngồi xuống. Phong thì cười một nụ cười đầy vui thích trên môi trong khi Ngọc Linh thì lại bí xị mặt mày, bực bội. Không biết ngày khai giảng rồi sẽ thế nào nữa ? Phải chăng nó sẽ trở nên vô cùng hoàng tráng và để lại ấn tượng hay nó sẽ theo hướng ngược lại ?
Để chuẩn bị cho tiết mục văn nghê đó, Ngọc Linh rất đau đầu. Cô quyết định là mình sẽ hát. Cô không biết mình hát có hay không nhưng cô chẳng còn cách nào khác bởi chỉ có hát là đơn giản nhất. Nhắc đến hát cô còn đau khổ hơn nữa bởi cô chẳng biết là mình sẽ chọn bài hát nào nữa. Cô nghĩ thôi thì mình thử sáng tác một bài rồi hát. Dù sao nếu mình tự sáng tác cũng dễ thuộc lời hơn.
Ngọc Linh hiện đang ở nhà, giờ này cũng 8h tối rồi, cô bắt tay ngay vào việc sáng tác. Cô làm việc rất chăm, cô đi mượn cây đàn guitar của anh hàng xóm và tối đó cặm cụi sáng tác đến 12h đêm.
Sáng hôm sau, cô đã đem theo bài hát vào lớp và lẩm nhẩm tập hát để thuộc. Tấn Phong hôm nay hơi bực bội vì Ngọc Linh…không quan tâm hắn.Ngọc Linh thì chỉ lo ê a hát, đầu lắc lư theo nhịp. Cô say mê hát và tập luyện không thèm nói hay thậm chí là liếc mắt 1 chút nhìn Tấn Phong. Dù cậu cố gắng thế nào cũng không làm cô nhìn mình. Cậu trêu chọc Ngọc Linh, Ngọc Linh cũng mặc, cậu cố tình ngủ nhưng Ngọc Linh cũng không thèm nhìn như mọi hôm. Lòng cậu bỗng buồn lắm, có cảm giác gì đó trống trải. Dù Ngọc Linh đang bên cạnh nhưng cậu chẳng thể nghe được giọng nói dễ thương, ngọt ngào của Ngọc Linh. Cậu…nhớ…Ngọc Linh. Nghe cũng buồn cười. Kẻ thù mà lại nhớ kẻ thù. Hình như Tấn Phong đã quen có Ngọc Linh nhìn cậu, đôi khi là bực bội. Cậu thầm mong Ngọc Linh nhìn mình, nhìn một chút thôi cũng được.
Tấn Phong ơi là Tấn Phong, hình như cậu đã bắt đầu có dấu hiệu thích Ngọc Linh rồi.
Mọi người hôm nay chẳng ai dám đụng đến Tấn Phong bởi lẽ mặt cậu thì hầm hầm tức giận, nhìn thấy là biết cậu đang không có chút nào vui vẻ rồi thử hỏi có ai dám hó hé đến gần không cơ chứ. Tấn Phong thầm trách mình tại sao lại đề cử Ngọc Linh tham gia. Trong đầu cậu đang tìm cách làm thế nào để có thể nói chuyện với Ngọc Linh. Nhìn bộ dạng lúc này của Tấn Phong không ai còn thấy cậu kiêu ngạo nữa mà trông cậu cũng giống như những người con trai đang tìm cách làm thế nào đến gần người con gái yêu thương. Nếu ai nhìn thấy trái tim và hiểu thấu hết suy nghĩ của Tấn Phong, mọi người sẽ kết luận 1 câu đơn giản. Tấn Phong đã bắt đầu chớm nở tình yêu với Ngọc Linh. Ngọc Linh hiện tại vẫn ngây thơ ngốc nghếch không hay Tấn Phong nhớ nhung mình. Ngọc Linh bản tính vốn mãi cũng như trẻ con thôi.
Tấn Phong bỗng rạng rỡ, cậu đã nghĩ ra cách để gần Ngọc Linh.
- Này, bé con đi theo tôi. Tôi dẫn cô đi mua quần áo.
Ngọc Linh vẫn không màng đến, ngồi tiếp tục hát. Tấn Phong lúc này bực bội thật sự, lời hắn nói vậy mà Ngọc Linh cũng không nghe cứ như là đang làm lơ hắn vậy.
- Ngọc Linh, có nghe không ? Tôi dẫn cô đi mua quần áo.
Lúc này Ngọc Linh mới ý thức có người gọi mình nên mới cất tiếng trả lời.
- Anh vừa gọi tôi cái gì ?
Nhìn gương mặt ngây thơ của Ngọc Linh, Tấn Phong rõ ràng không kìm được tức giận nhưng lần này vì Tấn Phong đang nhớ kẻ thù của mình nên…anh đành
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




