watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:00 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5391 Lượt

Khiên không thèm để ý cũng chẳng thèm phản bác, tâm tình rất tốt cười nói với hai người kia: “Ghen tỵ thì cũng không nên biểu hiện rõ ràng như vậy. Tôi sẽ kiêu ngạo mất.” [))))))))))))))">

Lý Duệ suýt nữa phun hết cà phê trong miệng ra, bị sặc đến ho sặc sụa. Lục Tư Triết thương cảm nhìn anh, xong tốt bụng vỗ vỗ đập đập lưng Lý Duệ đồng thời quay sang nói với Lăng Khiên: “Làm sao cậu nhìn ra mấy tấm ảnh chụp cậu cùng Tử Yên Nhi là do Tiếu Diệc Trần làm?”

Lăng Khiên rút ra hai điếu thuốc ném cho hai người kia, sau đó châm một điếu cho mình rồi đưa lên miệng hít một hơi rồi mới nói: “Nếu như đầu óc hắn còn có một chút tỉnh táo thì cũng biết những bức ảnh kia không hề có giá trị lợi dụng tí nào, kể cả hắn”.

Lý Duệ gõ gõ đầu thuốc vào gạt tàn nói: “Người thu mua cổ phần Trần Dương lần trước cậu nhờ tôi điều tra chính là em vợ của Tiếu Diệc Trần, Tưởng Ba”.

Lăng Khiên nhếch khóe miệng, trong mắt xuất hiện nụ cười giễu cợt, quay đầu nhìn thoáng qua cửa sổ: “Chúng ta bắt đầu chuẩn bị thôi.”

Lý Duệ gật đầu đứng dậy hỏi: “Cậu chuẩn bị ăn vào bao nhiêu?”

Lăng Khiên cúi đầu trầm tư một chút nói: “Lão bà của Tiếu Diệc Trần nói là muốn hai mươi phần trăm cổ phần Trần Dương. Nếu hắn đồng ý, như vậy trên tay hắn cũng chỉ có ba mươi phần trăm, trừ đi tổng số cổ phần của cổ đông là hai mươi phần trăm, trên thị trường hẳn là còn ba mươi phần trăm. Chúng ta ít nhất phải ăn vào hai mươi phần trăm, tuyệt đối không thể để Tưởng Ba ăn thêm vào mười phần trăm nữa”.

Lý Duệ cau mày: “Tại sao? Mục đích của cậu không phải là hạ gục Tiếu Diệc Trần à? Hắn ăn vào thêm mười phần trăm nữa là Tiếu Diệc Trần xong đời, còn giúp cậu chiếu cố”.

Lăng Khiên cúi đầu cười cười, nhướn mi nhìn anh: “Tôi cần sự hỗ trợ của hắn ta sao? Nực cười!”

Lý Duệ nhún nhún vai: “Được, tôi biết rồi. Chuẩn bị xong sẽ báo cho cậu ngay lập tức”.

Lăng Khiên gật đầu: “OK. Liên lạc sau”.

Sau khi Lý Duệ rời đi, Lăng Khiên nhìn điếu thuốc kẹp giữa hai ngón tay mình thất thần trong chốc lát. Vừa rồi chỉ trong một khắc trong lòng anh như lại cảm thấy có chút chột dạ. Thực sự anh không rõ mục đích mình muốn hạ gục Tiếu Diệc Trần là vì bất bình thay Đồng Yên hay chỉ là chính mình muốn trả hận.

Lục Tư Triết vẫn không hề phát biểu ý kiến gì, cho đến khi thấy trong mắt Lăng Khiên là sự giằng co cùng mờ mịt mới nhấp một chút cà phê nói: “Cậu xác định muốn cho Tiếu Diệc Trần thân bại danh liệt?”

Lăng Khiên dập thuốc vào gạt tàn, vuốt vuốt mi tâm nói: “Thật cũng thật sự không biết chính xác như thế nào.”

“Nếu như cô ấy biết, cô ấy sẽ không đồng ý cậu làm như vậy.”

Anh đưa mắt nhìn Lục Tư Triết nói thật nhỏ: “Vậy thì cậu đừng nói cho cô ấy biết.”

Lục Tư Triết cũng dập tắt điếu thuốc, đứng lên, hai tay đút vào trong túi áo nói: “Cô ấy là người phụ nữ của cậu, cũng hiểu cậu. Đến lúc Tiếu Diệc Trần bị làm sao chẳng lẽ cô ấy không liên tưởng đến cậu? Thời điểm cô ấy hỏi cậu, cậu có nhẫn tâm nói dối cô ấy không? Cậu hãy suy nghĩ kỹ lại đi, vì bây giờ cậu đang rất hạnh phúc!” Nói xong anh cầm lấp tập tài liệu và ra khỏi phòng.

Lăng Khiên ngả người tựa vào lưng ghế, nhắm mắt lại. Đúng vậy, bây giờ anh đang rất hạnh phúc, mặc dù Đồng Yên chưa đáp ứng lời cầu hôn của anh nhưng cô đối với anh thực sự rất tốt. Từ làng du lịch trở về, mỗi lần sau khi uống rượu trở về nhà cô, cô sẽ cho phép anh ngủ lại. Trong căn phòng nhỏ đó đồ đạc của anh ngày càng nhiều, phòng tắm đã có thêm bộ đồ cạo râu, trong cốc đựng bàn chải có thêm chiếc bàn chải đánh răng màu lam, trên mắc có thêm một chiếc khăn lông màu trắng, trong tủ quần áo có một vài bộ quần áo đi làm của anh. Tất cả đều nói rõ rằng cô dần dần cho anh tiếp cận vào cuộc sống của cô, anh rất mãn nguyện, mọi chuyện đều thật tốt đẹp. Tất cả mọi việc không tốt đều đã qua rồi.

Nhưng là một người kinh doanh bao nhiêu năm nay không hề chịu thua bất cứ việc gì, anh không cam lòng cứ như vậy bỏ qua cho Tiếu Diệc Trần, trừ không cam lòng ra còn có sợ hãi. Anh muốn cho người mang tên Tiếu Diệc Trần này hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt Đồng Yên, anh không hi vọng Đồng Yên phải nhìn và nghe thấy bất kì tin tức về người đàn ông này nữa.

Vừa về đến nhà, Đồng Yên đi ngay vào phòng bếp nấu cơm, ăn xong lại đem ngân nhĩ cùng ngân hạnh (Vi: 2 thứ này là gì vậy @@?) bỏ vào trong nồi sau đó quay ra phòng khách ngồi ghế salon, ôm lấy máy tính nghiên cứu kịch bản. Mái tóc dài được cô búi gọn sau gáy, bộ quần áo to rộng ở nhà càng làm cô toát ra vẻ xinh xắn. Cô bật mấy bài hát làm không khí bớt cô đơn, nhưng toàn là những bài hát thanh âm rất thấp, không có lời ca vui vẻ hào hứng; trong phòng bếp tràn ngập hơi nước, mùi thơm nhẹ của canh bay khắp nhà làm cho người khác không tự chủ mà thả lỏng tâm tình.

Lăng Khiên mở cửa, đập vào mắt anh là toàn bộ khung cảnh trong nhà đẹp đẽ, ngọt ngào như vậy làm cho cảm giác thư sướng cùng ấm áp vô tận tràn ngập cả lòng anh [kể cả từng lỗ chân lông">.

Đồng Yên nghe được tiếng mở cửa, quay ra nhìn thấy người nam nhân anh tuấn kia, khóe miệng lập tức cong lên. Cô đặt máy vi tính xuống sàn nhà nhanh chóng chạy ra cầm lấy áo khoác cho anh le lưỡi nghịch ngợm: “Hì hì. Em xem kịch bản tập trung quá, cũng không nghe thấy tiếng anh mở cửa.”

Nói xong cô liền cau mũi: “Anh lại uống nhiều rượu rồi.” Ngữ khí của cô có nho nhỏ oán trách, nhưng hơn hết là đau lòng.

Anh vẫn cười yếu ớt, đổi giày bước vào nhà đồng thời ôm lấy cô đi thẳng vào bếp, ngó một chút vào nồi cháo đang sôi sùng sục trên bếp, anh nới lỏng cà vạt cười cười: “Thơm quá.”

Đồng Yên nghe giọng anh khàn khàn thì đau lòng lắm lắm, kéo anh ngồi xuống bên bàn ăn, đấm bóp vai cho anh hỏi: “Anh có mệt lắm không?”

Anh nhắm hai mắt, tay cầm lấy tay cô cười vui vẻ: “Hoàn hảo. Anh đói quá.”

Cô vội vàng xoay người bắc nồi canh xuống, sau đó múc một bát canh đưa cho anh, cầm lấy muỗng khuấy khuấy vài cái rồi nói: “Hay để em làm thêm mấy món ăn cho anh nhé? Chỉ uống canh thôi anh sẽ không no đâu.”

Anh lắc đầu, trên mặt đầy vẻ mệt mỏi. Tối rồi anh vừa có cuộc nói chuyện với người của chính phủ, do đó anh cảm thấy mệt chết đi mất, thân thể cũng thật bải hoải chết đi.

“Không cần đâu. Anh uống mấy bát canh là ổn.” Buổi tối anh chỉ lo uống rượu, cơ hồ chẳng ăn thêm thứ gì cũng không có cảm giác đói. Nhưng dạ dày cồn cào lợi hại, nhức nhối và không thoải mái chút nào.

Trên bàn cơm, Lăng Khiên cúi đầu uống canh, Đồng Yên ngồi bên cạnh cùng anh trò chuyện.

“Hôm nay lãoChu nói là về sau sẽ không để em đi ra ngoài phỏng vấn nữa. Có phải anh bày mưu đặt kế không?”

Anh vẫn cúi đầu uống canh, đáp một tiếng.

“Thật ra thì đi ra ngoài phỏng vấn cũng rất ích mà, có thể rèn luyện và có nhiều kinh nghiệm lắm. Thiến Thiến nói với em rằng chỉ ở trong phòng làm biên tập thì chẳng có trợ giúp gì với công việc của em cả. Anh nói với lãoChumột lần nữa cho em thực hiện một bài phỏng vấn thích hợp nhé.”

Lăng Khiên đã uống xong một bát canh nữa, ngẩng đầu nhìn cô đặt hai tay lên bàn, nâng cằm lên vô cùng nghiêm túc thì mi tâm cau lại rồi lập tức giãn ra. Anh cười cười không nói gì, nhéo nhéo cái mũi cô rồi đứng dậy cầm lấy bát đi tới bồn rửa.

Đồng Yên cũng đứng dậy đi tới phía sau anh, kéo kéo áo anh nói: “Em không muốn làm kí sinh trùng. Em muốn có sự nghiệp của riêng mình.”

Lăng Khiên để bát vào chạn, xoa xoa tay, xoay người dựa vào tủ bên trên bếp, kéo hai tay nhỏ bé của cô cầm chặt trong tay mình.Taycô rất mềm mại cũng rất ấm áp.

“Nói cho anh nghe một chút về kế hoạch nghề nghiệp của em đi.” Giọng anh rất thấp, lại còn hơi gợi cảm nữa.

Đồng Yên ngửa đầu nhìn anh, nghĩ một lát nói: “Em nghĩ trước hết là em phải tích lũy nhiều kinh nghiệm một chút đã về tất cả các phương diện làm phim, sau đó em hi vọng một ngày nào đó mình có thể tự biên kịch một bộ phim lớn.”

Lăng Khiên rất chuyên chú nghe cô nói, sau đó gật đầu: “Em chuẩn bị đề tài gì cho phim chiếu bóng?”

“Em muốn làm một bộ phim về quá trình tự phấn đấu của một người đang ở tuổi thanh xuân.”

“Cái đề tài chiếu bóng này hiện giờ đang tràn lan trên thị trường, hơn nữa chẳng có cái nào có sự độc đáo, sáng tạo mới mẻ cả. Vì vậy mà rất khó thu hút người xem.” Anh nói không nhanh cũng không chậm, giọng nói ôn hòa nhưng lời nói ra lại vô cùng sắc bén.

Đồng Yên tựa vào trong ngực anh, nói nhỏ: “Em biết chứ. Nhưng mà em cảm thấy được những người trẻ tuổi bây giờ phần lớn đều bị thương nghiệp hóa rồi, diễn viên và hình ảnh thì quá hoa lệ, thiếu hụt sự chân thật, thiếu sự chân chính nên không thể đánh sâu vào đáy lòng của người xem phim. Em muốn làm một bộ phim trong đó nội dung chính là quá trình phấn đấu, trưởng thành chân chính của nhân vật chính. Em cảm thấy rất nhiều người đã thành công hiện nay, ở thời điểm họ còn ở tuổi thanh xuân, ít khi khẳng định ước mơ của mình. Chính là ước mơ, giấc mộng kia giúp đỡ nhân vật chính từng bước đi về phía thành công.”

Lăng Khiên có chút khiếp sợ nhìn cô. Giọng nói của cô trước sau nhu hòa nhưng ngữ khí thì chưa bao giờ kiên định như thế, trong cắp mắt to tròn trong trẻo kia hiện lên tia sáng

Trang: [<] 1, 23, 24, [25] ,26,27 ,35 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT