|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
nó nói với Phương
- Ủa?…Nho làm cho em ăn hả….dễ thương quá vậy? – Phương hí hửng
- Ừ…hôm nay con lại Nho nấu cho con nguyên một nồi chè luôn – mẹ Tú nói
- Trời! con bất ngờ quá…để con xuống bếp mới được
- Anh đi với – Tú cũng đứng dậy đi theo
Nó thấy Phương và anh đẹp trai của nó đang tay trong tay bước vào bếp, bếp – nơi mà nó nghĩ mình nên an phận ở đây. Nó nhanh chóng chạy lại chổ bếp gas, như đang giã vờ nêm nếm.
Phương đã lại sau lưng nó:
- Nho! Em đang làm gì mà thơm vậy
Nó quay lại với gương mặt dễ thương và thật trong sáng, nó cố cười với chị:
- Dạ…em nấu chè đó chị, hì hì…
- Wooww…hấp dẫn quá, em nấu cho ai vậy? – Phương cười thật tươi nhìn nồi chè hỏi nó
- Dạ, em nấu đãi chị đó, tại cô đi làm về trễ quá, nên em nấu luôn.
- Trời! em giỏi thật mới bây lớn mà biết nấu chè ngon vậy rồi…hì hì
- Hì…có gì đâu chị, cũng là mẹ anh đẹp trai chỉ em thôi mà – Nó gãi đầu
- Anh đẹp trai ? – Phương trố mắt hỏi
Lại thêm một người nữa ngạc nhiên khi nó gọi Tú là anh đẹp trai . Nó nghĩ đây không phải là chuyện lạ.
- Ờ…Nho kêu anh vậy không đó em – Tú cười
- Trời!…đừng có nói với em là anh ép…ép Nho kêu anh như vậy nha? – Phương hỏi đùa
- Ép hồi nào chứ, người ta đẹp trai thiệt mà, hé Nho?- anh ngước mặt nhìn nó
Nó đang chăm chú nhìn hai người nói chuyện nhưng nghe anh nói vậy, nó lập tức gương mặt đổi sang trạng thái khác
- Dạ…hì hì….anh đẹp trai mà..hì hì – nó cười tít mắt
Chợt anh đẹp trai của nó thấy đôi mắt nó đỏ hoe nên hỏi:
- Ủa? sao mắt em đỏ vậy Nho?
- Dạ…dạ…- nó liếc ngang liếc dọc tìm cách trả lời
- Dạ…tại em…em…ờ…em lột củ hành nên…nên bị vào mắt đó anh
- Trời! tội nghiệp em quá – Tú và Phương cùng nhau nhìn nó và nói
Nó bắt sang chuyện khác:
- Thôi! Chị nếm thử chè coi…em nấu vừa ăn không?
- Ừ..để chị thử
Phương cầm lấy muổng lên, múc lấy một miếng nếm:
- Ôi! Ngon ngọt thật!
Phương nắm lấy tay anh đẹp trai của nó lôi vào bảo nếm thử chung, Phương đã vô tình tách nó ra một bên, nó chỉ biết đứng nhìn
- Anh! anh…lại đây nếm thử nè..
- Ừ…để anh ăn thử miếng coi! – Tú cười
Phương mút một miếng và đút cho anh đẹp trai của nó ăn, thật tình tứ. Nó đứng đó thấy hai người đang tay trong tay ,cùng nhau nếm chè mà thấy tủi thân, đau đớn vô cùng, môi nó đã bắt đầu míu míu. Một tâm hồn dễ xúc động như nó thì làm sao mà đứng yên một chổ để nhìn những cảnh khắc nghiệt như vậy được. Nó lén lút chầm chậm đi lên phòng mà không để cho “ đôi tình nhân “ kia trông thấy.
Tại phòng nó:
Nó buồn lắm, nó cứ để cằm lên đôi chân nó, đôi mắt thì cứ hướng về nơi nào đó xa xăm lắm ngòai cửa sổ, nó cũng không biết nó đang nhìn cái gì nữa. nhưng trong đầu nó cứ thấp thóang hình ảnh hồi ban nãy, cảnh anh đẹp trai của nó và Phương cùng nhau vui vẻ, thân mật ăn chè…ôi! thôi nó đã thấy đau như ai đang cắt ruột trong bụng nó vậy.
Nó chợt nhớ ra…..
Xếp hạc giấy…..nó phải đi xếp hạc giấy cho người nó yêu thương, để cho người nó yêu thương tặng lại cho người khác, mặc dù nó buồn lắm nhưng vẫn cố lôi cái đống giấy xếp hạc ra xếp, để cho người nó yêu thương được……..vui…..
1 con…2 con…3 con…..4 con….rồi 35 con….
Trời đã khuya, Phương đã về….Bà Nội cũng lên lầu…nằm trong phòng bên kia, bà đã lên giường chuẩn bị đi ngủ nhưng cứ nghĩ lại nó, thấy hôm nay nó là lạ, không vui vẻ như mọi ngày…Nội cảm thấy lo cho nó nên bà đi qua phòng nó.
Bà tính gõ cửa phòng nó, nhưng phòng nó không đóng, cứ mở sẵn, Nội ngó đầu vào thì thấy nó đang ngồi trước một đóng giấy xếp hạc mà cặm cụi xếp, đôi lúc nó lấy dùi dụi vào đôi mắt…bà cứ nhìn dáng người
nhỏ con, gương mặt tròn xinh của nó mà tự mĩm cười, thương nó vô cùng.
Bà lại lấy làm lạ, vào hỏi nó:
- Nho!
- Nội? – Nó ngước mặt nhìn Nội
- Con đang làm gì vậy con ?
- Dạ…con đang xếp hạc…..
Bà cười:
- Khuya vậy rồi, mà còn ngồi xếp hạc, con thích chơi mấy con này lắm sao?
- Không phải đâu Nội ….con xếp cho anh đẹp trai đó Nội !
- Xếp cho thằng Tú hả?
- Dạ….
- Sao con phải xếp cho nó?
- Dạ….con xếp để ảnh tặng cho chị Phương đó Nội!
- Rồi sao nó không tự xếp
- Dạ…tại ảnh không biết xếp đâu Nội …nên nhờ con xếp giùm
- Cái thằng này thiệt….là…
- Nội đừng nói vậy….không có gì đâu Nội …được xếp cho ảnh con vui lắm mà…
- Có gì mà vui chứ, đêm khuya người ta ngủ hết rồi kìa…..
- Dạ…xíu nữa con đi ngủ mà Nội …Nội đi ngủ trước đi….
Bỗng bà hỏi:
- Ờ… hỏi nãy con đi đâu vậy, anh đẹp trai của con với con Phương hỏi kìa
- Dạ….anh chị kiếm con làm gì Nội ?
- Tụi nó nói chè con nấu ngon, tự dưng đang nói chuyện gì đó, quay qua thấy con đi mất tiêu.
- Dạ…ra là vậy – Mặt nó buồn buồn, giọng nói nhỏ chậm
- Chị Phương về rồi hả Nội ?
- Ừ…nó về tự nãy giờ rồi….thằng Tú đưa nó về đó…
- Dạ…..đưa về – nó bậm môi
- Ừ…sao vậy?
- Dạ không có gì đâu Nội !
- Nho nè!
- Dạ?
- Hôm nay con có chuyện gì nói Nội nghe được không, Nội thấy con lạ lắm?
Nó cúi mặt buồn hiu, đáp:
- Không có Nội ….con không có gì đâu Nội, con chỉ hơi mệt
- Thiệt không?
- Dạ thiệt
- Vậy Nội yên tâm rồi….
- Nội đi ngủ đi Nội, khuya rồi
- Con cũng phải ngủ sớm đi
- Dạ…xíu nữa con ngủ…
Bà quay mặt đi, lắc đầu một cái, rồi bước ra khỏi phòng….
Nó vẫn ngồi xếp…50 con….60 con…70 con….đồng hồ đã chỉ kim tại số 2. Đã 2 giờ sáng rồi, mắt nó đã mờ mờ…ai cũng đang chìm trong giấc ngủ ngon lành, chỉ có mỗi nó cứ lặng lẽ thế này.
Bà Nội bên phòng bỗng thấy hôm nay không ngủ được, cứ trằn trọc, xoay lưng qua rồi xoay lưng lại….bà Nội lại nghĩ đến nó ..nên ngồi dậy đi qua phòng nó.
Phòng nó vẫn còn sáng đèn, cửa vẫm mở từ lúc bà Nội ra tới giờ……
Bà nhè nhẹ mở hé hé cửa phòng ra khẽ gọi….
- Nho ơi!
Nó không trả lời bà, bà đi vào phòng chút nữa thì….thấy nó đang nằm trên một đống hạc giấy mà ngủ thiếp đi, đôi tay nó vẫn còn cầm lấy con hạc mà nó đang xếp dỡ dang, đôi chân thì run run lên từng hồi,môi nó cũng run run.. dường như nó đang lạnh.
Bà thấy thương nó quá, bà không đánh thức nó mà lại nhẹ nhàng kéo lấy mềm trên giường xuống, ân cần bà khóac lên đôi vai bé bỏng của nó. Nó đã thấy bớt run hơn và cứ mê say ngủ với đám hạc giấy……..
Ngày hôm sau:
Hôm nay anh đẹp trai của nó tự dưng thức sớm, không cần nó phải gọi anh thức như mọi bửa, anh vươn vai rồi chạy qua phòng Nội
- Nội!
- Ừ… – bà Nội đang ăn sáng
- Nội ăn sáng hả Nội ? – anh chạy tới kề vai đấm bóp cho bà
- Ừ…con ăn chưa? – bà Nội hỏi
- Dạ chưa Nội !! chút con xuống ăn.
- Hồi tối chắc con vui lắm phải không? – Bà Nội chớp chép ăn cháo
- Dạ…vui chứ Nội !. Lâu lắm rồi Phương mới chịu làm lành với con mà, hì hì – anh đẹp trai của nó cười
- Ừ, mà nè?!!
- Dạ….. – anh đẹp trai của nó ngây ngô
- Con làm gì mà kêu thằng Nho xếp hạc nhiều dữ vậy?
- Sao Nội biết? – Anh tỏ ra ngạc nhiên
Bà Nội thở dài:
- Hơ…tội nghiệp thằng nhỏ, nó ngồi xếp hạc cho con tới khuya, Nội qua phòng nó thì thấy nó đã ngủ quên với cái đám hạc đó rồi, lúc đó trời đã 2h rồi, còn ít gì nữa..
Anh thấy thương xót nó quá:
- Trời! sao Nho lại thức khuya vậy chứ? Để từ từ mà xếp cũng được mà,…
- Nội đâu có biết, nó cứ nói là xếp cho con, cái gì…mà..mà…xếp cho con là nó thấy vui gì đó…
Anh khẽ gật gù, tội nghiệp và xót xa cho nó
- Tội nghiệp em Nho quá…Biết vậy hồi tối con qua phòng em nó, kêu ngủ sớm
- Thiệt…con đúng là vô tâm quá đó…con đừng coi nó là người giúp việc cho nhà mình …rồi con…
Anh ngắt ngang lời Nội :
- Nội ! sao Nội nói vậy, con đối với Nho như là anh em trong nhà mà..con đâu có xem em ấy là người giúp việc đâu Nội ?!
- Ừ..vậy thì tốt, chứ Nội tưởng con xem em nó như là người làm thuê..là Nội không thèm nói chuyện với con nữa
- Dạ con biết rồi Nội !
Bỗng bà Nội nhìn đâu đó với ánh mắt xa xăm, lắc nhẹ cái đầu nói tiếp
- Ừ…thằng bé đó tội nghiệp, thân côi cút bơ vơ không có ai hết..Nội thấy thương nó lắm..nó lại là người rất giỏi giắn, hiền hậu nữa…
- Dạ..con cũng biết Nho như vậy rồi Nội! em ấy rất là dễ thương, đáng mến lắm Nội à.
- Mà em ấy đâu rồi Nội ?
- Nó đem cháo cho Nội ăn, rồi xuống dưới cho con Lyli ăn rồi!
- Dạ để con xuống dưới nha Nội!
- Ừ….
Tại bậc cầu thang:
Nó đang ẵm con Lyli lên lòng mình và cho nó ăn. Tay nó vuốt ve bộ lông trắng tinh khôi của con mèo, miệng nói nhỏ nhẹ
“ Mày ăn nhiều vô nha, ăn cho nhiều vào…để…để…thôi…người ta…người ta..thấy mày ốm yếu…là..là…người ta la tao đó “ – nó nói với Lyli mà gương mặt buồn da diết
Anh đẹp trai của nó đang đứng trên nấc thang lầu nhìn thấy nó ôm Lyli mà nói..thấy ôi đỗi xót xa.
Anh bước xuống:
- Nho!
Nó ngỏanh đầu lại nhìn anh, vui vẻ nói
- anh đẹp trai!!!!
- Sao hôm nay anh thức sớm vậy, em tưởng anh còn ngủ nên không dám lên kêu
- Ờ…anh thức nãy giờ rồi!!!
Anh vơi vẻ mặt trầm
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




