watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 05:56 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6456 Lượt

nói chuyện với con…anh ấy nói vậy đó Nội ! Anh còn nói hôm nay chị Phương sẽ lại nhà mình chơi nữa…

- Ồ…vậy à…vậy mà thằng Tú không thèm nói với Nội một tiếng…cái thằng thiệt là…

Nó cố hỏi Nội thêm một câu:

- Nội! anh đẹp trai và chị Phương hay giận nhau lắm hả Nội ?

- Ừ…thằng Tú hay chọc con nhỏ..rồi con nhỏ giận hòai à..

Nó nghe Nội nói vậy, trong trí óc nó thầm lặng : “ Phải chi anh đẹp trai chọc mình cả ngày…mình cũng không giận nữa….chị Phương sao được vậy mà không thấy hạnh phúc chứ??”

Nó bỏ cuốn sách xuống, mặt buồn thiu nói với Nội :

- Nội! con xuống dưới lau nhà…còn phải nấu đồ ăn đãi chị Phương …chút xíu con lên đọc cho Nội nghe tiếp nha?

- Ừ…lẹ lẹ nha con…con Phương nó cũng như là người trong nhà rồi…con đừng hiếu khách quá…

- Dạ…con biết rồi Nội !!!

Nó từng bước chậm chạp đi xuống cầu thang, trong đầu thấy nặng nề lắm, nó xuống 1 bậc..2 bậc…3 bậc..thì…

Nó thấy con mèo Lyli đang nằm dưới cầu thang nhìn nó, dường như con Lyli muốn kêu nó cho ăn. Tự dưng nó nhìn thấy con mèo mà lòng sôi sùng sục, mắt nó đăm chiêu nhìn con mèo nguẫy nguẫy cái đuôi, nó mím môi…thấy con mèo hôm nay thật đáng ghét..

Không kiểm sóat được hành động, nó vô thức giẫm chân lên đuôi con mèo….con mèo dường như thấy đau quá nên kêu lên “ Meo…meo…’’

Con mèo ngước về nhìn nó với bộ râu trở nên quặm quạp, đôi mắt trợn lên. Nó nhìn con mèo mà nói : “ Mày thật thấy ghét, từ nay tao không cho mày ăn nữa…tao không thương mày nữa…mày là của chị Phương …tao…tao…ghét mày “

Con Lyli nghe nó nói vậy, dường như thấu hiểu đựơc lời nói của nó, nên vẻ mặt Lyli buồn thiu, ngoảnh mặt về phía khác.

Nó thấy lòng mình bình tĩnh lại, nó tự hỏi : “ Trời! Nho…mày mới làm gì vậy…tại sao lại trút giận lên con mèo chứ..nó có tội tình gì chứ…mày thật quá đáng…dẹp ngay lòng ghanh tị của mày đi…đừng có khùng vậy nữa”

Nó tiến sát lại con mèo, nó hai bàn tay ôm lấy con mèo đưa lên lòng mình, con mèo ban đầu hình như không muốn bị nó ẵm lên nhưng rồi..thôi nó cứ mặc cho Nho nâng lên.

- Tao xin lỗi mày nhe, hồi nãy tao nóng tính quá, mày có sao không, tao xin lỗi mày, mai mốt tao không làm vậy với mày nữa, cho tao xin lỗi nha…thôi…để tao lấy cơm cho mày ăn “ – Những lời xin lỗi phát ra từ tận đáy lòng nó với con mèo

Buổi tối tại nhà Tú:

- Vào đi em – Tú dắt tay Phương đang mĩm cười vào nhà

Ba mẹ Tú và bà Nội đang ngồi trên bộ sa-lông thấy..nên mẹ Tú bất ngờ hỏi:

- Ủa? Phương …con mới lại hả?

- Dạ…con mới lại…con chào hai bác..con chào Nội ..hai bác khỏe không? – Phương vui vẻ ân cần

- Trời…hai bác vẫn khỏe… mà – mẹ Tú nói

- Con nhỏ này bữa nay thấy xinh ra nha bà, bày đặt khách sáo, người trong nhà không mà… – ba Tú nói

- Phương lại đây với Nội !!! – bà Nội gọi Phương

Phương

nhanh chóng lại ôm chầm lấy Nội…Phương ân cần hỏi:

- Nội sao rồi…mấy hôm nay ăn cơm nhiều không?..

- Nội thì bình thường…nhưng mà hai đứa có bình thường không?

- Nội……………..- Phương mắc cở

Bà Nội thì thầm vào tai Phương :

- Hai đứa làm lành rồi hả?

- Dạ…dạ… – Phương ngại ngần.

- Dạ…tụi con làm lành rồi Nội ! – Phương nói

- Ừ…như vậy mới được chứ…

Chợt mẹ Tú ngồi kế bên nghe được nên nói:

- Qua cái đợt giận lẫy này rồi…hai đứa không được giận nhau nữa nha…nhất là Phương đó…con dễ giận quá…

- Dạ…bác….tại…tại anh Tú chứ bộ bác – Tay Phương đong đưa mẹ Tú

Anh đẹp trai của nó ngồi đối diện, mĩm cười nói:

- Không phải tại anh à nha!…tại em đó…người gì đâu mà dễ giận quá… hì hì

- Anh?????? – Phương ngước cổ nói

- Đó đó…lại muốn giận nữa hả ? 2 đứa làm lành được như vậy là được rồi, không có được giận nữa nghe chưa? – bà Nội nói

- Đó em nghe chưa? Nội cũng nói kìa – anh đẹp trai của nó nói

- Dạ…….. – Phương nhìn Nội gật gù

- Mai mốt con có giận thì đi gần gần thôi, chứ làm gì mà đi tới Nha Trang dữ vậy Phương ? – ba Tú nói

- Dạ…bác…bác không biết chứ…anh Tú ảnh cứ chọc con hòai… – Phương nhỏng nhẽo

- Ai nói chứ…anh chỉ đùa chút thôi mà – Tú ngồi ghế đối diện nói

- Thôi thôi…2 đứa không được cự cãi nữa…thằng Tú nữa..biết tánh con Phương hay giận như vậy…mà cứ chọc con nhỏ vài..mai mốt nó bỏ rồi không biết kiếm ở đâu ra nha ? – mẹ Tú nói

- Đó…anh thấy bác nói chưa? – Phương cười

- Ừ…thần nghe rồi công chúa – Tú cười và nói

Một lát sau:

- Ờ…để bác kêu lấy trái cây lên cho con ăn nhe Phương ?

- Dạ…con cảm ơn bác

- Nho à! Lấy trái cây lên cho chị Phương ăn con….. – mẹ Tú gọi

Nó từ trong nhà bếp không biết đang làm gì nữa ,mà mặt mài dính tòan lọ nồi…

- Dạ……… – Giọng nó trong bếp vang ra

Phương thấy thắc mắc nên hỏi mẹ Tú :

- Bác…nhà mình…nhà mình…có ai nữa vậy bác?

- À…thằng Nho…bác nhận nó về làm việc đó mà….

- À..thì ra là vậy!!!

Nó từ trong bếp đi ra, hai tay bưng dĩa trái cây gọt sẵn, bà Nội thấy nó mặt mài lấm lem nên hỏi:

- Nho! …trời ơi…con làm cái gì mà mặt mài dính tùm lum lọ vậy?

Nghe bà Nội hỏi vậy, anh đẹp trai của nó liền quay mặt lại phía sau hỏi nó:

- Ủa? em làm cái gì vậy Nho?

Nó chợt thấy 5 đôi mắt đang hướng chầm chầm về nó, nó thấy ngại lắm, nhưng cố gắng bình tĩnh để cái dĩa trái cây xuống bàn, nói:

- Dạ…dạ…con đang rửa cái nồi đằng sau bếp Nội !

- Trời…hèn chi…thôi đi vô rửa mặt đi – bà Nội nói

- Ờ…khoan đã Nho!… – mẹ Tú gọi

Nó quay lưng lại:

- Dạ………

- À….cô giới thiệu cho con biết làm quen nhe…đây là chị Phương, bạn của anh đẹp trai con đó…hì hì – Tay mẹ Tú chỉ về Phương

- Dạ…em chào chị – Nó gật đầu chào Phương

- Ờ…chị chào em

- Còn đây là Nho đó Phương – mẹ Tú chỉ về hướng nó

- Wow! Tên em nghe dễ thương thật, hì hì- Phương cười

- Dạ….cám ơn chị…

- Em xin phép…..

Trước khi vào bếp nó còn dành ra vài giây để nhìn anh đẹp trai của nó, không biết trong đầu đang nghĩ gì mà mặt nó buồn thăm thẳm.

Nó vào bếp, mạnh tay chà mạnh vào gương mặt của nó, nó chà cho sạch những vết lọ nồi đáng ghét đã bám vào mặt nó, nó thấy thật xấu hổ khi thấy mọi người ai cũng nhìn vào nó.

Rửa tay xong, nó chầm chậm bước ra phòng khách, nhưng mới đi tới cây cột phía ra vào phòng khách thì nó dừng bước hẳn, nó đứng vào trong vách tường mà nghe chuyện:

- Con ăn đi Phương – mẹ Tú đưa miếng táo cho Phương

- Dạ…cám ơn bác….

- Con mời Nội – Phương đưa miếng dưa hấu cho bà Nội

- ờ… – bà gật gù

- Con mời ba mẹ – anh đẹp trai của nó cũng lấy dưa hấu đưa cho ba mẹ

Tự dưng một lát sau:

- Sao đây, 2 cô cậu có còn muốn giận nhau nữa không? – ba Tú hỏi

- Con nào đâu muốn giận người ta đâu bác, tại người ta cứ…. – Phương nói

- Cứ sao hả?…. – anh đẹp trai của nó chòm đầu về hướng Phương, cười mĩm hỏi

- Thôi, thôi….bác nói nghe nè…2 đứa lớn rồi đâu phải con nít…bác biết 2 đứa giận là giận vậy thôi…chứ thương nhau lắm mà phải không…

Phương nhìn anh đẹp trai của nó , anh đẹp trai của nó cũng nhìn Phương ,rồi cả hai gục đầu cười thầm khi nghe ba Tú nói vậy:

Nó trong cây cột phòng khách, phía xa xa nghe vậy mà tim thấy nhoi nhói….bỗng tim nó nhói hơn nữa khi nghe ba Tú nói tiếp:

- Coi bộ thằng Tú nó nóng lòng đám cưới lắm rồi à Phương à…chắc thằng này nó không chờ nổi tới năm sau đâu….!!

- Bác….- Phương thẹn thùng

- Ba cưới cô công chúa này nhanh nhanh cho con, chứ con bảo vệ cô này khỏi mấy tên đeo đuổi kia, mệt quá ba ơi, có ngày mất như chơi…híhí – Tú nói với ba và cười

- Ai thèm lấy anh chứ? – Phương ra vẻ nhỏng nhẽo

- Thì chừng nào hai đứa muốn, bên đây ba mẹ và bà Nội tổ chức liền – mẹ Tú nói

- Dạ…con…con…. – Phương gãi đầu

- Tuổi trẻ không còn lâu đâu, 2 con lo tính cho sớm, để còn lập nghiệp an cư nữa – bà Nội nói

- Chắc năm sau quá Nội ơi, tụi con chưa ra trường, chưa có việc làm ổn định, sao mà an cư lập nghiệp được hả Nội ? – Phương nói

- Ừ- bà Nội gật gù

- Con Phương nói cũng đúng, đợi tới ra trường có việc làm ổn định rồi cưới…. – mẹ Tú nói

- Trời…vậy còn lâu lắm hả – tú chợt nằm xuống bộ sa-lông đối diện than vãn

Nó trong đấy chợt nhắm mắt một cái, mím môi mà nghe chua chát, nó hỏang hồn : “ Không…không thể nào…cưới?…anh đẹp trai cưới chị Phương ?….đừng mà…đừng mà….”

Nó lại nhắm mắt thêm lần nữa thì nước mắt không biết từ đâu chảy ra, thì ra nó đã thấy ấm ức, nó đã thật sự bật khóc, với âm lượng nhỏ xíu, tiếng hức hức của nó không thể nào lọt ra khỏi phòng khách, nó lấy tay dụi dụi vào con mắt đỏ tươi, nó vẫn còn hức hức

Không ai nghe được, chỉ Phương mới nghe thoang thóang cái tiếng gì đó….

- Bác…cái gì đằng sau bếp mà kêu…hức hức vậy bác….

- Ủa? cái gì..bác có nghe được cái gì đâu con?

Nó nghe Phương nói vậy , liền hỏang hồn lấy 2 tay vẹt vào đôi mắt nhanh chóng, nhưng vẫn còn đó đôi mắt đỏ hoe….mà ai cũng có thể thấy được

- Có mà…con nghe có cái tiếng đó…- Phương nói tiếp

- À…chắc là Nho đó em, chắc em ấy đang làm đồ ăn cho em ăn đó mà – anh đẹp trai của

Trang: [<] 1, 18, 19, [20] ,21,22 ,41 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT