watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 05:56 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6441 Lượt

mày sống với ai?

- Tao cũng không biết nữa..nhưng bà con ở dưới thương ba mẹ tao lắm, tao về họ sẽ giúp đỡ tao thôi..hức..hức?

- Nhưng mà chừng nào…tao..tao mới gặp lại mày?…hức..hức..

- Tao cũng không biết..chắc tao ở dưới luôn rồi..hức hức.., tao sẽ cố gắng sống qua ngày….kiếm việc gì đó làm…nhờ vào số tiền tao và mẹ tao dành dụm đựoc mấy năm nay nè….hức hức.. – Nu chìa ra coh nó xem số tiền thật ít ỏi

Nó nhìn số tiền trên tay Nu rồi nói

- Thôi, vậy mày đem hài cốt mẹ mày về dưới, rồi lên đây sống với tao đi..mày đi rồi..tao buồn lắm….buồn lắm mày ơi!

- Không được đâu, tao không để hài cốt mẹ tao ở dưới được đâu

Nó, nước mắt đầm đìa, chưa thấy thương thằng bạn mình như lúc này hết, nó cố gượng hỏi thêm lần nữa:

- Mày đi thiệt sao?

- Ừ..tao đi

- hức..hức..vậy chừng nào mình mới gặp lại chứ?

- Hức..tao cũng không biết…nhưng có duyên thì gặp lại…hức..hức..

- Nhưng sẽ có dịp tao sẽ về Hậu Giang thăm mày…hức..hức..nhưng tao có biết nhà mày ở đâu đâu mà tìm….hức – Nó dụi dụi con măt, thấy ôi quá đau lòng

- Hức…hức…nếu mày có dịp về…mày vào Thị Xã Ngã Bãy..vào con đường vùng sâu…mày đi hỏi nhà…hức..hức..nhà của bà Hai Đông ở đâu..thì người ta sẽ chỉ mà..tại Ngoại tao hồi xưa nổi tiếng đất này lắm, giờ thì Ngoại tao mất lâu lắm rồi….

- Hức..hức..mày chỉ vậy thôi, chứ không biết tao có dịp về không nữa! – nó nghẹn ngào

- Ừ..chắc vậy..hức..hức..

Hai đứa nhìn nhau, trong đầu nó thóang nghĩ : “ Trời ơi! Nu ơi..tình bạn của tụi mình mấy chục năm nay phải đành chia tay nhau ở đây sao?..tao không tin ..tao không tin sẽ mất đi một người bạn như mày..tao không tin..”

Còn Nu nói với nó:

- Chắc tao..hức..hức.sẽ nhớ mày nhiều lắm…

- Ừ…tao cũng nhớ mày nhiều….hức..hức..

- Chắc có lẽ còn lâu lắm tụi mình mới gặp lại nhau???

- Ừ..chắc lúc đó tao với mày đã thành đàn ông hết rồi…hức..hức..

Lặng hồi lâu, Nó lại cố hỏi Nu thêm một lần nữa cho hả dạ ruột gan nó, như đang muốn níu kéo không nở xa thằng bạn của mình:

- Vậy là…mày quyết định thiệt hả? hức hức…

- Ừ..tao đi..tao đi mà…

Nó mím môi mà lòng chua xót, nói:

- Khuya nay mày đi sao?

- Hức..hức..khỏang 3 giờ sáng tao đi..đi cho kịp chuyến xe!

- Hức..hức…

Nó nhìn Nu ánh mắt đầy xót xa, nói:

- Mày còn tiền về xe không?

- Tao..tao..hức..hức..

Nó thấy Nu lẳng lặng hồi lâu mà không nói gì cả, nên móc túi của mình ra:

- Nè! …hức..hức..mày cầm lấy đi…hức..hức…tháng lương đầu tiên của tao đó..hức..hức

Nu nhìn nó đầy yêu thương:

- Thôi! Tao không lấy đâu,…đó là mồ hôi nước mắt của mày..hức..hức

- Mày….có coi tao là bạn không hả?

- Có..có chứ…nhưng lần đầu tiên mày làm ra bạc triệu mà..hức hức ..mày lấy mà dành dụm đi, tiền tao dành dụm còn nè!..hức…hức – Nu khẽ chối từ

Nó liếc nhìn cái tay có một xấp tờ tiền lẽ của Nu, mà lắc đầu:

- Bao nhiêu đó sao đủ chứ? Mày cần nhiều tiền mà..ở dưới không phải ai cũng tốt với mày đâu..hức..hức…

- Nhưng lỡ tao lấy rồi…hức..hức..còn mày?..còn mày thì sao?

Nó khẽ cười trong nước mắt cho thằng bạn nó yên lòng:

- Mày đừng lo cho tao…nhà anh đẹp trai tốt với tao lắm…hức..hức..tao không cần lương cũng sống được mà….hức hức…

- Nhưng mày phải dành dụm để lo cho tương lai chứ? – Nu ánh mắt tuôn trào

- Thì từ tháng sau tao sẽ dành dụm…mày lấy đi..lấy đi cho tao vui…hức..hức

- Tao…tao…

- Lấy đi..nè..hức..hức – Nó giọng nhỏ nhẹ

Thấy Nu không lấy nó liền nhét vào túi Nu…

Nu nhìn nó một cách yêu thương và rồi ôm chầm lấy nó như hai anh em trong nhà…

- Chắc tao…huhuhu…sẽ…huhuhu nhớ mày lắm Nho ơi!….

Nó tiếp tục đãm lệ khi thấy Nu khóc to hơn

- huhuhu…tao cũng vậy….

một hồi lâu:

- Tối nay, 3 giờ tao sẽ ra tiễn mày…. – Nó cầm lấy tay Nu

- Ừ…cám ơn mày

Những cảnh tượng thế này, trời đất hỏi sao không động lòng chứ!.Hai đứa trẻ- hai đứa chỉ mới mười mấy tuổi đầu thôi mà đã có nhiều nghị lực phi thường đến như vậy.

Hòang hôn đã mất đi buông lại một màng tối sầm…

Tại phòng bà Nội :

- Khuya nay, bạn còn đi rồi sao? – bà Nội vẫn còn day dứt với nỗi đau của Nu

- Dạ.rạng sáng nó đi rồi Nội !..con sẽ ra tiễn nó – Nó cũng sụt sùi

- Tội nghiệp thằng nhỏ…..sao con không kêu bạn con ở hẳn ở đây luôn đi, có gì Nội sẽ lo cho nó, thương nó giống như thương con vậy nè…

- Nội! Nội không biết tính bạn con đâu..nó không muốn ai thương hại nó..cho dù Nội nói thế nào thì nó cũng quyết đi mà thôi….

Bà Nội khẽ lắc đầu:

- Thiệt, sao bạn con lại bất hạnh thế này chứ?

Bà nói tiếp:

- Nội nhớ lại cảnh hôm đó, Nội còn chưa hết bàng hòang..Nội vẫn còn thấy sợ sợ…thương thương làm sao á

Thấy nó không trả lời gì hết mà cứ cúi mặt. Bà khẽ nâng mặt nó dậy thì thấy nó đang ngậm ngùi mà khóc:

Bà khẽ ôm nó vào lòng dỗ dành yêu thương, tay nhịp nhịp nhẹ nhàng vào lưng nó:

- Nội biết! Nội biết con sẽ rất nhớ bạn con….thôi con đừng khóc nữa nhe???!!!!

- Hức..hức…Nội ơi!….huhuhu

- Thôi! Đừng khóc nữa con, còn có Nội còn Nội đây nè….

- Nội nói đúng…dòng đời không bao giờ cũng êm đềm được hết há Nội – Mắt nó xa xăm

- Ừm…ừ…

- Hức..hức… – nó cứ nằm trong lòng Nội mà khóc

Có lẽ giờ đây, Nội đã hòan tòan hiểu được nó như thế nào rồi. đúng, nó là đứa mít-ướt, yếu đuối và vô cùng mỏng manh….

- Nhưng Nội tin…con và bạn con sẽ có ngày gặp lại nhau mà…

Nó khẽ gật gù trong nước mắt:

- Dạ…hức..hức..

Buổi tối cùng ngày tại trước cửa nhà anh đẹp trai của nó :

Mọi người đâ đi ngủ, chỉ còn có nó và anh đẹp trai của nó đang ngồi ở đây mà thôi, 2 anh em

cứ mãi mê tâm sự, nhưng những tâm sự thật buồn…buồn…buồn như một khúc tình ca bị lãng quên.

Ngồi miết nãy giờ, anh đẹp trai của nó cứ thấy nó khóc mãi, đôi mắt đã quá đỏ, không còn có vẻ hoe mọng như những ngày trước….

Anh không dám kích động làm nó buồn hơn khi biết sắp phải xa thằng bạn thân đã chơi từ khi còn bé tí….

Anh thấy nước mắt cứ tuôn rơi, mà không cầm được lòng..nên không ngại ngùng kéo nó tựa vào vai anh thật nhẹ nhàng để khóc, nó cũng nhẹ nhàng ngã theo bàn tay anh đang lùa nó vào vai anh

- Vậy là khuya nay, em tiễn Nu đi hả? – anh đẹp trai của nó hỏi

- Dạ…hức..hức…

- Có lẽ chưa bao giờ anh thấy lòng mình buồn như thế này hết! Anh thấy thật tội cho Nu

- Dạ…em thấy thương nó lắm, không biết rồi nó sẽ sống ra sao ở dưới cái vùng sâu vùng xa đó

- Nu đã quyết định như vậy rồi, biết sao nữa hả em?!

Anh thấy nó im phăng phắc..khẽ gật đầu xuống để nhìn nó đang tựa đầu vào vai mình, anh lấy tay vẹt đi những dòng nước mắt chưa kịp lau và không muốn lau của nó. Những giọt nước mắt thật ấm, cay xé cả lòng nó.

Anh không nói nữa, nhất định không nói nữa vì anh biết nó không muốn nói nữa, mà chỉ muốn khóc thật nhiều để vơi đi niềm mất mác này, và cũng muốn cho nó một bờ vai thật vững chắc để nó có thể tựa vào suốt đêm nay….

3 giờ sáng:

Một khung cảnh vẫn còn tối mịt, gió khẽ nhẹ xào xạc qua từng chiếc lá rơi bên hiên nhà Nu, một không khí thật buồn, thật lạnh lẽo. Có lẽ tối nay…tối nay nó sẽ mãi mất đi thằng bạn yêu quý của mình.

Nó đang đứng trước Nu, Nu với một bộ đồ đơn sơ, trên tay cầm một chiếc áo lạnh sẵn để khi lạnh thì mặc vào.

Nu thôi không khóc, cố gượng cười với nó một cái khi nó đang đứng chết ra một chổ:

- Thôi! Đúng 3 giờ rồi, tao phải đi thôi…mày ở lại bình yên và hạnh phúc nha!

Nó vẫn nhìn Nu với ánh mắt đăm đăm, tự dưng nước mắt ở đâu lại đọng trên mi nó lầ n nữa

- Thôi! Mày vô đi! – Nu thúc giục

Nó đến lúc này mới mở miệng:

- Nu à, mày đi nhớ bảo trọng nha!

- Ừ..tao biết mà…

- Mày phải nhớ đến tao nhe! Khi nào mày có điều kiện thì quay về đây, tao vẫn đợi mày…

- Ừ…cũng chắc còn lâu lắm.

Chơt hồi lâu:

Nu nói:

- Ờ..chuyện mày..mày với anh Tú á..ảnh có biết mày thích ảnh không?

Nó lắc đầu mặt buồn hiu:

- Chưa, tao không dám nói. Mà nói ra thì được gì chứ?

- Ừ..khó thiệt. Nhưng tao tin sẽ có ngày..có ngày anh ấy sẽ biết được lòng của mày mà…

- Tao…tao…

- Mày hãy tin vào duyên số chứ?

- Ừ….

- Tao chúc mày sẽ ở lại được vui vẻ và hạnh phúc…mày ráng ăn nhiều vô, tao thấy mày ốm đi nhiều rồi đó, làm việc nhà thì cũng phải chú ý đến sưc khỏe chứ? – Nu ân cần

Nó chợt bật khóc lên , không biết ngày hôm nay nó đã khóc bao nhiêu lần rồi…

Thấy nó đã bật khóc, Nu đã thấy chạnh lòng nhưng không dám khóc, vì sợ khóc sẽ khiến Nu khó xa nơi này hơn

- Ừ..tao cám ơn mày..hức..hức…- Nó nghẹn ngào

- Ừ…thôi tao đi nha! Mày ở lại ráng mà giữ gìn sức khỏe đó!

- Ê! Khoan đã…hức..hức..

- Gì hả?

Nó móc từ trong túi ra một ít tiền và nói:

- đây là phần bà Nội gửi cho mày, còn đây là ba mẹ anh đẹp trai gửi cho mày, còn đây nữa..đây là của anh đẹp trai gửi cho mày đó

Nu nhìn một xấp tiền trên tay nó rồi khẽ mĩm cười:

- Mày cũng biết tính tao, tao không cần ai thương hại hết…vậy sao mày nhận chứ?

- Tao đâu có muốn nhận, chỉ qua mọi

Trang: [<] 1, 29, 30, [31] ,32,33 ,41 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT