watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:00 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5395 Lượt

ngực mình, ngọn lửa trong mắt anh càng ngày càng nóng bỏng hơn, cặp mắt đi như muốn phóng ra lửa thiêu đốt người cô, và nó chỉ biểu thị một thông tin vô cùng rõ ràng: anh-muốn-cô.

Nghe giọng nói ôn nhu, mềm mại của cô, một lần nữa bụng dưới của anh càng căng cứng hơn. Anh ồ ồ thở dốc hai cái, sau nó kiềm chế và khàn khàn mở miệng: “Yên Yên, em thật sự yêu anh sao?”

Đồng Yên nhìn anh, đôi mắt như mắt nai con vô cùng linh động, cùng với nụ cười thẹn thùng xấu hổ. Cô không hề do dự gật đầu khẳng định với anh.

Khóe miệng Lăng Khiên cong lên rõ ràng, trực tiếp cúi người đè lên người cô, hai cánh môi anh run rẩy, khẽ khàng hôn lên môi cô, thật cẩn thận, thật quý trọng giống như là hôn hít lấy bảo bối trân qúy nhất thế gian.

Ngoài cửa sổ bóng đêm ngày càng bao trùm không gian và mọi vật, ánh trăng nhu hòa chiếu vào trong phòng, chiếu rọi rõ ràng quần áo lả tả rơi xuống sàn nhà, hai người trên giường đang triền miên cuốn lấy nhau tỏa ra xung quanh không khí nóng bỏng nhưng nồng đậm yêu thương. Bóng lưng cân xứng đẹp đẽ của người đàn ông rung động, mồ hôi từng giọt theo da thịt nhẵn nhụi hoàn mỹ chảy xuống, thân thể anh phập phồng lúc căng thẳng, lúc thả lỏng, từng giọt mồ hôi mờ mờ mị hoặc dưới ánh đèn, phản chiếu ánh sáng lấp lánh lấp lánh.

Trong tiếng ồ ồ thở dốc của người đàn ông xen lẫn từng tiếng rên rỉ thẹn thùng.

Thân người Lăng Khiên nhấp nhô đẩy ra đẩy vào đều đặn, đồng thời anh cẩn thận vuốt ve thân thể mềm mại phía dưới. Bàn tay hơi lạnh của anh theo tấm lưng trơn bóng mảnh khảnh của cô vuốt dọc một đường xuống dưới, chậm rãi lướt qua bắp đùi, sau đó tay anh nhẹ nhàng vỗ về chỗ mẫn cảm của cô.

Anh cúi đầu hôn lên đôi môi đẹp đẽ của cô, sau đó hôn dần xuống cổ, sau đó lại chuyển lên môi cô, đem lấy cái lưỡi ngọt ngào, thơm tho, mềm mại của cô ngậm vào trong miệng.

Thân thể bên dưới người anh run rẩy, lúc ban đầu có bài xích cùng kháng cự nhỏ, nhưng dần dần càng ngày càng dán chặt vào người anh, hùa theo, cuối cùng cô ôm thật chặt lấy thân thể của anh phối hợp luật động. Cuối cùng hai người đạt tới đỉnh điểm của thiên đường khoái lạc.

Một lúc lâu sau, theo mấy cái cử động ra vào dồn dập mà có lực, thân thể Lăng Khiên từ từ dừng lại. Anh thở hổn hển, khuỷu tay chống xuống giường, nhìn khuông mặt ửng đỏ bên dưới, vật nhỏ lại không yên. Anh đưa hai tay vuốt ve những dấu hôn đỏ hồng của mình còn lưu lại trên thân thể cô, nhẹ cười.

Một lát sau, anh cúi người lẩm bẩm bên tai cô: “Yên Yên, nghỉ ngơi đủ chưa?”

Đồng Yên trợn mắt nhìn anh rồi cứng ngắc gật đầu.

Khóe miệng Lăng Khiên giương lên, ngậm lấy vành tay mềm mại của cô mà hôn mà cắn nói: “Vậy thì làm một lần nữa.”

Cả một đêm kích tình triền miên, gió mưa vần vũ, hai người cùng lăn lộn đến khi mệt mỏi cùng nhau chìm vào giấc ngủ.

Đến giữa trưa hôm sau, khi mặt trở lên tới đỉnh, ánh mặt trở chói chang chiếu vào phòng, Lăng Khiên tỉnh dậy tựa nửa người vào đầu giường, vặn eo bẻ cổ, nhìn thân ảnh xinh xắn nhỏ nhắn kia vội vội vàng vàng chạy nhanh vào phòng vệ sinh, khóe miệng càng ngày càng cong, cuối cùng không nhịn được hai tay che mặt cười ngặt ngẽo ra tiếng.

Anh luôn là một người đàn ông rõ ràng như vậy, ngay cả biểu đạt nội tâm vui sướng cũng thẳng thừng như thế. Đồng Yên rửa mặt xong lấy khăn tắm to choàng lên thân thể, mở cửa phòng tắm đi ra ngoài, nhìn thấy nửa thân trên để trần của anh đang chìm ngập trong ánh nắng chói chang, cả người cười vui sướng đến nỗi khom cả xuống. Có lẽ thấy được loại biểu cảm không chút nào che dấu được niềm vui của anh như vậy, mọi thẹn thùng và quẫn bách trong lòng cô dần dần nhạt đi.

Cô rón rén đi tới, đang định hù anh một cái thì lại bị anh trực tiếp ôm lấy.

Lăng Khiên dùng sức ôm thật chặt thấy thân người xinh xắn khả ái đang bị bọc lại bởi tấm áo choàng to lớn kia. Anh cúi đầu hôn nhẹ mấy cái xuống ngực cô. Đồng Yên xấu hổ đẩy đầu anh ra, lại nghe thấy giọng nói run rẩy đang cố kìm nén tiếng cười của anh vang lên: “Yên Yên, chúng ta làm thêm một lần nữa có được không?”
Đồng Yên kinh hãi, vội vàng đẩy anh ra, nhanh chóng lui vể phía sau mấy bước. Nghe được anh cười to không hề kiềm chế chút nào, cô vừa ảo não vừa xấu hổ chạy đến đầu giường cầm lấy một cái gối ném vào người anh. Lăng Khiên chẳng thèm né cũng chẳng đón lấy cái gối, cuối cùng bị cái gối nện vào đầu. Anh đem gối ôm vào trong ngực, nghiêng đầu nhìn cô mỉm cười thật rạng rỡ.

Đồng Yên ngẩn người đứng trong chốc lát, sau đó bò lên giường, đi tới chỗ anh, vươn hai tay ra ôm lấy bả vai anh nhẹ nhàng xoa bóp, dùng khẩu khí thương lượng nói nhỏ: “Không cần thêm nữa có được không? Em… không được.”

Lăng Khiên cúi đầu cười ra tiếng, lôi cô lại ôm vào trong ngực, hôn lên chóp mũi cô nói: “Bị dọa thành như vậy à? Anh đùa thôi mà.”

Đồng Yên bĩu môi, bất mãn quay đầu nhìn nơi khác.

Anh cười, hôn lấy môi cô, không vội vàng mạnh mẽ, không nóng bỏng mãnh liệt, anh chỉ chậm rãi, cẩn thận, từ từ thưởng thức môi cô. Khi cảm nhận được cô đón ý hùa theo, anh nhẹ nhàng nhắm mắt lại cảm thụ niềm hạnh phúc ngọt ngào không lời nào diễn tả được trong lòng mình.

Anh nghĩ rằng, nếu giờ phút tốt đẹp này cứ thế kéo dài mãi mãi, anh nguyện ý đánh đổi mọi thứ.

Hai người dây dưa chốc lát sau đó thay quần áo cùng nhau xuống đại sảnh tham gia yến tiệc. Lúc xuống tới cửa vừa lúc đụng mặt Tiếu Diệc Trần và Tử Yên Nhi, cuộc chạm mặt này ngược lại với cảnh tối qua. Lúc này Tiếu Diệc Trần trên mặt tràn đầy sự mất mác không thể che hết được, không còn giả bộ thân mật với Tử Yên Nhi ở bên cạnh nữa. Bây giờ hai người đó chỉ còn là cấp trên và cấp dước đi cùng nhau, một trước một sau đi vào phòng.

Mà Lăng Khiên vẻ mặt có thể miêu tả bởi cụm từ “đường làm quan mở rộng” cũng không hề khoa trương tí nào. Anh ôm chặt lấy Đồng Yên, thỉnh thoảng cúi đầu nhìn cô, ánh mắt chan chứa niềm vui cùng sủng nịnh.

Tiếu Diệc Trần nhìn giai nhân đối diện khanh khách cười mà trong mắt tràn đầy ưu thương, khi ánh mắt rơi vào mấy dấu môi hồng hồng hiện trên cổ cô thì mắt anh tối sầm lại, hai tay nắm chặt thành nắm đấm, không thể giả vờ cười cười vui vẻ nữa. Anh chẳng qua nhìn Đồng Yên một cái rồi lôi Tử Yên Nhi bên cạnh xoay người rời đi.

Đồng Yên dõi theo thân ảnh cô đơn và chật vật của Tiếu Diệc Trần xong cúi đầu và nhích gần hơn vào người đàn ông bên cạnh mình, nắm thật chặt lấy tay anh.

Lăng Khiên cúi đầu thu hết mọi hành động mờ ám của cô vào trong mắt, cảm giác được cô vô cùng tin tưởng mình thì trong lòng anh nhát mắt tràn đầy một ý muốn bảo hộ cô mãnh liệt. Anh mím môi nhìn cô cười cười ôn nhu, cầm chặt tay cô hướng vào hội trường bên trong, gặp kí giả nào tiến tới anh cũng không ngăn cản, kéo tiểu nữ nhân vào trong người, trên mặt không còn vẻ lãnh khốc đạm mạc nữa mà là nụ cười nhu hòa và kiên định.

Khi bị hỏi đến thân phận của Đồng Yên một lần nữa, anh dùng giọng nói trầm thấp nhưng yêu thương sâu đậm nói: “Đây là vợ tương lai của tôi, Đồng Yên!”

Anh cúi đầu bắt gặp ánh mắt kinh ngạc của cô khẽ mỉm cười, cúi đầu hôn lên cái miệng nhỏ nhắn của cô.

Một đám đông tất cả kí giả nhanh tay cầm máy ảnh chuyên nghiệp chụp lấy hình ảnh đẹp đẽ kia và ghi lại lời giới thiệu của anh với ý nghĩ dự định tiêu đề cho trang nhất của báo ngày mai. Có thể là dòng tít “Tổng tài tập đoàn Viễn Đông – Lăng Khiên cầu hôn vợ tương lai của mình cùng nụ hôn nóng bỏng” chẳng hạn.

Hết chương 28

Chương 29: Bắt đầu phản công

Sau khi từ làng du lịch trở về, trên trang đầu tiên của tất cả các tờ báo lớn nhỏ đều là hình ảnh nụ hôn và lời cầu hôn của Lăng Khiên làm cho người khác vô cùng rung động. Lúc đó tất cả các kí giả không có đợi nữ chính trả lời, mà Lăng Khiên cũng không hề cho bọn họ cơ hội hướng bảo bối của mình có bất kì câu hỏi gì, sau nụ hôn nóng bỏng đó trực tiếp ôm lấy nữ nhân đã xụi lơ với vẻ mặt thẹn thùng ở trong lòng mình xoay người rời đi. Tất cả mọi người khi hồi phục lại tinh thần, thoát khỏi trạng thái trợn mắt há mồm thì chỉ còn nhìn thấy cửa thang máy khép lại và lúc đó người đàn ông đang cúi đầu mỉm cười ôn nhu nhìn nữ nhân của mình.

Một tuần sau, trong lòng làm việc của Lăng Khiên.

“Yên Yên, tối nay anh có cuộc hẹn với khách hàng, em ăn cơm một mình nhé. Hơn nữa không nên ăn thức ăn nhanh, chúng không sạch sẽ chút nào.” Lăng Khiên nắm điện thoại nói chuyện với Đồng Yên, ngữ điệu nhu hòa đến mức làm cho hai người đàn ông đối diện buồn nôn muốn ói mửa.

Đồng Yên ngồi trong phòng làm việc nhìn về phía chân trời, mặt trời đang lặn dần và những ánh nắng ngày càng nhạt dần nghe điện thoại của anh. Cô cười cười: “Em biết rồi. Tối nay anh về muốn ăn cái gì em làm cho anh?”

Anh cười cười: “Tùy em, cái gì cũng được hết.”

Đồng Yên nghiêng đầu suy nghĩ nói: “Canh ngân nhĩ có được không?”

“Được.”

Lý Duệ uống một ngụm cà phê nhếch miệng cười nói: “Khiên này, từ trước tới giờ tôi thật đúng là không phát hiện ra cậu lại buồn nôn như vậy.”

Lục Tư Triết tháo mắt kính xoa xoa mắt xong lại đeo lên lần nữa nói: “Hắn bây giờ là một tên buồn nôn vậy đấy.”

Lăng

Trang: [<] 1, 22, 23, [24] ,25,26 ,35 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT