|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
Tử Yên Nhi và anh.
Lăng Khiên cười lạnh: “Hắn ta cần bao nhiêu tiền?”
Lục Tư Triết rút ra một tờ giấy đưa cho anh, phía trên có lời nhắn ý là ngày mai lúc trời tối anh phải mang theo năm trăm vạn theo tới gặp hắn, nếu như không gặp được anh và không nhận được tiền thì ba ngày sau sẽ phát tán phim ảnh của anh và Tử Yên Nhi, cuồi cùng không quên để lại phương thức liên lạc.
Lăng Khiên đọc xong rồi vo tròn tờ giấy ném vào sọt rác. Nhìn thấy thân ảnh xinh xắn của Đồng Yên đi ra từ phòng vệ sinh, anh mỉm cười đi tới. Lục Tư Triết vội vàng thu dọn đống ảnh trền thì nghe thấy giọng nói mang theo ý cười của Lăng Khiên.
“Không cần dọn đâu.”
Lăng Khiên đi tới trước, ôm lấy bả vai Đồng Yên đi tới ghế salon, đỡ cô ngồi xuống còn anh ngồi xuống bên cạnh cô, dập tắt điếu thuốc, sau đó cầm lấy đống ảnh trên bàn trà đưa cho cô.
Lục Tư Triết kinh ngạc nhìn về phía Đồng Yên, cô nhận lấy hình nhưng vẻ mặt cũng không có xuất hiện khiếp sợ hay tức giận, chỉ là có chút ưu thương. Anh nhìn hai người mà chẳng hiểu gì cả.
Cô xem từng tấm ảnh, cuối cùng cúi đầu thở dài một hơi hỏi: “Là Tiếu Diệc Trần đưa cho anh à?”
Lăng Khiên lắc đầu: “Không phải. Là một kí giả.”
Cô nhìn anh: “Anh định làm gì bây giờ?”
Anh đứng dậy, đem hình bỏ vào trong túi đưa cho Lục Tư Triết nói: “Giao lại cho Tiếu Diệc Trần.”
Lục Tư Triết mở to hai mắt, ánh mắt đảo đi đảo lại trên mặt hai người, cuối cùng mím môi đáp một tiếng đứng dậy rời đi. Sau khi đóng cửa phòng, anh cúi đầu loan loan khóe miệng, vẻ mặt phức tạp, cảm thấy có chút thoải mái nhưng cũng hơi cô đơn.
Lục Tư Triết trở lại phòng mình, đứng bên sổ sát đất nhìn vào màn đêm yêu lặng bao phủ không gian và biển rộng trước mặt rơi vào trầm tư.
Lăng Khiên toàn tâm toàn ý chờ đợi Đồng Yên nhiều năm như vậy, có lẽ cũng đã chờ được câu nói anh muốn kia. Anh có lẽ phải cảm thấy vui vẻ vì anh em của mình đã tìm được hạnh phúc. Anh cũng vì hai người bọn họ mà vui vẻ, cũng có thể tiêu trừ sạch sẽ những ý nghĩ ngổn ngang kia, nhưng mà trong lòng vẫn cảm thấy có chút đau, có chút vô ích.
Anh vô cùng không muốn nhưng cũng phải thừa nhận, anh thật sự đã động tâm đối với bạn gái của người anh em tốt của mình. Càng buồn hơn nữa chính là anh đã sống ba mươi năm lần đầu tiên động tâm.
Hết chương 27.
Vi: Chương sau anh ăn chị rồi, sốt ruột ghê ko mọi người? Vi edit mà còn sốt ruột bỏ xừ ra ý . Xì poi xì poi:
… Một lát sau hơi nhắm mắt, đôi môi đỏ mọng lúc mở lúc đóng, nhẹ nhàng nói: “Em yêu anh.”
Sau đó tình yêu bị đè nén lâu trong lòng Lăng Khiên trong nháy mắt bộc phát. Anh không có cho người trong mình cơ hội tránh né cùng đổi ý, trực tiếp đem nàng ôm lấy, bước đi hướng bên giường, sau đó hai tay anh nhẹ nhàng đặt cô trên giường…
Chương 28: Ăn xong cầu hôn
[Trong bản convert là “Thịt thịt sau cầu hôn” ">
Sau khi Lục Tư Triết rời khỏi, Lăng Khiên đem Đồng Yên ngồi trên đùi mình, cọ
cọ trán cô nói: “Chúng ta tiếp tục công việc còn đang dang dở nào.”
Đồng Yên giật mình, giãy dụa muốn thoát khỏi anh làm cho bụng dưới Lăng Khiến phản ứng. Anh ôm cô vào ngực càng chặt hơn làm cô không thể giãy dụa thêm, oa oa nói: “Em mà còn giãy nữa thì anh lập tực bỏ qua khúc dạo đầu vào thẳng chủ đề luôn đấy.”
Đồng Yên đỏ mặt, ko dám cử động nhưng với cái kiểu hôn như trêu ghẹo đùa bỡn của anh thì cũng có 1 chút kích thích.
Lăng Khiên cũng nhận thấy được có điều gì đó không đúng, cúi đầu xuống thì thấy đôi mắt to đầy căm tức của cô đang nhìn mình, ánh mắt rõ ràng hiện hai chữ: kháng nghị! Anh đè nén rung động trong lòng, mím môi ôm chặt cô vào trong ngực mình, hôn lên mắt cô hỏi: “Sao sao?”
Đồng Yên quay mặt sang một bên, hừ lạnh: “Anh vừa nói thật không làm chuyện gì có lỗi với em. Có thật sự thế không?”
Anh sửng sốt: “Thật sự không có mà.”
“Nói bậy. Anh gạt em. Rõ ràng trong ảnh là anh vừa kéo vừa ôm cô ta, rồi lại còn đi tới phòng trọ nữa. Như thế còn chưa tính là có lỗi với em hả?”
Anh nhìn bộ dáng tức giận mê người của cô, muốn hôn mà không dám, cũng không biết phải làm thế nào để giải thích rõ ràng với cô bây giờ. Cuối cùng anh chỉ có thể ảo não thở dài lắc đầu, quyết định sử dụng một chút chiến thuật với cô.
Anh cúi đầu, hai mắt chăm chăm nhìn người trong ngực mình, vẻ mặt dần dần trở nên nghiêm túc. Mội lát sau khi cô ngẩng đầu lên nhìn mình anh trầm thấp mở miệng: “Yên Yên, em đã nói rằng em tin tưởng anh.”
Giọng anh rất thấp, lộ ra một chút ủy khuất làm Đồng Yên kinh ngạc, lòng cô mềm đi một chút, cô chui chui vào trong ngực anh, tựa hẳn đầu vào trong ngực anh, ủy khuất nói: “Em tất nhiên là tin tưởng anh rồi. Nhưng mà khi nhìn thấy anh ôm người phụ nữ khác em thấy rất bực mình, rất khó chịu.”
Anh cúi đầu hôn hít lấy cái trán cô, nói: “Lần trước ở thành phố X, khi anh gặp Tử Yên Nhi thì anh thấy cô đang bị một người đàn ông vũ nhục, do đó mà anh không thể thấy chết mà không cứu được. Còn việc ôm cô ta thì anh khinh thường. Anh nên sớm nghĩ đến việc làm sao lại có chuyện trùng hợp như vậy. Vì vậy em muốn trừng phạt anh thế nào cũng được, nhưng đừng không để ý quan tâm đến anh, được không?”
Đồng Yên nghe thấy ngữ điệu mềm nhẹ của anh thì thấy lòng mình nhũn dần ra, cuối
cùng tất cả trách cứ, phiền muộn trong lòng đều tiêu tan hết. Cô nói nhỏ: “Vậy tối nay anh ngủ ở ghế salon nhé.”
“Hả?” Anh rõ ràng là ngạc nhiên đến hoảng cả người, không ngờ tới người trong ngực thật sự trừng phạt mình. Nhưng mà lời đã nói ra miệng thì không thể rút lại được, do đó mà anh chỉ có thể mím môi, vô cùng không tình nguyện mà đáp một tiếng “Ừ”.
Sau khi tắm rửa xong, Đồng Yên ôm chăn ngồi ở đầu giường, nhìn người-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy cả người uốn éo trên ghế salon, nằm mà chân không thể thẳng ra như người khác được mà cười ngặt nghẽo hỏi: “ Anh ngủ trên ghế salon có thoải mái không vậy?”
Lăng Khiên xoay người nhìn cô, đáng thương nói: “Làm sao mà thoải mái được. Khó chịu muốn chết.”
Đồng Yên cười: “Là tự anh nói em trừng phạt anh thế nào cũng được mà.”
Anh ảo não nhíu mày, trằn trọc hai cái sau đó đột nhiên ngồi dậy, tỏ ra phiền não gãi gãi đầu, sau đó cúi đầu, cả người chìm vào trầm tư.
Đồng Yên chăm chú nhìn anh, gọi hai tiếng nhưng không thấy anh trả lời, có chút hoảng sợ. Cô vén chăn, đi dép vào vội vàng chạy đến bên cạnh anh. Khi vừa mới tới gần salon chưa kịp mở miệng đã bị người kia ôm cả người vào ngực, để cô ngồi trên đùi.
“Bắt được em rồi!” Lăng Khiên cười rất là đắc ý.
Đồng Yên bất mãn giãy dụa, hai tay đánh mạnh lên vai anh không nhẹ cũng chẳng nặng, tức giận mắng: “Đại lừa gạt. Em sau này sẽ không tin anh nữa.”
Lăng Khiên cũng chẳng ngăn cản cô, nhìn đôi tay trắng như phấn đập đập lên người mình thì tỏ ra hưởng thụ như là cô đang xoa bóp cho anh vậy. Nghe thấy cô nói như vậy cũng chẳng tức giận, cúi đầu hôn vào cái miệng nhỏ nhắn xinh xắn của cô, sau đó lại chống trán mình lên chóp mũi nho nhỏ của cô mở miệng hỏi: “Tối nay em cũng Tiếu Diệc Trần nói chuyện gì?”
Đồng Yên không nghĩ tới bây giờ anh trở lại nợ cũ, mím môi suy nghĩ một chút, hai tay vòng lên ôm lấy cổ anh, đầu gối lên vai anh nói: “Em nói với anh ta là em không yêu anh ta, không hi vọng anh ta cùng Tương Dao ly hôn, cũng không muốn anh ta cứ tiếp tục đối nghịch với anh. Em nói rằng hiện giờ em rất hạnh phúc.”
Lăng Khiên trong lòng run rẩy mãnh liệt, cái vật trong ngực trái kia cứ nhảy lên nhảy xuống thình thịch vô cùng mạnh mẽ. Anh thở hào hển hai cái, hỏi với giọng vừa khàn khàn vừa run run: “Yên Yên, em nói rằng em không yêu hắn ta. Vậy bây giờ em đang yêu ai?”
Anh nói xong câu đó thì nhìn chằm chằm vào thân thể bé nhỏ trong ngực. Trên mặt cô là nụ cười yếu ớt nhưng ngọt ngào vô cùng, lông mi dài cong vút rung động. Cô không nhìn anh, cũng không trả lời ngay mà lần nữa chui chui vào trong ngực anh, sau đó thì nhắm mắt, hai cánh môi đỏ hồng lúc đóng lúc mở, nhẹ nhàng nói ra ba chữ: “Em yêu anh”.
Sau đó mọi tình cảm bị đè nén trong lòng Lăng Khiên mạnh mẽ bộc phát. Anh không cho người trong mình cơ hội tránh né, trực tiếp ôm chặt lấy cô, đứng dậy bước nhanh về phía giường, sai đó nhẹ nhàng đặt cô trên giường, chống hai tay sang hai bên người cô. Anh nhìn người dưới thân mình với ánh mắt nóng bỏng mà chăm chú, nhưng thật lâu cũng không làm động tác kế tiếp.
Khi bị anh ôm chặt lấy Đồng Yên xấu hổ nhắm chặt hai mắt lại. Cô không hề ngốc nghếch, cô biết được tiếp theo sẽ phát sinh chuyện gì. Nếu nói cô không khẩn trương chút nào là nói dối, nhưng cô cũng không đành lòng cự tuyệt anh. Khi được anh nhẹ nhàng đặt lên giường, cô cảm thấy được vật nam nhân cực nóng của anh đang áp lên người mình, trong lòng cô thật ra cũng mong đợi. Nhưng đợi lâu rồi mà vẫn không thấy anh
hôn mình, Đồng Yên từ từ mở mắt ra, nhìn thấy đôi mắt vô cùng thâm tình, vô cùng nóng bỏng cũng vô cùng khát vọng, lại lộ ra chút bàng hoàng của anh đang chăm chú nhìn cô.
Thân thể nhỏ nhắm của cô giật mình, nhận thấy được thân thể anh trong nháy mắt căng thẳng mặt cô càng đỏ hơn. Hai tay cô chống đỡ trước ngực anh khẽ đẩy đẩy, nói: “Anh…Tại sao…?”
Lăng Khiên hai tay bọc cô hoàn toàn trong
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




