|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
nên chỉ ở lại một tối, sáng hôm sau Cố Phi Trần đích thân đưa ra sân bay.
Trước khi đi bác Diệp còn không quên dặn Tần Hoan: “Lần sau cháu tới, bác sẽ để con gái bác dẫn cháu đi chơi, bác nhìn tính cách hai đứa rất giống nhau, biết chừng lại có thể trở thành bạn tốt.”
“Vâng, cảm ơn bác!” Tần Hoan cười vui vẻ đáp.
Cô vốn nghĩ việc này chỉ là nói cho vui, không ngờ mấy hôm sau, Cố Phi Trần trong bữa sáng đột nhiên thông báo với cô: “Tôi sắp đi công tác, nếu cô không có việc gì ở nhà, có thể đi cùng cho thoải mái.”
Anh nói nhẹ nhàng như không, cô không kịp phản ứng, buột miệng hỏi: “Đi cùng anh?” Nói rồi vội vàng nín lặng.
Anh ngước mắt nhìn lên, rồi lại cúi xuống tờ báo, “Ừ” một câu không hề biểu lộ chút cảm xúc gì đó.
Cô nghĩ ngợi hồi lâu, không khỏi thốt ra lời mỉa mai: “Không phải anh ghét tôi sao? Sao còn đưa tôi đi?”
Thực ra cô đang nói dỗi, bởi vì trong lòng cô vẫn chưa hết nguôi ngoai, nên dù anh chủ động nói với cô, cô vẫn không sao kiềm chế được. Lần này Cố Phi Trần đến mí mắt cũng chẳng buồn nhếch lên, tiếp tục giở báo thay cho câu trả lời.
Không khí như đông cứng lại, có chút gì đó lạnh lùng. Cô chờ đợi một cách ngốc nghếch, rồi nhận ra rằng anh không hề có ý định mở lời.
Cô không có đường rút lui, trong lòng rất muốn đi du lịch, nhưng lại không biết làm thế nào lấy lại thể diện cho mình, tối đó anh đã mặc nhận một cách rõ ràng là không thích cô.
Cô Triệu lúc đó bước vào rót sữa cho cô, cô đẩy cốc ra tức giận nói: “Cháu không uống”, rồi đứng dậy bỏ đi.
Cô Triệu “Ài” một tiếng, vừa định nói thì người đàn ông ngồi đối diện chiếc bàn ăn cuối cùng cũng đặt tờ báo xuống, lên tiếng kéo bước chân cô lại, nhưng cũng chỉ dặn dò như chưa có việc gì xẩy ra: “Cô gửi số chứng minh thư vào điện thoại cho tôi, buổi chiều tôi bảo thư ký đi đặt vé máy bay.” Lời nói như thể hoàn toàn chưa nghe thấy câu hỏi và sự mỉa mai của cô khi nãy.
Mong sao cuộc đời này chưa từng gặp anh – Phần 4
Mong sao cuộc đời này chưa từng gặp anh – Chương 04: Đắm chìm 1
Anh cảm thấy con người này, cảnh vật này,hình như rất quen thuộc, dường như đã gặp ở đâu, nhất thời không nhớra nổi, chỉ là khiến anh cảm thấy an lòng một cách khó hiểu
Hai ngày sau, Tần Hoan cùng Cố Phi Trần vàđám trợ lý, thư ký của anh cùng lên máy bay, điểm đến đầu tiên của họchính là Tô Châu.
Cô đương nhiên không đến làm phiền bác Diệp,nhưng Cố Phi Trần lại rất bận, thực sự bận, ban ngày gần như khôngnhìn thấy bóng dáng. Bọn họ không có thời gian chơi cùng cô, cô đànhmột mình lên mạng tải bản đồ xuống.
Cô không có kinh nghiệm du lịch một mình ởthanh phố xa lạ, nhưng lại rất bạo dạn, đi khắp phố phường ngõngách. Lúc đi thì taxi, lúc thì nhét hai đồng vào xe buýt, chậm rãiđi hết phố này sang phố khác, thưởng thức phong cảnh hai bên đường.
Thành phố ở vùng Giang Nam đâu đâu cũng thanhtao tú lệ, nhất là lâm viên Tô Châu, khiến Tần Hoan lưu luyến khó dời.
Cô chọn mấy lâm viên nổi tiếng trên bản đồ đểtham quan, đi nhiều tới phồng rộp cả chân mới nhận được điện thoạicủa Cố Phi Trần hỏi vị trí cô đang đứng.
Cô tìm một quán café ngồi nghỉ ngơi, mặttrời chiều đã lặn ở phía tây, áng mây chiều xa xa giống như phất mựctrên tấm vải bố, từng mảng màu cam và lam tím lan rộng, xếp chồnglên nhau nhuộm thành một dải, tạo cảm giác rực rỡ một cách sắcnét.
Cô nhô người về phía trước nhìn đến ngây ra,ngay cả khi có người ngồi xuống trước mặt cũng không hay.
Thực ra lúc này, quán café đã không còn mấykhách, một đôi tình nhân ngồi trong góc đang tựa đầu vào nhau tâm sự.Ánh hoàng hôn còn sót lại của buổi chiều chiếu vào cửa sổ, ánhsáng đỏ lên toàn bộ khung cửa. Quán café nằm bên hồ, là một ngôinhà hai tần nhỏ bé, trong và ngoài đều trang trí theo kiểu cổ điển,hoặc giả là nhà cũ sửa sang lại, trần nhà trên gác tinh xảo trangnhã, nổi bật sắc nâu đỏ xinh đẹp.
Cố Phi Trần bước vào quán, khẽ liếc nhìn đãphát hiện Tần Hoan ngồi bên cửa. Cô ngồi ở vị trí dựa vào cửa sổ,một tay chống cằm, nhìn ra phía hồ như ngây người ra.
Hôm nay cô mặc chiếc váy liền màu vàng lônggà, nổi bật làn da trắng trẻo mịn màng, chắc là do đi bộ cả ngàytrời, cột tóc cao cao phía sau đã bị lỏng ra, buông xuống vài sợi tơmỏng manh, ánh mặt trời chiếu vào ánh lên màu vàng nhạt. Cả ngườicô như tắm trong ánh sáng, nhìn nghiêng gần như hoàn mỹ.
Bước chân của Cố Phi Trần khẽ dừng lại, độtnhiên có một cảm giác không thật, giống như xem một bộ phim cũ, lạigiống như nhìn thấy người thiếu nữ vô danh trong bức ảnh cổ điển nàođó.
Anh cảm thấy con người này, cảnh vật này,hình như rất quen thuộc, dường như đã gặp ở đâu, nhất thời không nhớra nổi, chỉ là khiến anh cảm thấy an lòng một cách khó hiểu.
Anh khẽ trấn tĩnh rồi bước tới ngồi xuốngtrước mặt cô, còn cô như bị bất ngờ, lúc quay đầu lại, vẻ mặt vẫnđang mơ màng.
Ánh mắt anh dừng lại trên khuôn mặt cô, dừnglại khá lâu, rồi hỏi: “Hôm nay đi chơi những đâu?”
Cô “A” lên một tiếng, dường như lúc này mớiđịnh thần lại, ngay sau đó liền vui vẻ miêu tả lại quãng đường di cảngày hôm nay.
Cô tính khí trẻ con, từ lúc anh mời đi dulịch, bao nhiêu muộn phiền trước đây đều tan biến. Hơn thế, cô từ nhỏchưa từng chịu khổ, vẫn giữ được bản tính hồn nhiên vui vẻ, nghĩ làanh đã chịu chủ động thể hiện ý tốt, có nghĩa là anh không ghét cônhư vậy. Chỉ cần nghĩ tới đó, cô liền vui trở lại. Ngoài ra, hôm nayđi chơi quả thực rất thích, lớn đến chừng này rất hiếm khi cô có cơhội thoát ra khỏi sự kiểm soát của mẹ, ngay cả thời gian sống tạmở nhà họ Cố, bình thường cũng phải giữ kẽ. Đây là lần đầu tiên côcó dịp đi chơi thoải mái như thế này.
Cô hào hứng nói hồi lâu, Cố Phi Trần gần nhưkhông hề chen ngang, anh gọi một cốc nước, ngồi trước mặt cô làmthính giả yên lặng.
Anh đột nhiên cảm thấy quyết định đưa cô đichơi lần này là đúng đắn. Bởi cô cười rất vui, khóe mắt khẽ nheolại, giống vầng trăng cong cong, nụ cười khiến khuôn mặt cô bừng sáng,tỏa ra sắc màu lung linh.
Anh lại như mất hồn, Tần Hoan chợt nhân ra anhchẳng nói câu này từ đầu đến cuối, bèn dừng lại
Anh bỏ tay chống cằm xuống, ngồi thẳng ngườihỏi: “Tối nay muốn ăn ở đâu?”
“Những người khác thì sao?”
“Bọn họ về khách sạn trước, tôi nay còn phảilàm thêm giờ.”
Cô chống cằm suy nghĩ, mắt sáng lên nói: “Ănlẩu!”
Trời nóng như vậy, nhưng cửa hàng lẩu kháchkhứa vẫn tấp nập ra vào. Bọn họ đến muộn vì bị tắc đường, khi tớinơi, các phòng riêng đều đã đặt hết chỗ.
Phục vụ dẫn họ tới một chỗ gần sát tường,bàn cũng nhỏ, chỉ vừa đủ hai người ngồi.
“Quán này làm ăn có vẻ tốt.” Cố Phi Trầnnhìn sang bốn phía, mới phát hiện gần như không còn chỗ trống.
Tần Hoan nói: “Đương nhiên, đây là quán lẩungon nhất ở đây, trên mạng nhiều người giới thiệu lắm.”
Cô gọi vài món, rồi để Cố Phi Trần gọi, anhchẳng buồn thò tay cầm quyển thực đơn đã nói: “Việc này em phụ trách.”
Cô nhìn anh bĩu môi, bụng nghĩ đàn ông con traiai lại vậy. Anh dường như nhìn thấu suy nghĩ của cô, đợi phục vụ ghixong các món mang đi, anh mới nói khẽ: “Những việc ăn uống, để phụnữ lo liệu phù hợp hơn.”
“Cả đi ăn gọi món lẫn nấu ăn ở nhà đều giaocho phụ nữ sao?”
Anh gật đầu bảo: “Anh cho là vậy?”
“Thế nhỡ đâu anh vớ phải một cô bạn gái lườibiếng, không biết làm thì sao?”
Anh chỉ nhướn lông mày, dường như cười khẽ,nhưng không rả lời.
Lẩu cay khiến Tần Hoan vã mồ hôi, sau cơn têlưỡi cô mới phát hiện Cố Phi Trần ăn rất ít.
“Anh không thích sao?”
“Không phải.” Anh đặt đũa xuống, gọi ngườitới thanh toán.
Tiền ăn không nhiều, thậm chí còn không bằngmột chai rượu thường ngày anh phải tiếp khách, nhưng đây thực sự làlần đầu tiên anh ngồi ăn ở một nơi như vậy với một người con gái,nhìn trán cô lấm tấm mồ hôi, má cũng ửng hồng lên, mắt sáng rực lêndo ăn nhiều ớt, đen long lanh, đẹp như viên ngọc, tỏa sáng dưới ánhđèn lung linh.
Còn cô lại chẳng cảm nhận được điều đó, ăncay vã mồ hôi, cũng chỉ lấy giấy ăn thấm đi đôi chút.
Cũng đúng, cô còn trẻ như vậy, đang ở tuổiđôi mươi đẹp nhất, không mặt chẳng cần trang điểm cũng đủ khiến ngườikhác say mê.
Tần Hoan lúc này khác hẳn lúc cô ngồi bêncửa sổ ở quán café. Anh quan sát cô hồi lâu mới phát hiện thì ra côăn uống no say sẽ thấy vui, lý do cô vui hóa ra chỉ đơn giản như vậy
Cô cười suốt buổi tối, tâm trạng rất vui vẻ,khóe miệng xinh đẹp nhếch lên, chiếc má lúm đồng tiền thoắt ẩnthoắt hiện. Cô dường như đã hoàn toàn quên khoảng cách trước đây vớianh, giống như một nụ cười thoảng nhẹ gió xuân, ấm áp và trong sáng.
Anh thực sự không nỡ ngắt lời, thậm chí hyvọng trạng thái này cứ kéo dài mãi, nên không nói với cô anh trướcnay không ăn lẩu. Anh cũng không biết tại sao bản thân mình lại thayđổi thái độ với cô, giống như việc anh không hiểu tại sao lại bỏ côngviệc dẫn cô đi ăn tối vậy.
Từ trong quán bước ra, hai người đi bộ mộtđoạn. Tần Hoan vẫn rất vui, cảm thấy đến không khí cũng trong lành,liền hút một hơi thật sâu, cảm nhận hương vị ngọt ngào lan tỏa khắptrong lòng.
Cô vốn nghĩ đó chỉ là cảm giác, nhưng quayđầu lại mới thấy
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




